Trước thềm năm mới Nhâm Thìn, nguyên Phó thủ tướng Vũ Khoan chia sẻ với Tuổi Trẻ nhận định về năm 2011 và cho rằng năm tới nên là năm nền kinh tế VN chuyển mình theo mục tiêu tái cơ cấu nền kinh tế.
Nguyên Phó thủ tướng Vũ Khoan - Ảnh: V.Dũng
Ông nói:
Năm 2011 có thể nói là một năm khó đơn khó kép. Bên trong đã vậy, thế giới bên ngoài cũng khó với nhiều biến động. Đó là chưa kể những rối ren về chính trị, ví dụ ở Trung Cận Đông, Bắc Phi... Những khuyết tật của nền kinh tế tích tụ nhiều năm càng bộc lộ nên phải tái cấu trúc.
Năm của hành động
"Cái khó chủ yếu do nội tại của chúng ta, nên không thể chờ đợi gì ngoài việc tự thay đổi"
Nguyên Phó thủ tướng Vũ Khoan
* Theo ông, có nên thừa nhận chúng ta đã theo một mô hình tăng trưởng chưa rõ và giờ cần từ bỏ để tái cơ cấu thành công?
- Cái này ví như ngôi nhà đã xộc xệch từ lâu nay ta cần phải căn chỉnh lại. Nền kinh tế nước ta cũng vậy. Ngôi nhà ấy đã phát huy tác dụng, che chắn cho ta, ở trong đó ta cũng đã ăn nên làm ra một thời gian, nhưng rồi nảy sinh những chỗ rạn nứt, cần tu sửa. Khoảng cách giàu nghèo đã giãn ra, tình trạng ô nhiễm nghiêm trọng làm cho sự phát triển không bền vững... Bên cạnh đó kinh tế nước ta tùy thuộc vào bên ngoài đáng kể, chưa đứng vững trên đôi chân của mình. Nay ta phải chỉnh sửa lại những khuyết tật ấy để sự phát triển hiệu quả hơn, bền vững hơn, đưa nền kinh tế nước ta lên bậc thang mới của sự phát triển.
Năm 2011 Chính phủ đã nhận ra và thông qua chủ trương tái cơ cấu, đã giao Bộ Tài chính lo làm đề án tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước, Bộ Kế hoạch - đầu tư lo tái cơ cấu đầu tư công, Ngân hàng Nhà nước lo tái cơ cấu hệ thống tài chính, ngân hàng. Năm 2011 mới là năm xây dựng ý tưởng, thiết kế, hi vọng việc khởi động sẽ bắt đầu vào năm 2012. Có thể nói năm tới sẽ là năm của hành động, của hi vọng. Với cách giao cho từng bộ như vậy là phù hợp, mỗi ông bộ trưởng phải chịu trách nhiệm. Chứ nói “toàn hệ thống chính trị vào cuộc” cũng đúng, song không có người chịu trách nhiệm cá nhân thì có thể xảy ra tình trạng chẳng ai vào cuộc cả.
* Theo ông, để sự chuyển mình, tái cơ cấu thành công cần nhất điều gì và phải đoạn tuyệt với cái gì?
- Tái cơ cấu là một quá trình lâu dài, khó khăn, chật vật, thậm chí đau đớn nên tôi cho rằng quyết tâm chính trị là quan trọng nhất. Không quyết tâm thì dễ “vỡ trận”. Kinh nghiệm cho thấy ở cấp cao nhất xác định đường lối đã khó khăn, phải tranh luận mãi mới thống nhất được. Khi bắt tay vào nếu thiếu chính sách cụ thể và nhất quán, nó dễ teo đi, thậm chí bị “bẻ ghi” sang hướng khác. Đến khâu đề ra biện pháp cụ thể có thể còn hẻo thêm, ở khâu thực hiện thì nhiều khi “đánh trống bỏ dùi”. Phải khắc phục cho được “bệnh” đó để tránh.
Nay đã là kinh tế thị trường, nên cần nhận thức không phải mọi chuyện do Nhà nước làm mà chủ yếu là do người dân, doanh nghiệp thực hiện. Nên cứ ra mệnh lệnh không thôi là không nên mà quan trọng nhất, theo tôi, cần đưa ra được các biện pháp kinh tế như thuế, lãi suất, tiền phạt… để người dân, doanh nghiệp liệu đường làm ăn. Nhiều chủ trương, đề án vẫn rất thiếu vắng chuyện này.
* Chống đầu tư dàn trải thôi đã rất khó, tỉnh nào cũng muốn có cảng, sân bay...?
- Ở ta vẫn còn cơ chế xin - cho nên mới sinh ra những hiện tượng ấy. Kinh tế thị trường phải để cầu quyết, nhưng ta cứ làm cảng, làm sân bay mà chẳng tính gì đến nhu cầu… là không đúng.
Chúng ta lẫn lộn địa giới hành chính với địa giới kinh tế, đưa ra các chỉ số khiến các tỉnh đều phải chạy theo. Cơ chế này cần được thay đổi. Tỉnh nào cũng có chỉ số GDP, tỉnh nào cũng gồng mình xây khu công nghiệp, tỉnh nào cũng muốn có cảng, sân bay, trường đại học… sẽ rất nguy hiểm, dễ khiến các địa phương chạy đua thành 63 nền kinh tế, đôi khi phủ định nhau. Ta phải thay đổi từ tư duy trước. Tỉnh nào cũng phát triển công nghiệp là không nên. Tỉnh chỉ có thế mạnh về nông nghiệp hay du lịch mà cứ gồng mình làm công nghiệp thì đâu có đúng! Như Thụy Sĩ, họ tập trung cho dịch vụ ngân hàng, du lịch chất lượng siêu cao, còn công nghiệp chỉ đi vào công nghệ tinh xảo nhưng có ai bảo Thụy Sĩ không phải là nước công nghiệp?
* Theo ông, cần làm gì để tránh nhắc lại cụm từ “phải tái cơ cấu” sau vài năm nữa?
- Đã có một số chỉ tiêu, như đã nêu rõ hơn các chỉ tiêu năng suất, chỉnh sửa lại cơ cấu ngân sách, tín dụng… Tuy nhiên theo thiển ý của tôi, làm kinh tế bây giờ không nên ra các chỉ tiêu cứng kiểu thời kế hoạch hóa tập trung, vì kinh tế trong nước và thế giới biến động không ngừng và vô cùng phức tạp, làm sao đoán trước hết được. Nêu ra rồi cứ phải chỉnh đi chỉnh lại thì để làm gì? Cũng cần xóa bỏ cách tính GDP theo tỉnh bởi không thực chất. Sản xuất con tôm ở tỉnh A nhưng vận chuyển, chế biến và xuất khẩu ở các tỉnh khác nên con tôm đó có thể 4-5 tỉnh tính vào GDP của mình. Cơ chế phân cấp, phân quyền cho địa phương cũng phải sửa lại, trong đó chính quyền các cấp chỉ tập trung xây dựng thể chế, môi trường kinh doanh, quản lý xã hội và làm số ít công trình thiết yếu quốc kế dân sinh… Còn sản xuất kinh doanh nên để cho doanh nghiệp làm là chính.
Sợ mẫu người giữ ghế
* Theo ông, thách thức lớn nhất của VN thời gian tới sẽ là gì?
- Là không bắt kịp thế giới. Ngay cả khi ta thay đổi tốt thì thế giới có thể họ đã đi xa lắm rồi. Cái ta hướng đến có khi thế giới đã không làm nữa và ta dễ lâm vào tình trạng luôn luôn phải… ngửi bụi. Do đó trong quá trình tái cơ cấu, nhất là cơ cấu sản xuất, ta cần theo sát diễn biến xu hướng thế giới để tránh bị trật đường ray.
* Theo ông, trong điều hành kinh tế có cần những người “hay cãi”, dám tranh luận với cấp trên, dám từ chối những nhiệm vụ không đúng, không vì cái chung?
- Trong công việc lúc nào cũng cần những người hay cãi và biết cãi, nói cho đúng là cần phản biện. Nếu chỉ nghe ý kiến một chiều theo kiểu “thủ trưởng lúc nào cũng đúng” thì rất dễ bị mê muội. Những ý kiến phản biện tốt có thể khiến ta giật mình. Tôi rất ủng hộ những người hay cãi và giờ cũng thấy vui vì những người từng hay cãi trước đây cộng tác với mình đã thành công trong công việc.
* Thưa ông, tái cơ cấu nền kinh tế hay việc gì cũng phải khởi đầu từ con người. Từng là lãnh đạo, ông sợ nhất mẫu cấp dưới nào?
- Tôi sợ nhất mẫu người giữ ghế và tranh ghế. Những người như vậy thường co mình, chỉ vì cái ghế của họ, chẳng đóng góp gì cho xã hội hoặc chỉ tìm mọi cách luồn lách, gièm pha người khác để ngoi lên. Tôi cũng rất mong các cấp lãnh đạo khuyến khích cấp dưới cãi để cùng tìm tòi những cái đúng nhất cho xã hội. Cứ gọi dạ bảo vâng thì rất chán, cả xã hội dễ trì trệ.
Tôi vẫn tâm niệm không nên biết cách lên chức, nhưng cần biết cách rời ghế. Biết lên là luồn lách. Còn biết khi nào nên xuống là những người đáng quý, đáng trọng.
Cuối cùng, tôi vẫn cho rằng vấn đề quan trọng bậc nhất của VN những năm tới là có tái cơ cấu thành công nền kinh tế hay không. Để nhận thức cần thay đổi đã khó, có khi mất 5-10 năm. Nay chúng ta đã đưa được vào nghị quyết hội nghị trung ương thì tôi hi vọng nền kinh tế VN sẽ chuyển mình, bắt đầu tái cơ cấu. Có thành con rồng, con hổ hay không chưa biết nhưng tôi tin chỉ có thay đổi, tái cơ cấu thành công thì chúng ta mới có thể tiếp tục phát triển, đi lên bền vững được.
2011 là một năm đầy dấu ấn và mang tính bước ngoặt, là thời điểm chín muồi để khởi đầu cho bước đường đổi mới hệ thống tài chính VN trong năm 2012 - 2015.
Phó Thủ tướng Chính phủ Vũ Văn Ninh khẳng định: Vượt qua khó khăn, Chính phủ đã, đang và sẽ chèo lái “con thuyền kinh tế VN” vượt đại dương, tham gia chuỗi giá trị toàn cầu, bảo đảm lợi ích quốc gia, đáp ứng niềm tin và sự kỳ vọng của nhân dân cả nước.
Trong một thế giới thay đổi nhanh chóng và mạnh mẽ, khi nền kinh tế phát triển đến ngưỡng nhất định thì không thể dựa vào những lợi thế so sánh cũ mà cần tạo lập và phát triển những lợi thế mới. Vì thế, ngay cả khi không có sóng gió nặng nề như mấy năm qua, Việt Nam vẫn phải tái cấu trúc nền kinh tế.
Việt Nam đã bỏ mất nhiều cơ hội do môi trường pháp lý chậm cải thiện, kéo dài chính sách đối xử phân biệt với nước ngoài và chính sách công nghiệp không rõ ràng, thay đổi thường xuyên. Chưa kể, chúng ta còn phải đối mặt với những nguy cơ khi lệ thuộc quá nhiều vào một nền kinh tế.
TS Trần Đình Thiên cho rằng, với mục tiêu lạm phát dưới 10% nhưng lạm phát phải giảm sâu hơn xuống mức 5 - 7% thì doanh nghiệp mới trụ được trong năm "cắn răng vượt khó" này.
Thị trường vàng trong nước năm 2011 chịu ảnh hưởng không chỉ bởi diễn biến phức tạp của giá vàng quốc tế, mà còn bị chi phối nhiều bởi những thay đổi chính sách. Xu hướng này được nhận định sẽ còn tiếp diễn trong năm 2012.
Năm 2012 được các nhà kinh tế dự đoán là năm khủng hoảng ảnh hưởng sâu rộng hơn đến đời sống mỗi cá nhân, mỗi gia đình. Trong hoàn cảnh ngặt nghèo như thế, làm thế nào bảo toàn được những giá trị vĩnh hằng của con người, không để chúng lao dốc tỷ lệ thuận với khó khăn kinh tế?
Năm qua, cụm từ “hot” nhất trong thời sự kinh tế VN có lẽ là “tái cấu trúc”. Nhưng hiểu như thế nào về tái cấu trúc, đặc biệt về mục tiêu “đẩy mạnh toàn diện công cuộc đổi mới” mà Nghị quyết Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI đã đề ra vẫn còn nhiều quan điểm khác nhau.
Tiến sĩ Vũ Thành Tự Anh - Giám đốc Nghiên cứu Chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright TP Hồ Chí Minh trao đổi với Tiền Phong xung quanh vấn đề tái cấu trúc nền kinh tế trong năm 2012.
Sau hai năm cuộc vận động người Việt dùng hàng Việt, ông Lê Bá Trình, Phó Chủ tịch Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, trưởng Ban chỉ đạo, cho biết, nhiều nơi, người dân tẩy chay hàng ngoại trôi nổi, dùng hàng Việt.
Tái cấu trúc đầu tư công là một trong ba nội dung trọng tâm của quá trình tái cấu trúc nền kinh tế và đang được ưu tiên thực hiện trong giai đoạn từ nay đến năm 2015.
“Tôi cho rằng đây là xu hướng rất thú vị và đáng chú ý”, Đại sứ Việt Nam tại Nhật Bản Đoàn Xuân Hưng nói như vậy khi đề cập đến sự dịch chuyển dòng vốn từ Nhật Bản sang Việt Nam mấy tháng gần đây.
Hoạt động mua bán – sáp nhập (M&A) tại Việt Nam đã có mức tăng trưởng mạnh trong năm 2011, giá trị thương vụ đạt 4,7 tỉ đô la Mỹ, trong đó các thương vụ có yếu tố nước ngoài chiếm 66% về giá trị.
Hiện nay, việc quy hoạch hệ thống thoát nước trên địa bàn TPHCM chỉ đạt 30% nhu cầu khi hệ thống thoát nước chỉ có trong phạm vi khoảng 860 ki lô mét vuông trên tổng diện tích 2.095 ki lô mét vuông của cả thành phố; như vậy tình trạng ngập vẫn còn xảy ra trong thời gian tới.
“Nguyên nhân chính là tốc độ phát triển nhanh quá nhưng không có sự kết nối của các nguồn lực khác nhau để phát triển mà chỉ sử dụng nguồn nhân lực của các doanh nghiệp nhà nước”.
Đổi mới mô hình tăng trưởng và cơ cấu lại nền kinh tế cần đòi hỏi thay đổi tư duy và diễn ra trên tất cả các khâu của nền kinh tế. Có 2 vấn đề cần lưu ý: tính hệ thống và bước đi của tiến trình tái cấu trúc.
“Một trong những nghiệp vụ rửa tiền nhìn thấy ở Việt Nam là thông qua hoạt động mua bán chứng khoán hoặc bất động sản để người ta chứng minh hoạt động thu nhập đấy từ kinh doanh siêu lợi nhuận. Đây cũng là một dấu hiệu cần phải phòng chống”.
Nói lên mong muốn của cộng đồng doanh nghiệp về sự điều hành chung sâu sát và linh hoạt hơn trong hoàn cảnh khó khăn hiện nay, song đại biểu Quốc hội - doanh nhân Nguyễn Thị Nguyệt Hường cũng nhìn nhận rằng "trên thực tế Chính phủ làm việc quần quật hơn cả nông dân".
Nguồn lực ở đâu để duy trì tỉ lệ đầu tư công như hiện nay, tôi cho đó là câu chuyện không đơn giản. Ngân sách Nhà nước cho đầu tư công rất cao nhưng hiệu quả thu lại quá thấp. Tiếp đến là nguồn vay, hiện nay quy mô nợ của Việt Nam (nợ công cũng như nợ nước ngoài) đang ở mức rất cao, gây ra những dấu hiệu rủi ro cao do sử dụng không hiệu quả.
168.000 doanh nghiệp nhỏ và vừa đã được giảm 3.500 tỷ đồng tiền thuế là một trong các con số đáng chú ý tại báo cáo sơ kết việc thực hiện nghị quyết số 08/2011/QH 13 của Quốc hội, bổ sung một số giải pháp về thuế nhằm tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp và cá nhân.
Ngay trước thềm kỳ họp Quốc hội thứ ba sẽ khai mạc vào sáng 21/5, Ủy ban Về các vấn đề xã hội của Quốc hội đã gửi đến các vị đại biểu một số ý kiến về kết quả thực hiện nhiệm vụ kinh tế - xã hội và ngân sách nhà nước năm 2011 và tình hình triển khai nhiệm vụ năm 2012.
Sau gần 25 năm đổi mới, bộ mặt kinh tế, xã hội Việt Nam đã khác hẳn. So với 10 năm trước, đời sống của dân chúng nói chung hiện nay được cải thiện nhiều, vị trí của Việt Nam trên thế giới cũng tăng lên đáng kể. Rõ ràng ở đây có vấn đề hiệu suất phát triển, có khả năng bỏ lỡ các cơ hội mà nguyên nhân sâu xa nằm ở cơ chế, ở sự chậm hoàn thiện cơ chế thị trường, ở năng lực nắm bắt cơ hội, và việc thực thi các chính sách, vì các điều kiện về bối cảnh khu vực và cơ hội phát triển Việt Nam không bất lợi so với các nước lân cận.
Bàn cờ kinh tế VN bị chia thành rất nhiều mảnh nhỏ. Các mảnh này thường bị chi phối bởi các nhóm độc quyền và đặc quyền. Điểm yếu cơ bản nhất trong mô hình tăng trưởng của Việt Nam là tăng trưởng chủ yếu nhờ vào việc bán tài nguyên và gia công trình độ thấp, nhờ vào tăng lượng đầu tư và lấy khu vực kinh tế nhà nước vốn kém hiệu quả làm chủ đạo.
Việt Nam tăng 18 bậc lên vị trí thứ 71 trong bảng chỉ số về môi trường thương mại toàn cầu năm 2010 vừa được WEF công bố. Trong tổng số 125 nền kinh tế được WEF xem xét năm nay Singapore và Hồng Công tiếp tục dẫn đầu thế giới về phương diện tạo điều kiện thuận lợi cho tăng cường trao đổi thương mại toàn cầu.
Hiện nay quy mô của các vùng kinh tế trọng điểm (VKTTĐ) đã mở rộng đến gấn 25% diện tích và chiếm khoảng 70% thu nhập kinh tế của cả nước. Một vấn đề đặt ra là: quan điểm ngày càng mở rộng quy mô diện tích của các VKTTĐ của Việt Nam có hợp lý hay không? Làm thế nào để các VKTTĐ phải thực sự là động lực tăng trưởng và phát triển kinh tế của cả nước ,có một thế đứng vững chắc trong tương lai nhằm thực hiện mục tiêu phát triển bền vững quốc gia.
Ngày 17-5, Bộ Kế hoạch và Đầu tư (KH-ĐT) đã tổ chức hội thảo tham vấn cho dự thảo Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội (KT-XH) 5 năm 2011-2015, với sự tham gia của đại diện các cơ quan quốc tế. Nội dung chủ yếu nêu lên bức tranh toàn cảnh về KT-XH, cùng những vấn đề liên quan khi nước ta bước vào giai đoạn "đệm" chuyển tiếp để cơ bản trở thành nước công nghiệp hóa vào năm 2020.
Bên cạnh những vấn đề quản lý đô thị, trung tâm hành chính quốc gia… thì bài toán kinh tế là băn khoăn lớn nhất khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho ý kiến về đồ án quy hoạch chung xây dựng Thủ đô, sáng 11/5.
Kể từ khi khu kinh tế ven biển đầu tiên là Chu Lai được thành lập năm 2003, đến nay đã có 14 khu kinh tế biển được thành lập, gồm 2 khu ở đồng bằng sông Hồng, 10 khu ở vùng duyên hải miền Trung và 2 khu ở miền Nam. Theo Quy hoạch phát triển các KKT biển đến năm 2020 cả nước sẽ có 15 khu kinh tế biển với kinh phí đầu tư khoảng 162.000 tỷ đồng và tạo việc làm cho khoảng 500.000 ngàn người.
Tại bài viết mới nhất trên blog của mình, TS. Trần Công Hòa đã phân tích và đưa ra một số khuyến nghị về hoạch định chính sách và điều hành nền kinh tế 2010: tiếp tục giảm giá VND; cắt giảm chi tiêu công; tăng tính độc lập của NHNN; kiên quyết cho phá sản những doanh nghiệp nhà nước làm ăn thua lỗ; điều chỉnh chính sách thuế ở một số lĩnh vực theo phương thức lũy tiến; phát triển công nghiệp phụ trợ;...
Tăng trưởng luôn luôn là một cuộc trường chinh. Vì vậy, không thể chỉ vì tăng trưởng ngắn hạn mà hy sinh sự ổn định và bền vững trong dài hạn. Cổ nhân ngày xưa có câu “dục tốc bất đạt”, không những thế cái giá phải trả cho kinh tế bất ổn rất lớn, chỉ cần nhìn sang mấy nước xung quanh như Thái Lan, Indonesia hay Philippines là có thể thấy rất rõ điều này.
Cải cách cơ cấu là một đòi hỏi nghiệt ngã đối với tất cả các nước muốn tiến bước trên con đường đi đến phồn vinh. Thế nhưng, có nhiều nước không chủ động vượt qua đòi hỏi này khi tình thế kinh tế còn thuận lợi và thường bắt đầu nó quá muộn khi đất nước đã rơi vào khủng hoảng. Điều này lý giải tại sao nhiều nước có khởi đầu tốt nhưng rồi sa lầy trong cạm bẫy của mức thu nhập trung bình ...
Năm 2009, tăng trưởng GDP đạt 5,32%; lạm phát được kiềm chế dưới 7%; hệ số ICOR là 5, 16. Những con số này có thể cho cảm nhận kinh tế vĩ mô đang ở tình trạng khá ổn định. Tuy nhiên Tổng cục Thống kê cho rằng các cân đối vĩ mô chưa thật vững chắc, bất bình đẳng giầu nghèo tăng, chậm được khắc phục,...
Nền kinh tế của Việt Nam đã và đang ngày một trở nên phức tạp hơn, với các cơ chế, thị trường, tổ chức và lực lượng kinh tế mới ra đời trong suốt hơn hai thập niên đổi mới. Sự gấp gáp của cuộc đua tranh kinh tế được nhân lên bằng hành trình hội nhập, trong đó Việt Nam là thành viên mới của WTO.