Cả Mỹ và Liên minh châu Âu đều đang trong tình trạng tài chính công vượt tầm kiểm soát với hệ thống chính trị yếu kém không thể giải quyết vấn đề. Họ đang cùng chung cảnh ngộ...
Washington đang tranh cãi về nợ trần, còn Brussels đang đứng trước bờ vực khủng hoảng nợ. Tuy nhiên, vấn đề cơ bản là như nhau.
Các cuộc tranh luận về vấn đề nợ tại Mỹ và Liên minh châu Âu đều mang tính nội bộ đến nỗi không mấy người nhận ra mối liên hệ.
Trên cả hai bờ Đại Tây Dương, rõ ràng có thể thấy phần nhiều tăng trưởng kinh tế của những năm tiền khủng hoảng đã được thúc đẩy nhờ sự bùng nổ tín dụng không bền vững và nguy hiểm. Ở Mỹ, các chủ sở hữu nhà đất được coi là trung tâm của cuộc khủng hoảng, còn tại châu Âu, chính phủ các nước như Hy Lạp và Italy đã lợi dụng mức lãi suất thấp để vay tiền một cách vô tội vạ.
Sự sụp đổ tài chính năm 2008 và hậu quả của nó đã giáng một đòn mạnh vào tài chính công, khiến nợ công tăng vọt. Tại cả châu Âu và Mỹ, cú sốc này kết hợp áp lực nhân khẩu học đang tạo ra áp lực lớn hơn lên ngân sách công, khi những người thuộc thời kỳ “bùng nổ trẻ em” (baby-boomers - thế hệ công dân sinh vào khoảng 1946 đến 1964) bắt đầu về hưu.
Cuối cùng, trên cả hai bờ Đại Tây Dương, các cuộc khủng hoảng kinh tế đang chia rẽ quan điểm chính trị, do đó, sẽ khó khăn hơn nhiều để tìm ra giải pháp hợp lý cho vấn đề nợ.
Quan niệm cho rằng, châu Âu và Mỹ đại diện cho hai mặt của một cuộc khủng hoảng dần bị xóa bỏ, bởi nhiều năm qua, các quan chức cao cấp ở hai bờ Đại Tây Dương đã nhấn mạnh sự khác biệt giữa mô hình của Mỹ và châu Âu.
Trong nhiều hội nghị tại châu Âu, các nhà hoạch định chính sách và chuyên gia tranh luận về việc đưa thị trường lao động phát triển theo hướng linh hoạt kiểu Mỹ hay bảo vệ mô hình thị trường lao động kiểu châu Âu.
Có nhóm muốn Brussels vượt Washington để trở thành trung tâm của liên bang thực sự nhưng cũng nhiều người khẳng định, mô hình một nước Mỹ ở châu Âu là hoàn toàn không khả thi.
Các cuộc tranh luận chính trị ở Mỹ vẫn sử dụng sự khác biệt của châu Âu như một điểm tham chiếu. Những lời buộc tội cho rằng, Tổng thống Mỹ Barack Obama đang nhập khẩu tư tưởng kiểu châu Âu, đang được sử dụng để coi Tổng thống Mỹ như một nhà chính trị không thuần Mỹ. Quan điểm ngược lại thì nhìn sang châu Âu như một khu vực làm mọi thứ một cách khác biệt và tốt hơn trên nhiều phương diện, ví dụ như cung cấp dịch vụ chăm sóc y tế.
Tuy nhiên, cả hai khu vực đều mang những điểm chung, đó là: nợ cao, nền kinh tế yếu kém, hệ thống phúc lợi xã hội ngày một đắt đỏ, không thể cải tổ cùng với nỗi sợ về tương lai và bế tắc chính trị.
Mỹ đang gặp khó khăn trong việc kiểm soát các chi phí y tế và an sinh xã hội, cũng tương tự như các nhà lãnh đạo châu Âu đang phải vật lộn để cắt giảm chi tiêu cho lương hưu và y tế. Nhiều người châu Âu tin rằng, chính trị gia Mỹ có lợi thế lớn bởi họ hoạt động trong hệ thống liên bang thực sự.
Một số người cho rằng, cách duy nhất để ổn định đồng euro trong dài hạn là hướng tới một “liên bang tài chính” theo mô hình của Mỹ. Tuy nhiên, vào lúc này, hệ thống chính trị Mỹ còn hoạt động kém hơn cả Brussels. Khi các chính trị gia Mỹ không thể tranh luận nghiêm túc về vấn đề nợ và chi tiêu, mô hình chính trị của Mỹ thực chất chỉ đáng để châu Âu cười chê.
Tất nhiên cũng có điểm khác biệt không nhỏ giữa các cuộc tranh luận ở hai bên bờ Đại Tây Dương. Đồng USD có một lịch sử được tín nhiệm trong một thời gian dài. Còn đồng euro chỉ mới tồn tại hơn một thập kỷ. Hệ thống châu Âu tê liệt do bất đồng chính trị giữa các nước. Tại Mỹ, chẳng có sự khác biệt nào như kiểu giữa Hy Lạp và Đức. Tại châu Âu, người ta coi tăng thuế như một phần để giải quyết các khoản nợ tăng vọt. Còn ở Mỹ, ý định tăng thuế là trung tâm của các cuộc tranh luận.
Xét đến những vấn đề và sự khác biệt riêng, người Mỹ và châu Âu đã khó nhìn ra mối liên hệ giữa hai cuộc khủng hoảng của họ. Tuy nhiên, các nhà phân tích trên thế giới dễ dàng nhìn thấy xu thế này hơn. Nhóm lãnh đạo và giới tri thức Trung Quốc đã khẳng định, phương Tây nên ngừng ra vẻ “dạy dỗ” Trung Quốc, bởi chính các nước này đang có quá nhiều vấn đề kinh tế cũng như chính trị.
Tạp chí Forbes của Mỹ vừa công bố danh sách 10 nền kinh tế yếu kém nhất trên thế giới. Bảng xếp hạng này đã lọc ra từ số liệu thống kê bình quân 3 năm gần đây của 177 nước trên thế giới, bao gồm tốc độ tăng trưởng GDP, lạm phát, GDP trên đầu người, thâm hụt thương mại....
Nợ công châu Âu, kinh tế Trung Quốc có khả năng "hạ cánh cứng", kinh tế suy yếu cùng và tranh cãi nợ trần chưa dứt ở Mỹ là những nguyên nhân chính khiến các định chế tài chính quốc tế thời gian qua bi quan về triển vọng kinh tế thế giới.
Theo phương pháp so sánh thời gian chu kỳ hồi phục và tái suy thoái giữa cuộc khủng hoảng 2008-2009 với thời kỳ Đại suy thoái 1929-1932, chúng ta có thể tính toán sơ bộ rằng chu kỳ phục hồi của nền kinh tế Mỹ sau cuộc khủng hoảng 2008-2009 sẽ kéo dài 28 tháng, tức đến tháng 10/2011 hay trong quý 4/2011, chu kỳ này sẽ chấm dứt và nền kinh tế Mỹ có thể bắt đầu chu kỳ suy thoái kép (double dip).
Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) ngày 5/7 ra phán quyết khẳng định việc Trung Quốc hạn chế xuất khẩu một số nguyên vật liệu thô, gồm bauxite, là không phù hợp quy định quốc tế.
Việc Bộ trưởng Bộ Tài chính Pháp trở thành Tổng giám đốc Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF), đã thay đổi lịch sử của tổ chức này kể từ khi thành lập năm 1944 tới nay. Bà Christine Lagarde là người phụ nữ đầu tiên được bầu làm lãnh đạo IMF.
Thời điểm hiện nay của nền kinh tế thế giới không thích hợp để thực hiện chính sách kinh tế khắc khổ, trong đó có biện pháp cắt giảm mạnh hệ thống an sinh xã hội.
Nếu Hy Lạp áp dụng kế hoạch đảo nợ do các ngân hàng Pháp đề xuất, quốc gia châu Âu này có nguy cơ rơi vào tình trạng vỡ nợ một phần, tổ chức định mức tín nhiệm Standard & Poor's (S&P) hôm 4/7 lên tiếng cảnh báo.
Nỗi lo về khả năng vỡ nợ của Hy Lạp kéo theo một cuộc khủng hoảng tài chính mới ở châu Âu đã dịu bớt nhanh chóng. Trong khi, tăng trưởng của Trung Quốc có dấu hiệu giảm tốc ngày càng rõ nét và kinh tế Mỹ vẫn còn đầy rủi ro khó lường.
Liên Hiệp Quốc gần đây tiên đoán rằng dân số thế giới sẽ đạt mức 10 tỉ người vào cuối thế kỷ này, hơn 3 tỉ người so với dân số hiện nay. Dự đoán trên có nghĩa là sản lượng lương thực cần phải tăng gấp đôi vào những năm cuối thế kỷ 21. Trong bối cảnh ngày càng có ít đất đai dành cho nông nghiệp, nguồn nước ngày càng khan hiếm, nhiệt độ ngày càng tăng cao, khí hậu ngày càng trở nên khắc nghiệt đã cho thấy nền lương thực thế giới đã xuất hiện những dấu hiệu bất ổn.
Hôm qua (30/6), Quốc hội Hy Lạp đã bỏ phiếu lần thứ hai, thông qua kế hoạch triển khai các chính sách tiết kiệm trong vòng 5 năm tới, bao gồm tăng thuế, giảm chỉ tiêu ngân sách. Kế hoạch này vốn đã được thông qua một ngày trước đó.
Bất kể hai đảng trong Quốc hội Mỹ có đạt được thỏa thuận về nâng trần nợ và cắt giảm chi tiêu dài hạn, thì quốc gia này vẫn phải sẵn sàng điều chỉnh thâm hụt ngân sách trong những năm tới, tờ Wall Street Journal dẫn nhận định của chuyên gia Lawrence Lindsey cho hay.
Nợ công châu Âu, kinh tế Trung Quốc có khả năng "hạ cánh cứng", kinh tế suy yếu cùng và tranh cãi nợ trần chưa dứt ở Mỹ là những nguyên nhân chính khiến các định chế tài chính quốc tế thời gian qua bi quan về triển vọng kinh tế thế giới.
Do kinh tế tăng trưởng bùng nổ, nước đang ra đi khỏi Trung Quốc: các ao hồ đang bốc hơi, các sông băng tan chảy, các dòng sông khô cạn. Hơn 50 thành phố Trung Quốc đã ghi nhận sự sụt lún liên tục, 75% rừng bị phá hủy...
Báo chí quốc tế gần đây xôn xao chuyện người đồng sáng lập mạng xã hội Facebook, anh Eduardo Saverin, xin từ bỏ quốc tịch Mỹ và cư trú dài hạn ở Singapore nhằm tránh thuế suất thuế thu nhập cao ngất ngưởng ở Mỹ.
Hôm 20/5, lãnh đạo 8 nền kinh tế phát triển gồm Anh, Canada, Pháp, Đức, Italy, Nhật Bản, Nga và Mỹ (G8) đã kết thúc hội nghị thượng đỉnh thường niên của nhóm tại Trại David (Maryland, Mỹ).
Các nhà lãnh đạo của Trung Quốc đã bắt đầu sử dụng đến các công cụ kích thích kinh tế để chặn đà suy giảm tăng trưởng. Nhưng theo giới quan sát, Bắc Kinh giờ không còn nhiều lựa chọn như trước.
Ngày 29-4 vừa qua, Thủ tướng Đức Angela Merkel lên tiếng bà sẽ gửi đoàn bác sĩ đến Ukraina để thảo luận với Tổng thống Viktor Yanukovich về việc đưa cựu Thủ tướng Tymoshenko đến Đức để chữa bệnh theo yêu cầu của bà Tymoshenko.
Trong những ngày gần đây, tình hình tại biển Đông lại có xu hướng nóng lên với những tranh chấp giữa Trung Quốc và Philippines. Đây là điều dễ hiểu vì lợi ích tại biển Đông đối với Trung Quốc và các nước tuyên bố chủ quyền ở khu vực này là rất lớn.
Một kế hoạch của chính phủ trung ương Trung Quốc nhằm tạo ra sự đột phá lớn trong công nghiệp du lịch trên hòn đảo nhiệt đới Hải Nam dự báo sự tăng trưởng vượt bậc trong kinh tế. Tuy nhiên, nó cũng làm rộng thêm khoảng cách giữa người giàu và người nghèo mà Bắc Kinh đang cố gắng thu hẹp.
So với phương Tây, các tổ chức xã hội của Trung Quốc còn rất không chín muồi, chưa thể hiện rõ tính chất tự chủ, tự nguyện, phi chính phủ; còn nặng tính quá độ, tương ứng với thực tế xã hội Trung Quốc đang ở thời kỳ chuyển đổi.
Chuyện Tổng thống Nga Vladimir Putin không tới tham dự hội nghị thượng đỉnh 8 nền kinh tế lớn nhất thế giới (G8), thay vào đó là Thủ tướng Dmitry Medvedev, đang tạo ra nhiều câu hỏi về lý do thực sự của nó.