Ngành giầy dép đứng thứ 3 về kim ngạch xuất khẩu cả nước, đứng thứ 4 trong 10 nước sản xuất giầy trên thế giới và lượng giầy xuất khẩu đạt kim ngạch hàng năm hơn 4 tỷ USD (dự kiến năm 2010 sẽ là 6,2 tỷ USD), nhưng 800 doanh nghiệp ngành da giầy với năng lực sản xuất khoảng 780 triệu đôi giầy dép/năm chỉ chủ yếu phục vụ cho xuất khẩu, bỏ ngỏ thị trường trong nước với sức tiêu thụ hơn 86 triệu dân.
Sản xuất giày dép trong nước chiếm 70% thị phần nội địa
Theo Hiệp hội Da Giầy Việt Nam, hàng năm có khoảng 130 triệu đôi giầy dép các loại được tiêu thụ tại thị trường nội địa. Trong đó, khoảng 25 - 30 triệu đôi giầy dép các loại được sản xuất và khoảng gần 10% sản lượng giầy dép dư thừa từ xuất khẩu được tiêu thụ tại thị trường nội địa.Vài năm trở lại đây, những đôi giầy xuất khẩu mang nhãn hiệu Nine West, Dull, Next được bán trên thị trường với nhiều kiểu dáng đẹp, màu sắc phong phú với giá cả phải chăng. Loại giầy này được bán ở thị trường nội địa do đơn đặt hàng bị đối tác hủy, do sản xuất bị lỗi bị trả lại hoặc là hàng xuất bị trả lại do chậm thời gian giao hàng.
Tại thị trường nội địa còn có rất nhiều loại giầy dép của Trung Quốc, Thái Lan, Singapore, Hàn Quốc, Đài Loan... Phần lớn các sản phẩm giầy thể thao, giầy da Trung Quốc đều không có nhãn mác hoặc có nhãn hiệu nhưng lại là hàng nhái. Dòng sản phẩm cấp thấp, trung bình và hàng “không tên” của Trung Quốc có mặt ở khắp nơi, từ chợ đến cửa hàng giầy dép trên những phố lớn. Tại các thị trường nông thôn, giầy dép Trung Quốc càng có “chỗ đứng” hơn. Mặc dù chất lượng không cao nhưng giầy Trung Quốc rất dễ bán vì sản phẩm đa dạng, mẫu mã phong phú, đặc biệt giá rẻ do nhập lậu hoặc trốn thuế.Ngoài ra, trên thị trường còn có dòng sản phẩm cao cấp của chính hãng như Prada, Gucci, Clarks, Bonia, Nine West... với giá thành không phải ai cũng mua được. Giầy nhãn hiệu Bata, Converse cũng được người tiêu dùng tin tưởng lựa chọn do mẫu mã phong phú, chất lượng cao. Hiện mức tiêu thụ bình quân đầu người về giầy dép của nước ta đã tăng gấp đôi so với năm 2000, từ 0,6 đôi lên 1,5 đôi/người/năm.
Theo Hiệp hội Da Giầy Việt Nam, hàng năm có khoảng 25 - 30 triệu đôi giầy dép sản xuất và gần 10% (65 - 70 triệu đôi) sản lượng giầy dép dư thừa từ xuất khẩu được tiêu thụ tại thị trường nội địa. Như vậy, thị phần hàng giầy dép sản xuất trong nước chiếm khoảng gần 70% tổng hàng tiêu thụ tại thị trường nội địa.
Đẩy mạnh tiêu thụ trong nước
Hiện cả nước có 800 doanh nghiệp hoạt động trong ngành da giày, nhưng 70% là sản xuất theo phương thức gia công thuần túy cho các hãng giày dép thời trang nổi tiếng trên thế giới, như Nike, Adidas, Converse... Do đó, xây dựng một thương hiệu riêng cho doanh nghiệp có ý nghĩa rất lớn trong việc chiếm lĩnh thị trường nội địa. Tuy nhiên, đây không phải là chuyện dễ vì hiện về kỹ thuật, công nghệ và thiết kế sản phẩm, các doanh nghiệp Việt Nam gần như phụ thuộc hoàn toàn vào đối tác nước ngoài.Ngoài ra, để đạt mục tiêu, cần tạo lập một kênh phân phối tập trung bằng cách tập hợp các doanh nghiệp để cùng nhau bán hàng tại những điểm cụ thể, giống như Giày Việt Plaza, hay Thương xá Tax. Với việc bán hàng tập trung như thế, người ta biết sẽ đến đâu khi muốn mua giày dép Việt Nam.Bên cạnh đó cần có một trung tâm kiểm định sản phẩm da giày Việt Nam để cấp giấy chứng nhận nếu đạt tiêu chuẩn chất lượng nhằm giúp người tiêu dùng biết đến và tin dùng sản phẩm trong nước. Hiệp hội Da Giầy Việt Nam cũng dự kiến thành lập một trung tâm tư vấn cho người tiêu dùng cách chọn sản phẩm da giày phù hợp để đem lại sự thẩm mỹ và đảm bảo chất lượng.Thống kê của Hiệp hội Da Giày Việt Nam cho thấy, hiện cả nước có 235 doanh nghiệp đầu tư nước ngoài trong lĩnh vực da giầy. Trên 50% doanh nghiệp xuất khẩu có kim ngạch lớn vẫn là các công ty liên doanh hoặc 100% vốn nước ngoài với xấp xỉ 70% tổng kim ngạch xuất khẩu toàn ngành, các doanh nghiệp Việt Nam chỉ đóng góp được trên dưới 30%. Khâu thiết kế được coi là khâu tạo ra giá trị gia tăng lớn nhất vẫn nằm ngoài tầm của các doanh nghiệp Việt Nam. Hiện nay 70% số lượng các doanh nghiệp da giày trong nước chỉ dừng lại ở mức làm gia công cho nước ngoài. Chưa kể phần lớn giày dép của Việt Nam thuộc loại có giá bán lẻ dưới 40 USD/đôi. Nhiều doanh nghiệp còn phải kinh doanh thông qua đối tác thứ 3.Sau khi EU công bố, từ ngày 1/1/2009 loại mặt hàng giày da Việt Nam ra khỏi danh sách các nước được hưởng GSP (thuế quan ưu đãi dành cho những quốc gia nghèo), khiến một số hợp đồng gia công đã bị chuyển dịch sản xuất từng bước sang các nước châu Á khác như Ấn Độ, Indonesia, Campuchia hay Myanmar dẫn tới kim ngạch xuất khẩu giảm.Đến nay, Việt Nam không tự chủ được nguồn nguyên liệu trong nước, phụ thuộc nhiều vào nhập khẩu, mà chủ yếu là từ Trung Quốc. Theo Bộ Công Thương, hiện có tới 60% -80% nguyên liệu đầu vào để sản xuất giầy dép là nhập khẩu, nhưng chúng ta lại thiếu hẳn sự kiểm soát về nguồn nguyên liệu. Nguyên liệu từ nguồn trong nước chất lượng lại kém, không đạt tiêu chuẩn quốc tế, nhiều nguyên liệu không có sẵn ở Việt Nam.
Bên cạnh đó, khâu thiết kế và tìm đầu ra cho sản phẩm rất yếu. Để thành công trên thị trường xuất khẩu, các sản phẩm giầy dép phụ thuộc rất nhiều vào những nhà thiết kế có khả năng luôn tạo ra các mẫu mã giầy dép hợp thời trang với khách hàng quốc tế. Hiện nay, Việt Nam có quá ít những cán bộ thiết kế lành nghề, hoặc nếu có thì họ cũng chưa được đào tạo một cách chuyên nghiệp hóa, bài bản.
Các doanh nghiệp của Việt Nam ít có mối liên hệ trực tiếp với khách hàng cuối cùng, mà phải qua nhiều khâu trung gian. Hiện nay, khoảng 80% các doanh nghiệp sản xuất giầy dép của Việt Nam phải nhận làm gia công cho các hãng lớn của nước ngoài. Chương trình xúc tiến thương mại và tiếp thị của ngành công nghiệp giầy dép còn nhiều hạn chế, đặc biệt là việc khai thác và đột phá vào những thị trường mới.
Trong các liên doanh sản xuất giầy dép ở Việt Nam, thường thường phía nước ngoài chịu trách nhiệm về kỹ thuật như nhập khẩu, vận chuyển máy móc, thiết bị, cung cấp phần lớn các nguyên vật liệu và lo đầu ra cho sản phẩm ở thị trường nước ngoài. Phía Việt Nam chỉ cung cấp nhân lực, duy trì bảo dưỡng các thiết bị máy móc và chịu trách nhiệm về công tác quản trị hành chính.Theo đánh giá của các chuyên gia kinh tế thuộc Ngân hàng Thế giới (WB), Trung Quốc thực sự là một đối thủ cạnh tranh lớn nhất của Việt Nam trong lĩnh vực sản xuất giầy dép. Việc Trung Quốc gia nhập WTO đã càng khẳng định điều này. Hiện nay, Trung Quốc đang dẫn đầu thế giới về sản xuất giầy dép với sản lượng hàng năm khoảng 6 tỷ đôi (chiếm 1/2 tổng sản lượng của cả thế giới). Như vậy, cuộc cạnh tranh giữa sản phẩm giầy dép của 2 nước sẽ là cuộc cạnh tranh về chất lượng và giá cả. Nhiều doanh nghiệp Việt Nam cũng phải thừa nhận, giầy dép của Trung Quốc giá rất rẻ, mẫu mã phong phú hơn, chi phí sản xuất cũng thấp hơn, nguồn nguyên liệu cũng được chú trọng đầu tư một cách dài hơi và bài bản hơn.
Các doanh nghiệp đang ngày càng thấy tầm quan trọng của mức tiêu thụ nội địa trong bối cảnh xuất khẩu ngày càng khó khăn, các doanh nghiệp đã chọn con đường quay về thị trường nội địa. Mặt khác, để kích cầu tiêu dùng trong nước, sự can thiệp của chính phủ đã tạo nên bước ngoặt quan trọng cho việc phát triển tiêu dùng nội địa với hàng loạt các chính sách cũng như chiếm lược, điển hình như cuộc vận động “người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam”.Còn về lâu dài, chúng ta vẫn cần tiếp tục theo đuổi một chính sách phát triển bằng con đường xuất khẩu. Đó là con đường để doanh nghiệp đi ra biển lớn, nhưng trước tiên là phải nâng cao tính cạnh tranh từ sân nhà bằng hàng hóa chất lượng cao và giá rẻ.Như đã nêu ở trên, tiêu thụ giầy dép tại thị trường nội địa Việt Nam khoảng 130 triệu đôi giầy dép các loại/năm (1,51 đôi/người/năm). Với mức tiêu thụ bình quân tăng khoảng 8%/năm và tốc độ tăng trưởng dân số dự báo trên 1,1% trong những năm tới thì lượng giầy dép tiêu thụ tăng khoảng hơn 10 triệu đôi/năm. Như vậy, đến năm 2020, tiêu thụ giầy dép tại thị trường trong nước dự báo tăng lên mức 355 triệu đôi. Do đó, thị trường nội địa mang lại rất nhiều cơ hội phát triển cho các doanh nghiệp sản xuất hàng giầy dép.
Sau khi có tin Trung Quốc nâng giá đồng nhân dân tệ (NDT) so với đôla Mỹ, tại Móng Cái, NDT cũng tăng giá so với đồng Việt Nam, những tưởng doanh nghiệp xuất khẩu sang Trung Quốc sẽ dễ dàng hơn.
Theo dự báo hồi đầu năm thì năm 2010 được nhận định là “năm Vàng” của các nước xuất khẩu gạo, trong đó có Việt Nam. Tuy nhiên, kết quả sáu tháng đầu năm cho thấy, xuất khẩu gạo đã giảm cả về số lượng lẫn giá cả.
Uỷ ban Phát triển Cà phê Uganda (UCDA) nhận định, giá cà phê robusta thu mua tại các trang trại của nước này tăng sẽ khuyến khích người dân giải phóng các kho dự trữ cà phê ra thị trường, giúp cho xuất khẩu trong niên vụ 2009/10 kết thúc vào tháng 9/10 tăng.
Sự thao túng của các quỹ đầu cơ quốc tế cộng với sự lấn sân ngày càng ồ ạt của các nhà thu mua cà phê nước ngoài khiến cho các doanh nghiệp (DN) kinh doanh, chế biến, xuất khẩu cà phê Việt Nam đang có nguy cơ thua ngay trên sân nhà.
Theo Bộ Nông nghiệp Mỹ, mậu dịch gạo thế giới năm 2011 dự báo đạt 31,4 triệu tấn, tăng 50.000 tấn so với dự báo tháng trước và tăng 6% so với năm 2010.
Theo báo cáo của Cục Quản lý Giá (Bộ Tài chính), hiện các tỉnh Nam Bộ đang bước vào thu hoạch lúa Hè Thu, thời gian thu hoạch rộ từ khoảng từ 10/7; sau đó
Hiện nay, một số nước như Mỹ, EU, Nhật Bản đang đưa ra một số các rào cản kỹ thuật và thuế quan cũng gây ra nhiều khó khăn cho các nước như Trung Quốc, Việt Nam…
Từ đầu năm tới nay, qua các chỉ số thống kê cho thấy, hầu hết những chỉ tiêu kinh tế quan trọng của Việt Nam đều được cải thiện, đặc biệt là xuất khẩu. Nhiều nhóm hàng đạt mức xuất khẩu ngoạn mục, nhiều mặt hàng có sự tăng trưởng đột biến.
Theo báo cáo của Cục Quản lý giá (Bộ Tài chính), hiện là thời điểm các tỉnh Nam bộ đang thu hoạch lúa hè thu, thời gian thu hoạch rộ từ khoảng từ 10-7;
Với tốc độ phát triển thị trường bán lẻ như hiện nay, nếu các nhà bán lẻ trong nước không liên kết lại, xây dựng chiến lược cạnh tranh hợp lý thì hoạt động lĩnh vực phân phối hàng hóa ở các đô thị rơi vào tay các tập đoàn nước ngoài.
Giá cà phê tăng lên gần 29.000 đồng/kg nhưng người trồng cà phê không vui vì lúc giá cao thì không còn hàng bán. Đã thế, giá cà phê xuất khẩu tăng nhanh hơn nhiều so với giá mua của người dân.
Kim ngạch nhập khẩu nông sản của Việt Nam từ Mỹ tăng đột biến trong quí 1-2010 được lý giải là do quốc gia này đang hỗ trợ các doanh nghiệp của họ đẩy mạnh xuất khẩu. Nhưng nguyên nhân sâu xa hơn, theo các chuyên gia về thương mại, “Mỹ bắt đầu thu hoạch những thành quả của họ, sau nhiều năm xúc tiến nhập khẩu nông sản Mỹ ở thị trường Việt Nam”.
Báo cáo mới đây của Tổ chức Nông Lương Liên Hiệp Quốc (FAO) cảnh báo về sự mất an ninh lương thực đang gia tăng mạnh trong gần 20 năm qua ở các nước Trung Mỹ, khu vực đang ngày càng phụ thuộc nhiều vào lương thực nhập khẩu.
Xuất khẩu cao su trong 4 tháng đầu năm đã suy giảm mạnh cả về khối lượng và giá bán, kim ngạch giảm tới 24,2% so với cùng kỳ năm trước. Trong khi đó, các doanh nghiệp sản xuất săm lốp đã phải chi tới 243 triệu USD để nhập khẩu cao su nguyên liệu, khiến thặng dư thương mại của ngành cao su còn chưa tới 370 triệu USD.
Mặc dù tỉnh Ninh Thuận đã công bố hết dịch cúm A/H5N1 đối với chim yến tại tỉnh này, nhưng trong mấy ngày qua, theo ghi nhận của Thời báo Kinh tế Sài Gòn Online, sức mua tại một số cửa hàng bán tổ yến và những sản phẩm chế biến từ tổ yến ở TPHCM vẫn ảm đạm.
Thời gian tới, những sản phẩm điều nhân qua chế biến của Việt Nam sẽ được bán trực tiếp vào các siêu thị của Mỹ. Đây là lần đầu tiên thương hiệu điều của Việt Nam được bán trực tiếp cho người tiêu dùng Mỹ.
Trong bối cảnh kinh tế tiếp tục khó khăn, diễn biến phức tạp và tiềm ẩn nhiều rủi ro, Hiệp hội Rau quả Việt Nam đã đưa ra dự báo, nhu cầu tiêu thụ rau quả thế giới tiếp tục tăng từ 3,5-5% và ngành rau quả đặt mục tiêu xuất khẩu đạt 1 tỷ USD trong năm 2013.
Hàng loạt nông sản ở ĐBSCL đang phải bán dưới giá thành, dù là sản phẩm chiến lược của ngành nông nghiệp hay đặc sản, khiến nông dân khốn đốn. Một số nông dân loay hoay tìm đường bằng cách “theo thương lái Trung Quốc”.
Gần đây, nhiều lô hàng chè của Việt Nam xuất khẩu sang các nước châu Âu EU đã bị trả về do phát hiện có chứa các chất Acetamiprid và Imidacloprid. Đây là 2 chất thuộc danh mục 02, theo lộ trình sẽ bị đưa ra khỏi danh mục vào tháng 2/2015.
Sau hai lần giảm giá xăng dầu, DN vận tải không những không giảm giá cước mà còn tranh thủ “tát nước theo mưa” khi tăng cước vận tải từ 7 đến 50% trong dịp lễ 30/4 tới.
Các cửa hàng sữa ở Anh đang phải hạn chế bán hàng sau khi xuất hiện tình trạng “vét” sữa để mang sang Trung Quốc. “Cơn khát” sữa ngoại của quốc gia đông dân nhất thế giới do người dân mất lòng tin với các sản phẩm sữa nội đang khiến các bà mẹ ở châu Âu lo ngại.
Các nhà đầu tư nước ngoài đánh giá bán lẻ ở Việt Nam vẫn là lĩnh vực hấp dẫn nhất. Dù không như đồn đoán ban đầu các tập đoàn lớn sẽ tràn vào nuốt chửng thị trường Việt Nam, nhưng chỉ nhìn vào tốc độ mở rộng của Big C, Metro, Lotte... vừa qua cho thấy sức ép cạnh tranh đang nóng lên từng ngày.
Lại tương tự giá thuốc, giá thực phẩm chức năng cũng đang “nhảy múa thoải mái” khi giá mua vào với giá bán ra chênh nhau tới cả chục lần! Thị trường thực phẩm chức năng đang phát triển mạnh mẽ. Nhưng các quy định về quản lý thực phẩm chức năng đang tỏ ra quá lạc hậu. Phần quản lý giá của mặt hàng này đang bị thả nổi hoàn toàn.
Tháng 4, nhập khẩu đạt con số 6,95 tỷ USD, đưa tổng kim ngạch nhập khẩu 4 tháng qua lên hơn 24,8 tỷ USD. Với kim ngạch xuất khẩu 4 tháng là 20,1 tỷ USD, như vậy, nhập siêu những tháng đầu năm đã lên khoảng 4,7 tỷ USD, tương đương với hơn 23% kim ngạch xuất khẩu. Với cách làm như hiện nay, các chuyên gia cho rằng, mục tiêu kiềm chế nhập siêu dưới 20% trong năm nay là rất khó.
Mark Zimmeran – cựu cố vấn Chủ tịch Phòng thương mại của Mỹ ở Nhật Bản đã viết trong cuốn sách nổi tiếng “Làm ăn với người Nhật như thế nào” của ông: “việc nghiên cứu kỹ càng và nghiêm túc tâm lý người Nhật và cấu trúc xã hội của nước Nhật là cực kỳ cần thiết cho việc làm ăn có hiệu quả với người Nhật”.
Kim ngạch xuất khẩu quý I/2010 ước đạt 14 tỷ USD, giảm 1,6% so với cùng kỳ 2009. Kim ngạch nhập khẩu 3 tháng ước đạt 17,525 tỷ USD, tăng 37,6% so với cùng kỳ năm 2009. Trong đó, nhóm hàng nguyên nhiên vật liệu cần nhập khẩu tăng 35,3%; nhóm hàng cần kiểm soát nhập khẩu dự báo tăng khoảng 60,2% và nhóm hàng cần hạn chế nhập khẩu cũng tăng 33% so với cùng kỳ năm ngoái.
Sự phục hồi của kinh tế trong nước sẽ khiến nhu cầu nhập khẩu hàng hóa tăng, đặc biệt việc thực hiện giải ngân vốn FDI được dự báo tăng cao sẽ khiến nhập khẩu máy móc, thiết bị phục vụ cho hoạt động đầu tư, xây dựng và sản xuất cũng sẽ tiếp tục gia tăng mạnh. Dự báo kim ngạch nhập khẩu năm 2010 ước đạt 74,5 tỷ USD, tăng 6,5% so với năm 2009.
Hiệp định tự do thương mại ASEAN-Trung Quốc (ACFTA) về nguyên tắc có hiệu lực từ 01/01/2010, có lộ trình cắt giảm tới gần 7.000 dòng thuế. Indonesia đã yêu cầu đàm phán lại với TQ về việc hoãn thực thi ACFTA. Việt Nam hầu như vẫn chưa có một bộ hàng rào kỹ thuật đầy đủ cho các ngành sản xuất trong nước. Mối lo nhập siêu gia tăng từ TQ và mối lo nhiều Doanh nghiệp VN mất thị trường nội địa là có cơ sở....
Theo Tổng cục Thống kê, nhập siêu năm 2009 ước tính lên tới 12,246 tỷ USD, con số này thấp hơn nhiều mức nhập siêu thực hiện lên tới 18,029 tỷ USD của năm 2008, nhưng tăng gần 250 triệu USD so với mục tiêu đề ra.
Để nâng cao giá trị gia tăng cho hàng hoá xuất khẩu của Việt Nam, góp phần phát triển bền vững nền kinh tế trong quá trình tham gia chuỗi giá trị cung ứng toàn cầu với những tiêu chuẩn ngày càng ngặt nghèo mà thị trường đặt ra, thì Việt Nam còn nhiều việc phải làm...
Xuất khẩu khoảng 25% tổng sản lượng gạo hàng năm, nhưng giá gạo xuất khẩu của Việt Nam ngày càng tụt dốc quá xa so với của Thái Lan trong thời gian qua, và những người nông dân vẫn không được hưởng lợi tương ứng với công sức của mình bỏ ra,....