Huyện Thuận An nằm trong quy hoạch tổng thể chung của tỉnh, của vùng kinh tế trọng điểm phía Nam đã được Chính phủ phê duyệt. Nhưng để kinh tế - xã hội (KT-XH) của Thuận An đi vào chiều sâu của một đô thị công nghiệp - dịch vụ gắn với du lịch sinh thái ven sông Sài Gòn, địa phương cần giải quyết một số tồn tại trong thời kỳ đầu đô thị hóa bằng việc quy hoạch, sắp xếp lại một cách hợp lý theo hướng đô thị đa trung tâm, kết hợp với phát huy tối đa các lợi thế địa lý, lịch sử...
Quy hoạch tổng thể KT-XH huyện Thuận An kết hợp giữa lợi thế địa lý, lịch sử, con người và quy hoạch phát triển vùng
Làm quy hoạch phải bám sát thực tiễn
Quốc lộ (QL) 13 vừa là cửa ngõ đi vào Bình Dương từ TP.HCM, vừa là công trình mang tính “tạo lực” của quá trình công nghiệp hóa - hiện đại hóa (CNH-HĐH) tỉnh nhà. Có người còn nhận xét “QL13 là công trình trọng điểm giúp KT-XH Bình Dương tăng tốc đột phá”. Trong quá trình tiếp cận, nghiên cứu có lẽ nhà tư vấn quy hoạch đã quá “nhập tâm” nên đã đưa QL13 từ 4 làn xe lên 6 làn xe để bảo đảm yêu cầu giao thông - vận tải hàng hóa của một đô thị công nghiệp trong tương lai. Về lý thuyết thì rất đúng, nhưng gắn vào thực tiễn thì các nhà quản lý “rùng mình”. “Bây giờ mà nói đến giải tỏa thì căng lắm! Mà tiền giải tỏa tính ra cao gấp mấy lần tiền thi công công trình, nên phải biết tôn trọng dân, thương dân, hạn chế giải tỏa là góp phần hạn chế khiếu kiện” - Chủ tịch Hội đồng thẩm định đề án, Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh Lê Thanh Cung nêu quan điểm chỉ đạo.
Để giải bài toán trên, kiến trúc sư Huỳnh Văn Minh, Phó Giám đốc Sở Xây dựng đề xuất: “Trước yêu cầu ngặt nghèo như thế không còn giải pháp nào khác là phải dùng biện pháp kỹ thuật để giải quyết bài toán chính trị, KT-XH. Đó là lên tầng đường giao thông. Việc này vừa bảo đảm mỹ quan, khoa học vừa thể hiện tính văn minh, hiện đại của một thành phố”. Phó Giám đốc Sở Giao thông - Vận tải Trần Bá Luận thì băn khoăn: “Việc này sở rất lúng túng vì theo quy định của ngành, trong đô thị không có đường cao tốc, mà đường cao tốc thì phải bộ quản lý nên phải có một cuộc họp riêng để sở trình bày rõ vấn đề này”! Chủ tịch Hội đồng thẩm định Lê Thanh Cung trả lời ngay: “Cái này là của mình, mình bỏ tiền ra làm thì mình phải nghĩ cách để tránh đi lên đi xuống mất thời gian. Điều quan trọng là chúng ta phải đặt cái tên cho nó thế nào để ở trên không bắt bẻ mình được. Chỉ cần một từ không chuẩn, không chính xác sẽ làm hỏng hết kế hoạch của chúng ta. Nên phải lựa chọn thế nào để con đường này có thể khởi công vào năm 2012 mà không phải vướng nhiều thủ tục, bảo đảm vận chuyển nhanh, hàng hóa của doanh nghiệp có đường ngắn nhất thông thương ra cảng, ra sân bay, đến các thành phố lớn tiện nhất, nhanh nhất, ít tốn kém chi phí nhất mà giao thông nội bộ vẫn phải bảo đảm”.
Căn cứ phải có tính pháp lý
Cả hai lần thông qua Hội đồng thẩm định thì vấn đề căn cứ pháp lý của các số liệu, dự báo đều “bị” các thành viên hội đồng nhắc nhở, không đồng ý vì căn cứ pháp lý chưa chuẩn, chưa mang tính thống nhất. Cụ thể đơn vị tư vấn đưa ra tỷ lệ 10% học sinh phổ thông/100 dân để xác định số lượng trường lớp phục vụ công tác quy hoạch đã bị Chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Hoàng Sơn “chỉnh” ngay: “Tỷ lệ này phải là 20% mới phù hợp, vì chuẩn dân số đã đi vào ổn định. Nếu căn cứ như thế này thì chúng ta sẽ bị khủng hoảng trường lớp học cho các cháu về sau. Để bảo đảm tính pháp lý, tôi đề nghị đơn vị tư vấn sử dụng thông tin, số liệu một cách thống nhất, số liệu đã được cơ quan chức năng công bố”.
Cũng liên quan đến vấn đề số liệu, dự báo, đơn vị tư vấn đã “đưa” các chỉ tiêu an sinh xã hội như GDP/người/năm, số giường bệnh/100 dân lên quá cao so thực tế. Ông Lê Thanh Cung chấn chỉnh: “Nhìn vào báo cáo ai cũng thấy số giường bệnh/100 dân của Thuận An luôn thấp hơn Phú Giáo và của Bình Dương cũng thấp hơn Lào Cai. Nhưng ai dám chắc người dân Bình Dương được chăm sóc y tế thấp hơn các tỉnh vùng núi phía Bắc? Có sự so sánh này là do chúng ta đang trong thời kỳ quá độ của CNH-HĐH và phát triển đô thị. Cụ thể với ngành viễn thông Bình Dương chúng ta đã đạt tỷ lệ 2,1 điện thoại di động/1 người dân. Cái này có thực tế không khi mà hiện nay mỗi người ai cũng xài 2 đến 3 máy điện thoại. Chúng ta chọn con số nhỏ không phải vì chúng ta yếu kém mà vì trách nhiệm xã hội để được phục vụ nhân dân tốt hơn, chất lượng người dân được nâng cao lên. Đừng ham nhiều, ham lớn mà chất lượng không tương xứng, vì bên cạnh hệ thống trường lớp, y tế công, chúng ta còn tiếp tục xã hội hóa và sự đầu tư của tư nhân, cái này không thể tính hết, nhưng khi định hình thì các con số sẽ đi vào ổn định”. Đại tá Võ Thành Đức, Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy, Giám đốc Công an tỉnh bổ sung: “Đề án quy hoạch đã quá tập trung vào hệ thống trường lớp chính quy mà xem nhẹ cấp tiểu học và hệ giáo dục thường xuyên. Theo tôi, cấp tiểu học là các cháu nhỏ không thể đi xa, nên phải đầu tư mạnh để các cháu có “trớn”. Cấp tiểu học mà giỏi thì lên cấp trên chúng ta sẽ đỡ mệt! Riêng hệ giáo dục thường xuyên chúng ta phải thẳng thắn nhìn nhận vào học hệ này trước tiên là những người “yếu sức khỏe” cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nền giáo dục của chúng ta hướng về toàn dân, nên phải tập trung mạnh vào hệ này để phát huy tối đa tiềm năng con người”.
Những “điểm nhấn” phát triển
Phó Chủ tịch Thường trực UBND tỉnh LÊ THANH CUNG, Chủ tịch Hội đồng thẩm định đề án: Quy hoạch theo hướng đô thị đa trung tâm
Xu hướng đô thị đa trung tâm là xu hướng văn minh, hiện đại nhất được thế giới áp dụng vì nó không gò bó, lại tránh được các hạn chế mà đô thị tập trung gặp phải như kẹt xe, nhà ổ chuột và vấn đề an ninh, an toàn PCCC...
Phó Giám đốc Sở Xây dựng HUỲNH VĂN MINH: Dùng kỹ thuật để giải bài toàn chính trị, KT-XH
Mở rộng đường thì vừa tốn kém vừa không hợp lòng dân, nên phải dùng giải pháp kỹ thuật để giải bài toán chính trị, KT-XH. Đó là lên tầng, tầng dưới là giao thông nội bộ, tầng trên là giao thông quy mô lớn (tốc độ cao), cự ly xa để kết nối với các tuyến QL, đường cao tốc ra sân bay, bến cảng. Đây là vấn đề mà chúng ta hoàn toàn có thể thực hiện được.
Chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Hoàng Sơn nhắc lại: “Thuận An bây giờ không còn phát triển công nghiệp theo chiều rộng nữa mà phải đi vào chiều sâu vì hết đất rồi! Định hướng của tỉnh là lấy QL13 làm xương sống phát triển. Phía Đông quốc lộ dành cho phát triển công nghiệp - dịch vụ và khu dân cư. Phía Tây quốc lộ dành cho phát triển dịch vụ, du lịch sinh thái nhằm phát huy tối đa lợi thế của sông Sài Gòn, vườn cây ăn trái Lái Thiêu và các di tích lịch sử cách mạng, văn hóa dân tộc. Nên quy hoạch là sắp xếp lại một cách hợp lý chứ không phải anh này ở đây gây ô nhiễm rồi mình dời đi chỗ khác là không đúng”. Giám đốc Sở Công Thương Nguyễn Thị Điền lên tiếng: “Để bảo đảm cho ngành du lịch phát triển, chúng tôi đề nghị phải giữ lại những làng nghề truyền thống để phục vụ du khách. Thuận An có làng gốm Lái Thiêu, muốn giữ gìn làng này thì phải giữ lại cả lịch sử hình thành và phát triển của nó, nên cần có đề án riêng. Chứ nói làm lu dơ bẩn phải dẹp thì không nên”! Đại tá Võ Thành Đức cũng tiếp lời: “Ở Lái Thiêu có rất nhiều cái hay, mà cái hay quý nhất không chỉ của Việt Nam mà của cả Đông Nam Á chúng ta đó là vườn cây ăn trái Lái Thiêu với cây măng cụt nổi tiếng. Cây này không chỉ nổi tiếng vì sự quý hiếm của nó mà trái cây ăn rất ngon lại có giá trị chữa bệnh nên phải có đề án bảo tồn, phát triển vườn cây một cách bền vững”.
Để những “điểm nhấn” thực sự phát huy các giá trị bền vững, Chủ tịch UBND huyện Thuận An Trần Thanh Liêm lên tiếng: “Trong quá trình phát triển nhanh Thuận An cũng mắc phải một số thiếu sót. Chúng tôi đã nhiều lần nhắc nhở, nêu bức xúc mà chưa thấy đề án đề cập đó là vấn đề cấp thoát nước sinh hoạt và nước thải. Đây là yêu cầu rất bức xúc của địa phương. Nếu chỉ có cấp mà không thoát được thì hỏng hết”!
Mặc dù đã sửa đổi, bổ sung một số điểm, nhưng sau hơn một năm thực hiện Nghị định 115/2008/NĐ-CP của Chính phủ về chính sách liên quan đến công trình thủy lợi và thủy lợi phí vẫn bộc lộ nhiều bất cập. Mới đây, UBND TP Hà Nội có công văn số 6076/UBND-NN gửi Bộ NN&PTNT nêu rõ, nếu không có những quy định rõ ràng sẽ khó cho các đơn vị thủy lợi và việc lãng phí tài nguyên nước vẫn tiếp tục xảy ra.
Thời gian qua, ngành chăn nuôi rơi vào cảnh khốn khó nhiều bề, nhiều hộ chăn nuôi đang kiệt sức, thậm chí phá sản. Không ít chuyên gia cho rằng, nội tại ngành chăn nuôi Việt Nam đang "ủ" quá nhiều "mầm bệnh", giá thức ăn chăn nuôi (TĂCN) liên tục leo thang từ cuối năm 2009 tới nay; phương thức sản xuất nhỏ lẻ, manh mún; dịch bệnh diễn biến phức tạp…
Các huyện Thạch Thất, Chương Mỹ, Quốc Oai... hiện có hơn 50.000ha đất đồi gò, sản xuất nông nghiệp kém hiệu quả. Trong quá trình đô thị hóa, diện tích đất nông nghiệp đang dần bị thu hẹp, việc đầu tư khoa học kỹ thuật, chọn giống cây trồng phù hợp nhằm nâng cao giá trị sản xuất trên vùng đất khô cằn này là một định hướng khả quan cho nông nghiệp Thủ đô.
Thời gian gần đây, dư luận đã phải rùng mình trước liên tiếp những thông tin về thực phẩm thiết yếu bị “nhiễm bẩn” do ô nhiễm từ ngay đầu vào.
Ðiệp khúc "được mùa, mất giá, khó tiêu thụ" lâu nay luôn là nỗi lo của những người làm muối. Một số biện pháp hỗ trợ được đưa ra nhưng hiệu quả vẫn chưa thấy. Ðầu ra tiêu thụ sản phẩm muối cho người dân vẫn cứ ì ạch. Mới đây, có dịp đi qua những vựa muối ở Cà Ná, Ninh Hải (Ninh Thuận) mới thấy xót vô cùng.
UBND tỉnh Vĩnh Long đã chấp thuận đầu tư hơn 114 triệu đồng, thực hiện dự án “Cải tạo và thâm canh nâng cao chất lượng bưởi Năm Roi” tại 5 xãThuận An, Đông Thành, Mỹ Hòa, Đông Bình (huyện Bình Minh) và xã Ngãi Tứ (huyện Tam Bình).
Thị trường chủ yếu của trái cây đạt tiêu chuẩn GAP là xuất khẩu nhưng đầu ra vẫn loay hoay với số lượng không đáng kể khiến chúng vẫn phải lăn lóc trong nội địa như hàng thường
Năng động và nhạy bén, bước đầu họ đã thu được những thành công trên con đường làm giàu chính đáng. Thành công của họ không chỉ mang lại thu nhập cho bản thân mà còn mở ra các hướng làm ăn, tạo việc làm cho thanh niên ở khu vực nông thôn Kiên Giang.
Trong khi giá thành sản xuất chung để tính giá thu mua lúa chưa có, doanh nghiệp giờ đây được quyền mua lúa theo giá thị trường khiến nông dân thêm điêu đứng
Vụ Hè Thu năm 2010, Đồng bằng sông Cửu Long xuống giống 1,6ha, toàn vùng hiện thu hoạch trên 1,4 triệu ha, năng suất đạt 4,94 tấn, sản lượng cả vụ ước đạt trên 8 triệu tấn, đạt kế hoạch đề ra.
Để hỗ trợ giảm mức độ thiệt hại thấp nhất cho người dân trong bối cảnh giá heo hơi đang rớt mạnh chỉ còn từ 20.000 - 21.000 đồng/kg tại nhiều địa phương, các cơ quan chức năng trên địa bàn vùng Đông Nam Bộ đã thống nhất cho các doanh nghiệp triển khai mua heo chưa bị bệnh.
Ông Vinh lưỡng lự vài giây rồi cũng tặc lưỡi ký vào bản giao kèo hơn hai sào đất ruộng cao. Chỗ đất này, năm ngoái còn cho thuê được, nay chẳng lẽ để trống, ông bấm bụng cho mượn. “Tôi già rồi, con cái thoát ly hết cả, sức đâu mà làm”.
Hoạt động mua bán – sáp nhập (M&A) tại Việt Nam đã có mức tăng trưởng mạnh trong năm 2011, giá trị thương vụ đạt 4,7 tỉ đô la Mỹ, trong đó các thương vụ có yếu tố nước ngoài chiếm 66% về giá trị.
Hiện nay, việc quy hoạch hệ thống thoát nước trên địa bàn TPHCM chỉ đạt 30% nhu cầu khi hệ thống thoát nước chỉ có trong phạm vi khoảng 860 ki lô mét vuông trên tổng diện tích 2.095 ki lô mét vuông của cả thành phố; như vậy tình trạng ngập vẫn còn xảy ra trong thời gian tới.
“Nguyên nhân chính là tốc độ phát triển nhanh quá nhưng không có sự kết nối của các nguồn lực khác nhau để phát triển mà chỉ sử dụng nguồn nhân lực của các doanh nghiệp nhà nước”.
Đổi mới mô hình tăng trưởng và cơ cấu lại nền kinh tế cần đòi hỏi thay đổi tư duy và diễn ra trên tất cả các khâu của nền kinh tế. Có 2 vấn đề cần lưu ý: tính hệ thống và bước đi của tiến trình tái cấu trúc.
“Một trong những nghiệp vụ rửa tiền nhìn thấy ở Việt Nam là thông qua hoạt động mua bán chứng khoán hoặc bất động sản để người ta chứng minh hoạt động thu nhập đấy từ kinh doanh siêu lợi nhuận. Đây cũng là một dấu hiệu cần phải phòng chống”.
Nói lên mong muốn của cộng đồng doanh nghiệp về sự điều hành chung sâu sát và linh hoạt hơn trong hoàn cảnh khó khăn hiện nay, song đại biểu Quốc hội - doanh nhân Nguyễn Thị Nguyệt Hường cũng nhìn nhận rằng "trên thực tế Chính phủ làm việc quần quật hơn cả nông dân".
Nguồn lực ở đâu để duy trì tỉ lệ đầu tư công như hiện nay, tôi cho đó là câu chuyện không đơn giản. Ngân sách Nhà nước cho đầu tư công rất cao nhưng hiệu quả thu lại quá thấp. Tiếp đến là nguồn vay, hiện nay quy mô nợ của Việt Nam (nợ công cũng như nợ nước ngoài) đang ở mức rất cao, gây ra những dấu hiệu rủi ro cao do sử dụng không hiệu quả.
168.000 doanh nghiệp nhỏ và vừa đã được giảm 3.500 tỷ đồng tiền thuế là một trong các con số đáng chú ý tại báo cáo sơ kết việc thực hiện nghị quyết số 08/2011/QH 13 của Quốc hội, bổ sung một số giải pháp về thuế nhằm tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp và cá nhân.
Ngay trước thềm kỳ họp Quốc hội thứ ba sẽ khai mạc vào sáng 21/5, Ủy ban Về các vấn đề xã hội của Quốc hội đã gửi đến các vị đại biểu một số ý kiến về kết quả thực hiện nhiệm vụ kinh tế - xã hội và ngân sách nhà nước năm 2011 và tình hình triển khai nhiệm vụ năm 2012.
Sau gần 25 năm đổi mới, bộ mặt kinh tế, xã hội Việt Nam đã khác hẳn. So với 10 năm trước, đời sống của dân chúng nói chung hiện nay được cải thiện nhiều, vị trí của Việt Nam trên thế giới cũng tăng lên đáng kể. Rõ ràng ở đây có vấn đề hiệu suất phát triển, có khả năng bỏ lỡ các cơ hội mà nguyên nhân sâu xa nằm ở cơ chế, ở sự chậm hoàn thiện cơ chế thị trường, ở năng lực nắm bắt cơ hội, và việc thực thi các chính sách, vì các điều kiện về bối cảnh khu vực và cơ hội phát triển Việt Nam không bất lợi so với các nước lân cận.
Bàn cờ kinh tế VN bị chia thành rất nhiều mảnh nhỏ. Các mảnh này thường bị chi phối bởi các nhóm độc quyền và đặc quyền. Điểm yếu cơ bản nhất trong mô hình tăng trưởng của Việt Nam là tăng trưởng chủ yếu nhờ vào việc bán tài nguyên và gia công trình độ thấp, nhờ vào tăng lượng đầu tư và lấy khu vực kinh tế nhà nước vốn kém hiệu quả làm chủ đạo.
Việt Nam tăng 18 bậc lên vị trí thứ 71 trong bảng chỉ số về môi trường thương mại toàn cầu năm 2010 vừa được WEF công bố. Trong tổng số 125 nền kinh tế được WEF xem xét năm nay Singapore và Hồng Công tiếp tục dẫn đầu thế giới về phương diện tạo điều kiện thuận lợi cho tăng cường trao đổi thương mại toàn cầu.
Hiện nay quy mô của các vùng kinh tế trọng điểm (VKTTĐ) đã mở rộng đến gấn 25% diện tích và chiếm khoảng 70% thu nhập kinh tế của cả nước. Một vấn đề đặt ra là: quan điểm ngày càng mở rộng quy mô diện tích của các VKTTĐ của Việt Nam có hợp lý hay không? Làm thế nào để các VKTTĐ phải thực sự là động lực tăng trưởng và phát triển kinh tế của cả nước ,có một thế đứng vững chắc trong tương lai nhằm thực hiện mục tiêu phát triển bền vững quốc gia.
Ngày 17-5, Bộ Kế hoạch và Đầu tư (KH-ĐT) đã tổ chức hội thảo tham vấn cho dự thảo Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội (KT-XH) 5 năm 2011-2015, với sự tham gia của đại diện các cơ quan quốc tế. Nội dung chủ yếu nêu lên bức tranh toàn cảnh về KT-XH, cùng những vấn đề liên quan khi nước ta bước vào giai đoạn "đệm" chuyển tiếp để cơ bản trở thành nước công nghiệp hóa vào năm 2020.
Bên cạnh những vấn đề quản lý đô thị, trung tâm hành chính quốc gia… thì bài toán kinh tế là băn khoăn lớn nhất khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho ý kiến về đồ án quy hoạch chung xây dựng Thủ đô, sáng 11/5.
Kể từ khi khu kinh tế ven biển đầu tiên là Chu Lai được thành lập năm 2003, đến nay đã có 14 khu kinh tế biển được thành lập, gồm 2 khu ở đồng bằng sông Hồng, 10 khu ở vùng duyên hải miền Trung và 2 khu ở miền Nam. Theo Quy hoạch phát triển các KKT biển đến năm 2020 cả nước sẽ có 15 khu kinh tế biển với kinh phí đầu tư khoảng 162.000 tỷ đồng và tạo việc làm cho khoảng 500.000 ngàn người.
Tại bài viết mới nhất trên blog của mình, TS. Trần Công Hòa đã phân tích và đưa ra một số khuyến nghị về hoạch định chính sách và điều hành nền kinh tế 2010: tiếp tục giảm giá VND; cắt giảm chi tiêu công; tăng tính độc lập của NHNN; kiên quyết cho phá sản những doanh nghiệp nhà nước làm ăn thua lỗ; điều chỉnh chính sách thuế ở một số lĩnh vực theo phương thức lũy tiến; phát triển công nghiệp phụ trợ;...
Tăng trưởng luôn luôn là một cuộc trường chinh. Vì vậy, không thể chỉ vì tăng trưởng ngắn hạn mà hy sinh sự ổn định và bền vững trong dài hạn. Cổ nhân ngày xưa có câu “dục tốc bất đạt”, không những thế cái giá phải trả cho kinh tế bất ổn rất lớn, chỉ cần nhìn sang mấy nước xung quanh như Thái Lan, Indonesia hay Philippines là có thể thấy rất rõ điều này.
Cải cách cơ cấu là một đòi hỏi nghiệt ngã đối với tất cả các nước muốn tiến bước trên con đường đi đến phồn vinh. Thế nhưng, có nhiều nước không chủ động vượt qua đòi hỏi này khi tình thế kinh tế còn thuận lợi và thường bắt đầu nó quá muộn khi đất nước đã rơi vào khủng hoảng. Điều này lý giải tại sao nhiều nước có khởi đầu tốt nhưng rồi sa lầy trong cạm bẫy của mức thu nhập trung bình ...
Năm 2009, tăng trưởng GDP đạt 5,32%; lạm phát được kiềm chế dưới 7%; hệ số ICOR là 5, 16. Những con số này có thể cho cảm nhận kinh tế vĩ mô đang ở tình trạng khá ổn định. Tuy nhiên Tổng cục Thống kê cho rằng các cân đối vĩ mô chưa thật vững chắc, bất bình đẳng giầu nghèo tăng, chậm được khắc phục,...
Nền kinh tế của Việt Nam đã và đang ngày một trở nên phức tạp hơn, với các cơ chế, thị trường, tổ chức và lực lượng kinh tế mới ra đời trong suốt hơn hai thập niên đổi mới. Sự gấp gáp của cuộc đua tranh kinh tế được nhân lên bằng hành trình hội nhập, trong đó Việt Nam là thành viên mới của WTO.