Cuộc khủng hoảng tài chính trong thập kỷ trước đã chứng minh những lý luận của nhà tư tưởng người Đức Karl Marx về chủ nghĩa tư bản là đúng đắn.
Các nhà đầu tư Mỹ chán nản vì sự suy sụp của thị trường chứng khoán Mỹ trong năm 2009. (Ảnh: Boston College)
Khởi đầu thiên niên kỷ thứ ba, một người đàn ông từ thế kỷ 19 đột ngột lại nổi như cồn một lần nữa. Karl Marx sinh năm 1818 ở thành phố Trier, Tây Đức. Trong tác phẩm "Tư bản" mang tính bước ngoặt của mình, ông trích lời một thành viên công đoàn nói rằng: "Tư bản kinh sợ việc không có lãi hoặc lãi rất nhỏ như bản chất của một nhu cầu tự nhiên.
Với lợi nhuận thích hợp, tư bản thức tỉnh; với 10%, nó có thể được sử dụng ở bất kỳ đâu; với 20%, nó trở nên sống động; với 50%, vô cùng liều lĩnh; với 100%, nó sẽ chà đạp lên mọi luật pháp của loài người và với 300% không một tội ác nào là nó không sẵn sàng làm, kể cả với nguy cơ phải lên giá treo cổ".
Những lý luận của Marx đã được chứng minh là đúng. Lo sợ tình trạng đình đốn sau các vụ tấn công khủng bố 11/9, các ngân hàng trung ương đã làm "ngập lụt" hệ thống tài chính bằng khả năng thanh khoản, việc mà về sau khiến các nhà quản lý tài chính phải nghĩ ra vô vàn các cách thức buộc khả năng thanh khoản đó phát huy tác dụng.
Trạng thái hồ hởi ngự trị ở nước Mỹ, nơi bất kỳ cái gì mới cũng đột ngột được tuyên bố là có lợi. Người dẫn chương trình trò chuyện truyền hình Chris Matthews, người từng chấp bút diễn văn cho cựu Tổng thống Mỹ Jimmy Carter, nói Mỹ là "nước nhanh nhất" trên thế giới. Đối với nhiều người, vấn đề lớn nhất trong những năm 2000 là tiền. Làm sao tôi có thể kiếm được càng nhiều tiền càng tốt, càng nhanh càng tốt?
Nỗi e sợ về một hành tinh tư bản
Quỹ Tiền tệ Thế giới (IMF) đã cố gắng thuyết phục những người Đức hoài nghi rằng, nỗi sợ hãi của họ về mô hình chủ nghĩa tư bản mới là không có căn cứ. Theo một báo cáo năm 2006 của IMF, hệ thống mới, vốn chia nhỏ rủi ro và phân phát đều tới nhiều người, an toàn hơn hệ thống cũ.
Đó là một sai lầm chết người. Vào giữa năm 2008, tình trạng bong bóng vốn khởi phát chủ yếu trong thị trường bất động sản Mỹ đã bùng nổ. Các ngân hàng ngã quỵ giống như những quân cờ domino và nền kinh tế thực sự đã sụp đổ. Vào cuối năm đó, tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của Đức giảm 4,5% - tỉ lệ suy giảm nghiêm trọng nhất trong lịch sử hậu chiến của đất nước này.
Nhóm khủng bố 11/9 đã huỷ hoại nhiều thứ, không chỉ toà tháp đôi của Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York, một phần Lầu Năm Góc và hàng ngàn sinh mạng con người. Do hậu quả đến trễ từ những hành động của chúng, chủ nghĩa tư bản đã sụp đổ.
Thế giới theo trật tự thông thường tạm thời bị đảo lộn. Các chính trị gia, vốn từng bị giới chủ ngân hàng xem thường trước đó, đột ngột nhận được sự cầu viện nhằm giải cứu hệ thống tài chính. Thậm chí người ta còn đề cập tới sự quay trở lại thống trị của chính trị. Chủ nghĩa tư bản và các chủ ngân hàng đều bị mất uy tín và sự tin tưởng bắt đầu tan biến. Tuy nhiên, rốt cuộc thì hệ thống tài chính chỉ trải qua một giai đoạn thoái trào ngắn ngủi và nhanh chóng trở về với những cung cách cũ của nó. Sự thèm khát lợi nhuận đã quay trở lại trong khi các chính trị gia, nghịch lý thay, là những người bị bỏ lại với các vấn đề.
Ngày nay, năng lực chính trị đang được chuyển thành những nỗ lực nhằm bình ổn các thị trường tài chính. Nếu không có điều đó, nguy cơ về một cuộc suy thoái nghiêm trọng kiểu những năm 1930 với triển vọng về sự thất nghiệp hàng loạt và thậm chí cả khả năng thiếu đói, sẽ tái xuất.
Tư bản hiện đang cần để khởi động các nguồn cung cấp tiền trong những nền kinh tế quốc gia bị đình trệ. Năm 2008, các thị trường chứng khoán thế giới đã mất 1 tỉ USD xét về giá trị cứ mỗi 24 phút. Kể từ đó, các chính phủ đã cố gắng hết sức để hỗ trợ và bình ổn các ngân hàng, ngành công nghiệp xe hơi và bất động sản.
Hoạt động vay nợ của các chính phủ đã đạt mức chưa từng có tiền lệ. Thập kỷ đã qua cũng là thập kỷ đắt đỏ nhất trong lịch sử thế giới, ít nhất là trong các thời bình. Các nước G20 hiện đang chi khoảng 1.500 tỉ USD để giải cứu nền kinh tế của chính họ. Những người đóng thuế sẽ vẫn phải trả lãi cho các chương trình giải cứu và kích thích kinh tế của chính phủ nước họ trong 100 năm nữa, và hậu quả là tổng số tiền cần chi trả sẽ cao gấp nhiều lần với số ban đầu.
Điều này phân tán sự chú ý khỏi các vấn đề quan trọng khác và cũng có nghĩa rằng hiện sẽ có ít tiền hơn để giải quyết chúng. Ví dụ như hệ thống phúc lợi xã hội Đức không được trang bị để đối phó với sự già đi của xã hội.
Các vấn đề không được giải quyết ngày hôm nay vì các chính trị gia buộc phải tập trung đối phó với hậu quả của khủng hoảng kinh tế, sẽ đẩy các ngân sách chính phủ và các quỹ an ninh xã hội vào sự rối loạn mới trong tương lai. Khi điều đó xảy ra, các chủ ngân hàng có khả năng sẽ chỉ trích các chính trị gia vì đã làm không đủ.
Đi đầu
Đây chủ yếu là những vấn đề của phương Tây. Ngược lại, Trung Quốcđã tìm được cách tăng tốc cuộc chinh phục địa vị siêu cường thế giới trong khủng hoảng. Đất nước này có dự trữ ngoại tệ vào khoảng hơn 2.000 tỉ USD trong khi con số này ở Đức chỉ là 180 tỉ USD. Trung Quốc có tỉ lệ tiết kiệm tư nhân là 40% trong khi người Mỹ chỉ tiết kiệm khoảng 4% thu nhập của họ. Do đó, Trung Quốc đã có thể đối phó với khủng hoảng bằng cách rút tiền mặt từ các nguồn dự trữ của họ.
Đối với các lãnh đạo chính phủ và đảng cầm quyền ở Trung Quốc, sự sụp đổ của các thị trường xuất khẩu khắp thế giới là một cơ hội được chào đón nhằm thoả mãn nhu cầu đầu tư bị dồn nén bên trong lãnh thổ của đất nước rộng lớn này. Nền kinh tế Trung Quốc đã tăng trưởng trở lại và dự kiến sẽ đạt mức hơn 8% trong năm 2010.
Người Trung Quốc cũng đang biến sức mạnh kinh tế này thành sức mạnh chính trị. Do không thể một mình đối phó với các hậu quả của cuộc khủng hoảng tài chính nên phương Tây cần các nền kinh tế đang trỗi dậy như Trung Quốc và Ấn Độ.
Những quy tắc chi phối các thị trường tài chính thế giới không còn được viết duy nhất ở những nơi như London, Berlin và Washington nữa. Và về phần mình, Trung Quốc không nhất thiết hứng thú với những quy tắc giúp giải quyết các vấn đề của phương Tây.
Đối thủ mới ở châu Á, vốn đang có dự định mở rộng các thị trường của họ ở Thượng Hải và Hồng Kông thành một trung tâm tài chính toàn cầu mới, yêu thích sự đầu cơ, tích trữ. Khu tài chính Phố Đông của Thượng Hải mong muốn trở thành Phố Wall mới, và các thị trường chứng khoán ở đây hiện được xếp vào loại sóng gió nhất, tự do nhất và cũng rủi ro nhất.
Các chính khách phương Tây đang rất lo lắng. Tuy nhiên, tư bản phương Tây cảm thấy sức hút kỳ diệu của châu Á. Trong nhiều năm qua, đã có nhiều công ty niêm yết trên các thị trường chứng khoán Trung Quốc hơn ở các thị trường Mỹ. Rất có thể cuộc khủng hoảng tài chính tiếp theo sẽ bắt đầu ở Trung Quốc.
Paul Volcker, cựu Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (FED) và hiện là một cố vấn kinh tế cho ông chủ Nhà Trắng Barack Obama, đã lắc đầu hoài nghi trước hoạt động điên cuồng của các chính phủ, ngân hàng trung ương và các nhà đầu tư tài chính. Ông đã khuyên Tổng thống Mỹ giải tán các ngân hàng lớn nhất nước này và lên tiếng ủng hộ việc tạo ra sự phân chia rạch ròi giữa hoạt động đầu cơ, tích trữ và cho vay. Dường như ông Volcker muốn ngành ngân hàng lại một lần nữa trở nên buồn chán.
Dẫu vậy, Nhà Trắng đã bác bỏ các đề xuất của cựu Chủ tịch FED. Ông Volcker bị thuyết phục rằng cuộc khủng hoảng vẫn chưa kết thúc, vì người ta vẫn chưa học hỏi hay thậm chí hiểu các bài học rút ra từ đó. Thế giới vẫn mải mê hành xử tắc trách. Thập kỉ đã qua duờng như vẫn chưa kết thúc.
Dựa trên bảng sắp xếp 15 sự kiện được thế giới quan tâm nhất trong vòng 10 năm qua của Global Language Monitor - một tập đoàn phân tích ngôn ngữ của Mỹ, chúng tôi cung cấp thêm thông tin xung quanh những sự kiện này nhằm giúp bạn đọc có cái nhìn rõ nét hơn về một số vấn đề nổi bật của thế giới trong thập niên qua.
Vừa qua, vị tổng thống thứ 42 của Mỹ đã gặp mặt hàng trăm nhà lãnh đạo các cơ quan ban ngành, các doanh nghiệp trong diễn đàn Clinton Global Initiative ở New York, thảo luận về các vấn đề thế giới và cùng nhau tìm ra giải pháp. Tạp chí Foreign Policy đã có cơ hội trao đổi riêng với ông về tình hình thế giới năm 2010.
Trong số những bê bối tình dục được nói tới nhiều nhất trong 2009 một loạt nhân vật nổi tiếng, từ vận động viên, đạo diễn tới tổng thống Mỹ, thủ tướng Italia đã xuất hiện.
Sau nhiều chuyện bi hài, lời khuyên cuối cùng mà tạp chí Forbes dành cho các doanh nghiệp là kiên quyết nói không với nạn tham nhũng tại thị trường đông dân nhất thế giới.
Nhiều nước sở hữu nguồn tài nguyên dầu lửa dồi dào đang đòi tăng tỷ lệ chia lợi nhuận với các công ty khai thác dầu nước ngoài tới khai thác các mỏ “vàng đen” của họ. Vì những đòi hỏi này, việc làm ăn của các tập đoàn dầu lửa hàng đầu thế giới rất có thể sẽ trở nên khó khăn hơn.
Dù Luật Lao động quy định phải trả lương cho nam nữ bằng nhau nếu cùng làm việc như nhau, song mức lương của phụ nữ Châu Á - Thái Bình Dương vẫn thấp hơn nam giới rất nhiều và mức chênh lệch về thu nhập giữa nam nữ là từ 54 đến 90%.
Gia nhập EU năm 2001 là cơ hội lớn để Hy Lạp tiếp cận với thị trường vốn quốc tế. Tuy nhiên, đây lại là nguyên nhân khiến quốc gia này lâm vào cảnh “chúa chổm”. Cuộc khủng hoảng nợ chưa có lối thoát ở Hy Lạp không chỉ khiến tình hình ở khu vực 16 nước đồng euro "căng như dây đàn" mà còn làm gia tăng mối lo của giới đầu tư thế giới về sự bùng nổ khủng hoảng nợ toàn cầu.
Một nghiên cứu của Hãng Kiểm toán Pricewaterhouse Coopers (PwC) vừa công bố, khẳng định rằng GDP của 7 nền kinh tế mới nổi lớn nhất, gọi tắt là E.7, vào năm 2020 sẽ vượt quá tổng GDP của các nước giàu nhất thế giới (G7) hiện nay.
Lòng tham của các đại gia ngân hàng đầu tư Phố Wall đã đẩy nước Mỹ và thế giới vào cuộc khủng hoảng kinh tế tồi tệ nhất trong nhiều thập kỷ qua. Để xả nỗi tức giận, dân chúng Mỹ và cả ông Obama đang muốn trừng phạt giới ngân hàng.
Sau cái chết đột ngột của một doanh nhân trẻ do hút mỡ bụng, bác sĩ Lý Vỹ Linh, con gái ông Lý Quang Diệu, đã có một bài báo phản ánh những bất cập trong lĩnh vực giải phẫu thẩm mỹ ở Singapore.
Cuộc xung đột tài nguyên tiếp theo có thể chính là cuộc ganh đua khoáng sản và các nguyên tố đất hiếm cần thiết để phục vụ cho nền kinh tế xanh, khi Trung Quốc, nước cung cấp phần lớn các khoáng sản này, đang cân nhắc hạn chế xuất khẩu.
Trung Quốc đang chuyển mình sang kỷ nguyên mới với những mối lo tiềm ẩn. Kinh tế tăng trưởng nóng nhưng thiếu bền vững làm gia tăng khoảng cách giàu nghèo, phân hóa sâu hơn giai tầng xã hội, giảm mạnh độ tuổi phạm tuổi; Sự trì trệ của thể chế đã bộc lộ nhiều nhược điểm gây bất an trong xã hội như: tư pháp bất công, công bằng xã hội giảm mạnh, nạn tham nhũng ngày càng lan tràn.
Những biến động của thế giới trước khi bước vào thập kỷ thứ hai của thế kỷ 21 làm nhiều người bất ngờ. Cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu từ năm 2008 đã tạo ra cục diện quốc tế mới. Thế giới của thế kỷ 21 đang định hình lại. Một kỷ nguyên mới đang bắt đầu…
Các số liệu kinh tế công bố hôm thứ hai đã thể hiện sự trỗi dậy ấn tượng của khu vực châu Á – Thái Bình Dương từ cơn suy thoái toàn cầu năm rồi. Ngoại trừ Nhật, khu vực châu Á đã tiến mạnh kể từ giữa năm 2009, khi các biện pháp kích cầu bắt đầu.
Cuối tháng 1-2010, Nga và NATO phê chuẩn khung hiệp ước hợp tác quân sự, bước đi quan trọng hướng tới khôi phục đầy đủ quan hệ song phương. Tuy nhiên, những ngày gần đây, lại rộ lên những nghi ngại chung quanh các vấn đề chủ chốt từng gây mất lòng tin trong quan hệ giữa Nga với NATO và Mỹ: NATO xúc tiến mở rộng liên minh, đi kèm triển khai chiến lược an ninh mới; Mỹ tiếp tục kế hoạch phát triển hệ thống phòng thủ tên lửa tại châu Âu.
Những đợt biến động giá nhiên liệu liên tục cộng với tình hình suy thoái khiến ngành hàng không thế giới đã lỗ đến 50 tỉ USD trong 10 năm qua, riêng trong năm 2009 là 11 tỉ USD. Vì lẽ đó, các liên minh hàng không hiện nay không chỉ chia sẻ mã đặt chỗ mà còn có những bước liên kết gắn bó hơn để hình thành những khối liên kết mới.
Do kinh tế tăng trưởng bùng nổ, nước đang ra đi khỏi Trung Quốc: các ao hồ đang bốc hơi, các sông băng tan chảy, các dòng sông khô cạn. Hơn 50 thành phố Trung Quốc đã ghi nhận sự sụt lún liên tục, 75% rừng bị phá hủy...
Báo chí quốc tế gần đây xôn xao chuyện người đồng sáng lập mạng xã hội Facebook, anh Eduardo Saverin, xin từ bỏ quốc tịch Mỹ và cư trú dài hạn ở Singapore nhằm tránh thuế suất thuế thu nhập cao ngất ngưởng ở Mỹ.
Hôm 20/5, lãnh đạo 8 nền kinh tế phát triển gồm Anh, Canada, Pháp, Đức, Italy, Nhật Bản, Nga và Mỹ (G8) đã kết thúc hội nghị thượng đỉnh thường niên của nhóm tại Trại David (Maryland, Mỹ).
Các nhà lãnh đạo của Trung Quốc đã bắt đầu sử dụng đến các công cụ kích thích kinh tế để chặn đà suy giảm tăng trưởng. Nhưng theo giới quan sát, Bắc Kinh giờ không còn nhiều lựa chọn như trước.
Ngày 29-4 vừa qua, Thủ tướng Đức Angela Merkel lên tiếng bà sẽ gửi đoàn bác sĩ đến Ukraina để thảo luận với Tổng thống Viktor Yanukovich về việc đưa cựu Thủ tướng Tymoshenko đến Đức để chữa bệnh theo yêu cầu của bà Tymoshenko.
Trong những ngày gần đây, tình hình tại biển Đông lại có xu hướng nóng lên với những tranh chấp giữa Trung Quốc và Philippines. Đây là điều dễ hiểu vì lợi ích tại biển Đông đối với Trung Quốc và các nước tuyên bố chủ quyền ở khu vực này là rất lớn.
Một kế hoạch của chính phủ trung ương Trung Quốc nhằm tạo ra sự đột phá lớn trong công nghiệp du lịch trên hòn đảo nhiệt đới Hải Nam dự báo sự tăng trưởng vượt bậc trong kinh tế. Tuy nhiên, nó cũng làm rộng thêm khoảng cách giữa người giàu và người nghèo mà Bắc Kinh đang cố gắng thu hẹp.
So với phương Tây, các tổ chức xã hội của Trung Quốc còn rất không chín muồi, chưa thể hiện rõ tính chất tự chủ, tự nguyện, phi chính phủ; còn nặng tính quá độ, tương ứng với thực tế xã hội Trung Quốc đang ở thời kỳ chuyển đổi.
Chuyện Tổng thống Nga Vladimir Putin không tới tham dự hội nghị thượng đỉnh 8 nền kinh tế lớn nhất thế giới (G8), thay vào đó là Thủ tướng Dmitry Medvedev, đang tạo ra nhiều câu hỏi về lý do thực sự của nó.