40% người dân thành phố Armsterdam (Hà Lan) di chuyển bằng xe đạp. (Nguồn: Internet)
Xe đạp tuy chỉ là một phương tiện giao thông đơn giản song lại có nhiều tiện lợi hơn các phương tiện khác, bởi nó giúp giảm khí thải CO2 và giảm tình trạng tắc nghẽn giao thông.
Phương tiện giao thông hợp với túi tiền của người nghèo này còn góp phần nâng cao sức khỏe, giảm tình trạng thừa cân mà không cần đến thuốc.
Các tính toán cho thấy, xe đạp giúp tiết kiệm diện tích trong lưu thông và đỗ xe. Sáu chiếc xe đạp đi trên đường phố chỉ tương đương với không gian cho một chiếc ôtô lăn bánh. Trong bãi đỗ xe, 20 chiếc xe đạp mới bằng diện tích đỗ một chiếc ôtô.
Hiếm có biện pháp nào hiệu quả để giảm khí thải CO2 bằng việc thay ôtô bằng xe đạp khi di chuyển trên quãng đường ngắn.
Xe đạp cho thấy điều kỳ diệu về hiệu quả trong thiết kế khi chỉ với khoản đầu tư 22 bảng Anh cho sắt thép và cao su mang lại ba lợi ích: Linh hoạt trong giao thông; Giúp người đi cân bằng lượng calo nạp vào và thoát ra khỏi cơ thể; Giúp giảm các bệnh về tim mạch, chống loãng xương, viêm khớp và tăng cường hệ miễn dịch của cơ thể.
Trong thời gian từ năm 1990 đến năm 2002, sản lượng xe đạp toàn cầu đạt trung bình 94 triệu chiếc mỗi năm, trước khi tăng lên 130 triệu chiếc năm 2007, vượt xa sản lượng ôtô ở mức 70 triệu chiếc trong cùng năm này.
Tại một số thị trường, doanh số bán xe đạp đang gia tăng khi các chính phủ đưa ra hàng loạt biện pháp khuyến khích sử dụng xe đạp.
Chính phủ Italy đã bắt đầu một chương trình khuyến khích mua xe đạp hay xe đạp điện nhằm cải thiện chất lượng môi trường đô thị và giảm lượng ôtô lưu thông trên đường. Chương trình trợ giúp trực tiếp này sẽ thanh toán 30% chi phí mua xe.
Tuy Trung Quốc, với 430 triệu xe đạp, là thị trường xe đạp lớn nhất thế giới, nhưng tỷ lệ sở hữu xe đạp ở châu Âu lại cao hơn nước này. Tại Hà Lan, bình quân mỗi người đều có một chiếc xe đạp, trong khi con số này tại Đan Mạch và Đức cũng sắp đạt mức một xe/người.
Trung Quốc hiện là nơi có sản lượng xe đạp cao hàng đầu thế giới. Năm 1976, nước này chỉ sản xuất 6 triệu xe đạp. Nhưng từ năm 1978 - năm mở cửa thị trường, sản lượng xe đạp của Trung Quốc bắt đầu tăng và đạt gần 90 triệu xe trong năm 2007.
Khi lượng xe hơi tại Trung Quốc tăng từng ngày và gây ra tình trạng tắc nghẽn giao thông, thì xe đạp vẫn là phương tiện đi lại chủ yếu của nhiều trăm triệu người dân khác của nước này.
Còn tại các nước công nghiệp phát triển hàng đầu thế giới, điển hình là Hà Lan, người ta đã xây dựng hệ thống giao thông thân thiện với phương tiện là xe đạp. Hiện 27% trong tổng số hoạt động đi lại của người dân nước này là bằng xe đạp, so với mức tương ứng 18% tại Đan Mạch và 10% tại Đức.
John Pucher và Ralph Buehler thuộc Đại học Rutgers đã thực hiện một nghiên cứu khi phân tích những lý do tạo nên khoảng cách trên giữa các nước và đi đến một phát hiện thú vị rằng ở những nơi có bãi đỗ xe đạp rộng, hệ thống đi lại thuận tiện với nhiều phương tiện giao thông công cộng, cả người đi xe đạp và ôtô đều được đào tạo kỹ và hiểu rõ về giao thông thì thường là nơi có tỷ lệ người sử dụng xe đạp ở mức cao.
Thêm vào đó, ở các nước trên, giới chức trách còn đánh thuế và áp phí rất cao nhằm hạn chế sở hữu và sử dụng bãi đỗ xe hơi.
Trong khi Mỹ và Anh còn đứng ngoài các chương trình khuyến khích sử dụng xe đạp thì tại một số nước Bắc Âu, chính quyền nhiều thành phố đã xây dựng làn đường dành riêng cho người đi xe đạp.
Cùng với xe đạp truyền thống, lượng tiêu thụ xe đạp điện (e-bike) cũng đang tăng khá nhanh. E-bike sử dụng năng lượng tương tự như ôtô sử dụng động cơ lai, tức là cũng nhờ hai nguồn khác nhau, trong đó có một nguồn là pin sạc. Tuy nhiên, e-bike thân thiện với môi trường hơn xe ôtô lai vì e-bike không sử dụng bất kỳ loại nhiên liệu hóa thạch nào.
Tại Trung Quốc năm 2008 có gần 100 triệu e-bike lăn bánh trên đường, so với 18 triệu xe hơi. E-bike không chỉ hấp dẫn người tiêu dùng ở nhiều quốc gia châu Á đang phải đối mặt với vấn đề ô nhiễm không khí, mà còn hấp dẫn cả người dân Mỹ và châu Âu./.
Cuộc khủng hoảng lương thực 2007-2008 chưa thực sự lặp lại, song giá lúa mì hiện tại tăng với tốc độ nhanh nhất trong gần 40 năm qua có thể sẽ trở thành một “vòng xoáy” mạnh tác động lên giá bán lẻ các sản phẩm cây trồng khác trên toàn thế giới.
Hạn hán chưa từng thấy ở Nga và châu Âu, lũ lụt khủng khiếp ở Pakistan, Trung Quốc cùng với thiên tai tại các khu vực khác đang buộc nhân loại phải tập trung các nỗ lực để đối phó với những biến đổi dị thường của khí hậu.
Cùng với tất cả hiểm hoạ nói trên, Đông Nam Á hiện nay đang phải đối mặt với nguy cơ đụng đầu giữa Mỹ là chủ soái thế giới và Trung Quốc là bá chủ địa phương mà sức mạnh cả "cứng" lẫn "mềm" ngày càng gia tăng và sự tin tưởng vào giá trị riêng của mình chưa có dấu hiệu gì giảm sút, từ cả hai phía.
Những cuộc tập trận gần đây của Quân đội Trung Quốc (PLA) trên mặt đất và mặt biển phản ánh sự tức giận từ phía Bắc Kinh với những phản ứng của Washington sau khi Trung Quốc tuyên bố Biển Đông là “lợi ích cốt lõi”. Chính từ việc khẳng định Biển Đông là “lợi ích cốt lõi”, Trung Quốc đã tự đặt mình vào một vị trí nhạy cảm, tự mình khép chặt cuộc “thao diễn” chính trị và ngoại giao, tự đẩy mình tới rủi ro đối đầu quân sự với các quốc gia láng giềng và Mỹ.
Mỹ đang tìm cách tăng cường sự hiện diện của mình tại châu Á, để nâng cao xuất khẩu và ngăn chặn Trung Quốc tăng cường vị trí chủ đạo ngày càng lớn mạnh tại khu vực này.
Đôi khi, Nhật Bản dường như dừng lại. Người Nhật đang vật lộn với nhiều vấn đề: xã hội già hóa, thảm họa tài chính, cạnh tranh yếu dần - những thứ mà phương Tây đang bắt đầu phải đối mặt.Giờ đây, các sai lầm tài chính trong nhiều thập niên đã dồn lên vai chính phủ Nhật Bản một gánh nặng nợ nần tương đương với gần 200% tổng sản lượng kinh tế.
Trong khi các nước phát triển như Mỹ, Nhật Bản và EU đang phải đương đầu với nguy cơ suy thoái và thiểu phát thì các nước đang phát triển châu Á và châu Mỹ Latin đang phải tìm cách hãm tốc độ tăng trưởng quá nóng của mình.
Việc đảm bảo nguồn cung nguyên liệu vốn đã luôn là nguồn gốc của xung đột giữa các quốc gia. Do đó, thế giới cần phải tìm kiếm sự đồng thuận thương mại có lợi giữa các bên để tránh xung đột liên quan tới vấn đề này.
Sự phục hồi của nền kinh tế toàn cầu tiếp tục xuất hiện những “tạp âm”, ngành chế tạo của Trung Quốc phát triển chậm lại, còn tăng trưởng của nền kinh tế Mỹ khiến người ta thất vọng.
Tăng trưởng GDP năm 2010 của Trung Quốc có thể đạt 10%. Thách thức của Trung Quốc hiện nay là làm cách nào để kiểm soát sự bùng nổ kinh tế. Trong khi hầu hết các nền kinh tế lớn trong giai đoạn đầu tăng trưởng phải đối mặt với các cuộc khủng hoảng, thì câu chuyện của Trung Quốc có vẻ không bình thường, điều này đã khiến nhiều người đoán già đoán non về "một vụ sụp đổ sắp xảy ra".
Thế giới đang “choáng ngợp” và hết lời ca tụng sự trỗi dậy đầy ấn tượng của nền kinh tế châu Á. Chính điều này đã làm nảy sinh nhiều ý kiến trái chiều về thực hư khă năng châu Á vươn lên “thống trị” nền kinh tế thế giới.
Cách phát triển kinh tế của Trung Quốc đã biến nước này thành một gã khổng lồ lệch, một cỗ máy xuất khẩu hùng mạnh với một vũ khí tài chính khổng lồ.Lượng ngoại tệ dự trữ khổng lồ đã tạo cho Trung Quốc sức mạnh có thể đánh sập các thị trường bằng trái phiếu kho bạc Mỹ và các khoản nợ bằng đồng euro. Dù biết là cách can thiệp đó sẽ đồng nghĩa với việc tự hủy hoại Trung Quốc, nhưng những người chỉ trích vẫn lo ngại rằng Trung Quốc hoàn toàn có thể bán rẻ nền kinh tế thế giới.
Một chuỗi các lỗi vi phạm từ việc hệ điều hành Windows bị treo đến việc ngắt báo động tùy tiện đã dẫn đến vụ nổ và chìm giàn khoan của BP hồi cuối tháng tư vừa qua.
Tạm gạt tính chất cứng rắn gần như là thịnh nộ trong phát biểu của Bộ trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì sang một bên, để tìm hiểu một cách tỉnh táo mọi vấn đề nằm trong ý kiến ông Dương nêu lên, chúng ta sẽ thấy gì?
Do kinh tế tăng trưởng bùng nổ, nước đang ra đi khỏi Trung Quốc: các ao hồ đang bốc hơi, các sông băng tan chảy, các dòng sông khô cạn. Hơn 50 thành phố Trung Quốc đã ghi nhận sự sụt lún liên tục, 75% rừng bị phá hủy...
Báo chí quốc tế gần đây xôn xao chuyện người đồng sáng lập mạng xã hội Facebook, anh Eduardo Saverin, xin từ bỏ quốc tịch Mỹ và cư trú dài hạn ở Singapore nhằm tránh thuế suất thuế thu nhập cao ngất ngưởng ở Mỹ.
Hôm 20/5, lãnh đạo 8 nền kinh tế phát triển gồm Anh, Canada, Pháp, Đức, Italy, Nhật Bản, Nga và Mỹ (G8) đã kết thúc hội nghị thượng đỉnh thường niên của nhóm tại Trại David (Maryland, Mỹ).
Các nhà lãnh đạo của Trung Quốc đã bắt đầu sử dụng đến các công cụ kích thích kinh tế để chặn đà suy giảm tăng trưởng. Nhưng theo giới quan sát, Bắc Kinh giờ không còn nhiều lựa chọn như trước.
Ngày 29-4 vừa qua, Thủ tướng Đức Angela Merkel lên tiếng bà sẽ gửi đoàn bác sĩ đến Ukraina để thảo luận với Tổng thống Viktor Yanukovich về việc đưa cựu Thủ tướng Tymoshenko đến Đức để chữa bệnh theo yêu cầu của bà Tymoshenko.
Trong những ngày gần đây, tình hình tại biển Đông lại có xu hướng nóng lên với những tranh chấp giữa Trung Quốc và Philippines. Đây là điều dễ hiểu vì lợi ích tại biển Đông đối với Trung Quốc và các nước tuyên bố chủ quyền ở khu vực này là rất lớn.
Một kế hoạch của chính phủ trung ương Trung Quốc nhằm tạo ra sự đột phá lớn trong công nghiệp du lịch trên hòn đảo nhiệt đới Hải Nam dự báo sự tăng trưởng vượt bậc trong kinh tế. Tuy nhiên, nó cũng làm rộng thêm khoảng cách giữa người giàu và người nghèo mà Bắc Kinh đang cố gắng thu hẹp.
So với phương Tây, các tổ chức xã hội của Trung Quốc còn rất không chín muồi, chưa thể hiện rõ tính chất tự chủ, tự nguyện, phi chính phủ; còn nặng tính quá độ, tương ứng với thực tế xã hội Trung Quốc đang ở thời kỳ chuyển đổi.
Chuyện Tổng thống Nga Vladimir Putin không tới tham dự hội nghị thượng đỉnh 8 nền kinh tế lớn nhất thế giới (G8), thay vào đó là Thủ tướng Dmitry Medvedev, đang tạo ra nhiều câu hỏi về lý do thực sự của nó.