Thời gian lặng lẽ trôi theo dòng lịch sử nhưng nặng trĩu những đo đếm trong ta khi ngẫm về sự phát triển của đất nước...Dẫu cho "mọi so sánh đều khập khiễng". Tương lai chờ gì ở chúng ta? Một con rồng mới với sức mạnh cuồn cuộn của sự khao khát cạnh tranh trên bầu trời bao la của thế giới hay một dáng vẻ nhọc nhằn, loay hoay mãi không thoát khỏi " bẫy thu nhập trung bình thấp"?
1.
Một phần tư thế kỷ kể từ Đổi Mới! Đất nước thay đổi nhiều sau hai cuộc chiến ba mươi năm trường kỳ và một cuộc thử nghiệm kinh tế tập trung bao cấp mười năm kiệt quệ. Cái được là khá nhiều khi so với chính chúng ta trước đó, nhưng không được cũng là rất lớn khi so sánh với các nước có cùng điều kiện và hoàn cảnh quanh ta. Khoảng thời gian ấy đủ để Nhật Bản từ trên đống tro tàn của kẻ chiến bại trong Thế chiến thứ Hai trở thành cường quốc kinh tế số hai trên thế giới; Hàn Quốc vượt lên nỗi đau chia cắt, trở thành một trong 12 nền kinh tế lớn thuộc nhóm OECD; Vùng tô nhượng Hồng Kông, vùng lãnh thổ Đài Loan như những con rồng cất cánh; và Singapore, đảo quốc sư tử với diện tích không đủ cho một vòng lượn máy bay, nước ngọt phải nhập khẩu, dân số dăm triệu người trở thành một nền kinh tế năng động và giàu sức cạnh tranh bậc nhất thế giới. Nhìn lại lịch sử để luyện mình: luôn cần thiết! Nhưng nhìn quanh bạn bè, nhìn ra thế giới để biết mình đang ở đâu: còn cần thiết hơn nhiều! 25 năm đã là một chặng đường dài, quá dài nếu chỉ để đưa đất nước từ cảnh nghèo đói sang thu nhập trung bình thấp với 1000 USD đầu người hàng năm. Tương lai chờ gì ở chúng ta? Một con rồng mới với sức mạnh cuồn cuộn của sự khao khát cạnh tranh trên bầu trời bao la của thế giới hay một dáng vẻ nhọc nhằn, loay hoay mãi không thoát khỏi " bẫy thu nhập trung bình thấp"?
2.
10 năm ký BTA với Hoa Kỳ, 5 năm gia nhập WTO. Từ ao làng cô quạnh, con thuyền kinh tế Việt Nam đã xuôi ra biển lớn. Gió to, sóng cả: đã quen dần. Tôm cá biển khơi: đã đánh bắt được. Nhưng cũng như những chiếc thuyền nhỏ bé của người dân miền biển hiện nay chỉ đủ điều kiện để cho một chuyến đi biển năm bảy ngày, lại phải vào bờ vì không có hệ thống tiếp dầu, lương thực, nước uống, tổ chức tiêu thụ trên biển, nền kinh tế Việt Nam chủ yếu vẫn là phép cộng của các ngành kinh tế rời rạc, nhỏ bé, thiếu liên kết, ăn đong, trồi sụt theo từng cơn sóng nhỏ của biến động kinh tế thế giới. Chúng ta không có những ngành kinh tế, những tập đoàn lớn, như những con tàu to với máy móc và ngư cụ hiện đại, dọc ngang đánh bắt trên đại dương hàng tháng hoặc hàng nửa năm trời, vào ra hàng chục thương cảng trên thế giới. Không có, do đó nguồn nhân lực của chúng ta buộc phải đi làm thuê trên các con tàu đó, cũng giống như nền kinh tế của chúng ta chủ yếu vẫn phải gia công giá rẻ dài ngày cho các đại gia trong các ngành dệt may, giày dép, điện tử… Một nền kinh tế chưa phát triển được theo chiều sâu cũng giống như một phương thức đánh bắt cũ kỹ, lạc hậu, lãng phí, tận diệt các loài hải sản, nhẹ thì dùng lưới mắt dày bắt hết các loại cá nhỏ, nặng thì dùng bộc phá hủy diệt cả môi sinh. Dễ liên tưởng nhất đến hiện tượng này là ngành khai khoáng hiện nay, hoặc bị khai thác cạn kiệt, hoặc phải xuất khoáng sản thô, gây ô nhiễm môi trường nặng nề. Ra đại dương rồi mà thuyền ta vẫn quanh quẩn, "sáng đi tối về" thì làm sao để cạnh tranh, khai thác được bao nguồn lợi quí giá? Hội nhập rồi nhưng mãi vẫn là một nền kinh tế gia công giá rẻ thì làm sao để kinh tế Việt Nam, như con tàu lớn kia, sớm trở thành một phần của đại dương, để làm chủ nó?
3.
Mấy năm gần đây, chúng ta thường nói đến "kỷ nguyên dân số vàng" với một tỷ lệ dân số trẻ rất cao, là niềm mơ ước của nhiều quốc gia trên thế giới, với một niềm tin hồn nhiên rằng, nền kinh tế của chúng ta như một con hổ đang bắt đầu thức dậy? Nay thì chúng ta đã đủ bình tĩnh để nói với nhau rằng: chất lượng nguồn nhân lực đang là một trong ba nút thắt của nền kinh tế Việt Nam. Từ chỗ hy vọng độ tuổi dân số trẻ ví như sợi dây dài chắp cánh cho cánh diều kinh tế bay cao đến chỗ phải cay đắng thừa nhận: chất lượng của sợi dây này hóa ra đang là nút thắt của sự phát triển bền vững. Tại sao lại có sự đảo chiều như vậy? Thay vì lớp trẻ phải là lực lượng tiên phong trong sáng tạo, là tầng lớp đi đầu trong phát triển khoa học, công nghệ, tiếp nhận những tinh hoa nhất trong biển tri thức của nhân loại, nay chúng ta vẫn chưa thoát ra khỏi được cảnh nông nghiệp bị chia sẻ bởi với mấy triệu mảnh ruộng con con, với một ngành công nghiệp gia công đơn giản, một ngành xuất khẩu lao động chủ yếu là bán sức lao động thủ công, giúp việc nhà, đánh cá thuê … Các sản phẩm của chúng ta hàm lượng chất xám, kết tinh các giá trị khoa học công nghệ thấp, do đó khả năng cạnh tranh không cao. Một sự lựa chọn phát triển chưa đúng? Một nền giáo dục nặng về "từ chương trích cú", ít sáng tạo, ít gắn với thực tiễn, gắn với thế giới?
4.
Chuyển sang nền kinh tế thị trường, cũng có nghĩa là phải tôn trọng luật chơi của thị trường với ba qui luật cơ bản: cạnh tranh, cung cầu, giá cả. Chuyển nhanh và đúng thì kinh tế sẽ cất cánh, quốc gia sẽ hưng thịnh. Vai trò của Nhà nước chỉ là can thiệp để hạn chế khuyết tật của thị trường và nếu thành công hơn là thúc đẩy được sự phát triển đó. Khó khăn lớn nhất vẫn là sức ì của quá khứ với quán tính điều hành nền kinh tế cũ và tư duy can thiệp hành chính tùy thích làm thị trường bị méo mó. Để bảo vệ cạnh tranh, phải chống độc quyền. Cạnh tranh tốt nhất sẽ đưa lại giá cả tốt nhất, là món quà quí cho người tiêu dùng. Để qui luật cung cầu phát huy tác dụng, phải giải phóng hết mọi nguồn lực của xã hội, bảo vệ quyền tự do kinh doanh của người dân. Đừng để quyền tự do đó bị trói chặt trong bùng nhùng của những dây nhợ đủ loại của thủ tục hành chính bất hợp lý, như lãnh chúa rừng xanh phải "ngậm một khối căm hờn trong cũi sắt" (Thế Lữ). Cũng đừng can thiệp méo mó vào qui luật giá cả bằng cách dùng nguồn lực khiêm tốn của nhà nước tung ra thị trường, hy vọng bình ổn giá, dễ rơi vào cảnh "thêm muối cho mặn biển". Và cũng đừng phân biệt đối xử theo kiểu "con đẻ, con nuôi" giữa các thành phần kinh tế vì "con nuôi, con đẻ đều phải được đối xử bình đẳng trước pháp luật, như đủ loại cam kết của ta. Can thiệp vào thị trường là cả một khoa học và nghệ thuật, không thể dùng cảm hứng của người chống đò, muốn dùng cây sào mỏng manh để đẩy con tàu thị trường tiến về phía trước được.
5.
Ngẫm … còn rất nhiều nhưng .. đã là một giáp (12 năm) đầu tiên trôi qua kể từ năm đầu tiên của thiên niên kỷ thứ ba. Thời gian lặng lẽ trôi theo dòng lịch sử nhưng nặng trĩu những đo đếm trong ta khi ngẫm về sự phát triển của đất nước. Vinh quang và thành công luôn là của quá khứ. Thách thức và chấp nhận vượt qua là của hiện tại. Tương lai phụ thuộc vào việc chúng ta chấp nhận vượt qua thách thức bằng cách nào mà thôi. Nhâm Thìn, khát vọng Rồng bay bao giờ thành hiện thực?
Lạm phát trong tháng giáp Tết có thể đứng ở mức thấp kỷ lục trong 10 năm qua. Đây liệu có còn cơ sở để NHNN giảm lãi suất, mà theo đó các doanh nghiệp trong nước sẽ bớt phần khó khăn?
Tái cơ cấu là một nhiệm vụ trọng tâm giúp chuyển đổi nền kinh tế Việt Nam sang xu hướng phát triển theo chiều sâu và bền vững, thân thiện với môi trường. Đối với mục tiêu định hướng phát triển bền vững vùng Tây Nguyên, tái cơ cấu kinh tế đóng vai trò quan trọng sống còn.
Trong niềm kỳ vọng về sự phát triển của đất nước, chúng ta đã có chiến lược phát triển kinh tế biển nhằm hướng tới mục tiêu đưa Việt Nam thành cường quốc biển. Đó là một kỳ vọng tốt đẹp. Tuy nhiên, với tinh thần “ôn cố tri tân”, bài viết này sẽ sơ bộ tìm hiểu tại sao Việt Nam, dù nằm ngay sát biển và gần với một trong những tuyến đường biển nhộn nhịp nhất trên thế giới, lại đã không thể trở thành cường quốc biển.
Trong báo cáo mang tên “The world in 2050” (Thế giới năm 2050) vừa công bố, chuyên gia kinh tế Karen Ward của ngân hàng Anh quốc HSBC cho rằng, Việt Nam sẽ nằm trong nhóm 50 nền kinh tế hàng đầu thế giới.
Báo cáo của Chính phủ trình Quốc hội K XIII, tại kỳ họp thứ 2 về nhiệm vụ năm 2012 đã xác định mục tiêu của năm 2012 là “Ưu tiên kiềm chế lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô, duy trì tăng trưởng ở mức hợp lý gắn với đổi mới môi hình tăng trưởng và cơ cấu lại nền kinh tế, nâng cao chất lượng, hiệu quả và sức cạnh tranh; bảo đảm phúc lợi xã hội, an sinh xã hội và cải thiện đời sống nhân dân …”.
Thực tế cho thấy: hiện đại hóa ở Tây Nguyên về cơ bản vẫn là quá - trình - một - công - đoạn, quá trình từ bên ngoài, quá trình từ bên trên. Trong khi đó, nội lực cần thiết từ nền tảng cộng đồng lại hầu như bị lãng quên. Đây vừa là hạn chế căn bản, vừa là nguyên nhân dẫn đến những mặt trái của hiện đại hóa Tây Nguyên hiện nay.
Mặc dù vẫn còn những hạn chế nhất định, các nước mới nổi yếu hơn trong đó có Việt Nam, được đánh giá là thị trường tiềm năng cho các nhà đầu tư mạo hiểm trong những năm tới.
Trong khủng hoảng, những khiếm khuyết của thị trường đã làm cho tư duy "Nhà nước cần can thiệp mạnh vào thị trường" trở nên thắng thế. Đang có một nghịch lý, càng chuyển sang nền kinh tế thị trường, mức độ can thiệp của nhà nước vào thị trường càng cao
Ông Nguyễn Đình Cung, Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu quản lý kinh tế Trung ương (CIEM) khi được đề nghị đưa ra một lời khuyên cho giới đầu tư, kinh doanh trong năm 2012 đã chân thành bảo: "Không nên quá sốt ruột"!
Cho dù bức tranh kinh tế năm 2011 của chúng ta còn nhiều gam màu xám nhưng cũng phải thừa nhận rằng năm qua Chính phủ đã có rất nhiều cố gắng vượt khó trong bối cảnh kinh tế toàn cầu chưa qua cơn suy thoái.
Hoạt động mua bán – sáp nhập (M&A) tại Việt Nam đã có mức tăng trưởng mạnh trong năm 2011, giá trị thương vụ đạt 4,7 tỉ đô la Mỹ, trong đó các thương vụ có yếu tố nước ngoài chiếm 66% về giá trị.
Hiện nay, việc quy hoạch hệ thống thoát nước trên địa bàn TPHCM chỉ đạt 30% nhu cầu khi hệ thống thoát nước chỉ có trong phạm vi khoảng 860 ki lô mét vuông trên tổng diện tích 2.095 ki lô mét vuông của cả thành phố; như vậy tình trạng ngập vẫn còn xảy ra trong thời gian tới.
“Nguyên nhân chính là tốc độ phát triển nhanh quá nhưng không có sự kết nối của các nguồn lực khác nhau để phát triển mà chỉ sử dụng nguồn nhân lực của các doanh nghiệp nhà nước”.
Đổi mới mô hình tăng trưởng và cơ cấu lại nền kinh tế cần đòi hỏi thay đổi tư duy và diễn ra trên tất cả các khâu của nền kinh tế. Có 2 vấn đề cần lưu ý: tính hệ thống và bước đi của tiến trình tái cấu trúc.
“Một trong những nghiệp vụ rửa tiền nhìn thấy ở Việt Nam là thông qua hoạt động mua bán chứng khoán hoặc bất động sản để người ta chứng minh hoạt động thu nhập đấy từ kinh doanh siêu lợi nhuận. Đây cũng là một dấu hiệu cần phải phòng chống”.
Nói lên mong muốn của cộng đồng doanh nghiệp về sự điều hành chung sâu sát và linh hoạt hơn trong hoàn cảnh khó khăn hiện nay, song đại biểu Quốc hội - doanh nhân Nguyễn Thị Nguyệt Hường cũng nhìn nhận rằng "trên thực tế Chính phủ làm việc quần quật hơn cả nông dân".
Nguồn lực ở đâu để duy trì tỉ lệ đầu tư công như hiện nay, tôi cho đó là câu chuyện không đơn giản. Ngân sách Nhà nước cho đầu tư công rất cao nhưng hiệu quả thu lại quá thấp. Tiếp đến là nguồn vay, hiện nay quy mô nợ của Việt Nam (nợ công cũng như nợ nước ngoài) đang ở mức rất cao, gây ra những dấu hiệu rủi ro cao do sử dụng không hiệu quả.
168.000 doanh nghiệp nhỏ và vừa đã được giảm 3.500 tỷ đồng tiền thuế là một trong các con số đáng chú ý tại báo cáo sơ kết việc thực hiện nghị quyết số 08/2011/QH 13 của Quốc hội, bổ sung một số giải pháp về thuế nhằm tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp và cá nhân.
Ngay trước thềm kỳ họp Quốc hội thứ ba sẽ khai mạc vào sáng 21/5, Ủy ban Về các vấn đề xã hội của Quốc hội đã gửi đến các vị đại biểu một số ý kiến về kết quả thực hiện nhiệm vụ kinh tế - xã hội và ngân sách nhà nước năm 2011 và tình hình triển khai nhiệm vụ năm 2012.
Sau gần 25 năm đổi mới, bộ mặt kinh tế, xã hội Việt Nam đã khác hẳn. So với 10 năm trước, đời sống của dân chúng nói chung hiện nay được cải thiện nhiều, vị trí của Việt Nam trên thế giới cũng tăng lên đáng kể. Rõ ràng ở đây có vấn đề hiệu suất phát triển, có khả năng bỏ lỡ các cơ hội mà nguyên nhân sâu xa nằm ở cơ chế, ở sự chậm hoàn thiện cơ chế thị trường, ở năng lực nắm bắt cơ hội, và việc thực thi các chính sách, vì các điều kiện về bối cảnh khu vực và cơ hội phát triển Việt Nam không bất lợi so với các nước lân cận.
Bàn cờ kinh tế VN bị chia thành rất nhiều mảnh nhỏ. Các mảnh này thường bị chi phối bởi các nhóm độc quyền và đặc quyền. Điểm yếu cơ bản nhất trong mô hình tăng trưởng của Việt Nam là tăng trưởng chủ yếu nhờ vào việc bán tài nguyên và gia công trình độ thấp, nhờ vào tăng lượng đầu tư và lấy khu vực kinh tế nhà nước vốn kém hiệu quả làm chủ đạo.
Việt Nam tăng 18 bậc lên vị trí thứ 71 trong bảng chỉ số về môi trường thương mại toàn cầu năm 2010 vừa được WEF công bố. Trong tổng số 125 nền kinh tế được WEF xem xét năm nay Singapore và Hồng Công tiếp tục dẫn đầu thế giới về phương diện tạo điều kiện thuận lợi cho tăng cường trao đổi thương mại toàn cầu.
Hiện nay quy mô của các vùng kinh tế trọng điểm (VKTTĐ) đã mở rộng đến gấn 25% diện tích và chiếm khoảng 70% thu nhập kinh tế của cả nước. Một vấn đề đặt ra là: quan điểm ngày càng mở rộng quy mô diện tích của các VKTTĐ của Việt Nam có hợp lý hay không? Làm thế nào để các VKTTĐ phải thực sự là động lực tăng trưởng và phát triển kinh tế của cả nước ,có một thế đứng vững chắc trong tương lai nhằm thực hiện mục tiêu phát triển bền vững quốc gia.
Ngày 17-5, Bộ Kế hoạch và Đầu tư (KH-ĐT) đã tổ chức hội thảo tham vấn cho dự thảo Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội (KT-XH) 5 năm 2011-2015, với sự tham gia của đại diện các cơ quan quốc tế. Nội dung chủ yếu nêu lên bức tranh toàn cảnh về KT-XH, cùng những vấn đề liên quan khi nước ta bước vào giai đoạn "đệm" chuyển tiếp để cơ bản trở thành nước công nghiệp hóa vào năm 2020.
Bên cạnh những vấn đề quản lý đô thị, trung tâm hành chính quốc gia… thì bài toán kinh tế là băn khoăn lớn nhất khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho ý kiến về đồ án quy hoạch chung xây dựng Thủ đô, sáng 11/5.
Kể từ khi khu kinh tế ven biển đầu tiên là Chu Lai được thành lập năm 2003, đến nay đã có 14 khu kinh tế biển được thành lập, gồm 2 khu ở đồng bằng sông Hồng, 10 khu ở vùng duyên hải miền Trung và 2 khu ở miền Nam. Theo Quy hoạch phát triển các KKT biển đến năm 2020 cả nước sẽ có 15 khu kinh tế biển với kinh phí đầu tư khoảng 162.000 tỷ đồng và tạo việc làm cho khoảng 500.000 ngàn người.
Tại bài viết mới nhất trên blog của mình, TS. Trần Công Hòa đã phân tích và đưa ra một số khuyến nghị về hoạch định chính sách và điều hành nền kinh tế 2010: tiếp tục giảm giá VND; cắt giảm chi tiêu công; tăng tính độc lập của NHNN; kiên quyết cho phá sản những doanh nghiệp nhà nước làm ăn thua lỗ; điều chỉnh chính sách thuế ở một số lĩnh vực theo phương thức lũy tiến; phát triển công nghiệp phụ trợ;...
Tăng trưởng luôn luôn là một cuộc trường chinh. Vì vậy, không thể chỉ vì tăng trưởng ngắn hạn mà hy sinh sự ổn định và bền vững trong dài hạn. Cổ nhân ngày xưa có câu “dục tốc bất đạt”, không những thế cái giá phải trả cho kinh tế bất ổn rất lớn, chỉ cần nhìn sang mấy nước xung quanh như Thái Lan, Indonesia hay Philippines là có thể thấy rất rõ điều này.
Cải cách cơ cấu là một đòi hỏi nghiệt ngã đối với tất cả các nước muốn tiến bước trên con đường đi đến phồn vinh. Thế nhưng, có nhiều nước không chủ động vượt qua đòi hỏi này khi tình thế kinh tế còn thuận lợi và thường bắt đầu nó quá muộn khi đất nước đã rơi vào khủng hoảng. Điều này lý giải tại sao nhiều nước có khởi đầu tốt nhưng rồi sa lầy trong cạm bẫy của mức thu nhập trung bình ...
Năm 2009, tăng trưởng GDP đạt 5,32%; lạm phát được kiềm chế dưới 7%; hệ số ICOR là 5, 16. Những con số này có thể cho cảm nhận kinh tế vĩ mô đang ở tình trạng khá ổn định. Tuy nhiên Tổng cục Thống kê cho rằng các cân đối vĩ mô chưa thật vững chắc, bất bình đẳng giầu nghèo tăng, chậm được khắc phục,...
Nền kinh tế của Việt Nam đã và đang ngày một trở nên phức tạp hơn, với các cơ chế, thị trường, tổ chức và lực lượng kinh tế mới ra đời trong suốt hơn hai thập niên đổi mới. Sự gấp gáp của cuộc đua tranh kinh tế được nhân lên bằng hành trình hội nhập, trong đó Việt Nam là thành viên mới của WTO.