Công thức bí mật của kinh tế Trung Quốc (Theo Vneconomy)
"Thị trường địa ốc của Trung Quốc hiện đã ổn định" - Ảnh: ChinaDigital.
Tăng trưởng GDP năm 2010 của Trung Quốc có thể đạt 10%. Trong khi một số quốc gia vẫn đang phải vật lộn với cuộc khủng hoảng kinh tế hoặc các hệ quả của nó, thì một lần nữa, thách thức của Trung Quốc lại là làm cách nào để kiểm soát sự bùng nổ kinh tế.
Trong bài “Công thức bí mật của kinh tế Trung Quốc” đăng trên trang Project Syndicate, giáo sư kinh tế trường Đại học Bắc Kinh - ông Fan Gang cho rằng, nhờ chính sách quyết đoán "đánh phủ đầu" bong bóng nhà đất, thị trường địa ốc của nước này hiện đã ổn định, và những điều chỉnh hơn nữa sẽ sớm được đưa ra.
Đây là một tin tốt đối với Trung Quốc, nền kinh tế lớn thứ 3 thế giới, nhưng lại làm thất vọng những ai cho rằng, Chính phủ Trung Quốc sẽ cho phép bong bóng này ngày càng phình to hơn nữa, thậm chí cuối cùng dẫn tới sự đổ vỡ.
Liệu những chính sách điều chỉnh địa ốc này có ảnh hưởng đến sự tăng trưởng tổng thể của nền kinh tế hay không, thì còn phụ thuộc vào định nghĩa "việc ảnh hưởng" này như thế nào.
Giá tài sản thấp hơn có thể làm chậm tăng trưởng vốn đầu tư và GDP, nhưng nếu việc giảm tốc độ này từ 11 - 9%, Trung Quốc vừa có thể tránh được tình trạng kinh tế quá nóng, mà còn vẫn duy trì được tốc độ tăng trưởng cao bền vững.
Quả thực, đối với Trung Quốc, tỷ lệ tăng trưởng vốn đầu tư hàng năm ở mức 37% hiện nay là rất tiêu cực. Mức tăng trưởng lý tưởng nên thấp hơn, giảm xuống 27% trong năm nay.
Trung Quốc đã duy trì tốc độ tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ trong suốt 30 năm qua mà không hề có bất kỳ biến động hay gián đoạn lớn nào. Ngoại trừ sự suy thoái giai đoạn 1989 - 1990, tốc độ tăng trưởng trung bình hàng năm giai đoạn này đạt 9,45%, trong đó đỉnh điểm là 14,2% hồi năm 1994 và 2007, thấp nhất là 7,6% năm 1999.
Trong khi hầu hết các nền kinh tế lớn trong giai đoạn đầu tăng trưởng phải đối mặt với các cuộc khủng hoảng, thì câu chuyện của Trung Quốc có vẻ không bình thường, điều này đã khiến nhiều người đoán già đoán non về "một vụ sụp đổ sắp xảy ra".
Tất cả những dự đoán như vậy đều sai lầm, nhưng nếu câu chuyện này càng kéo dài, thì sẽ càng có nhiều người dự báo một kết cục xấu.
Tuy nhiên, giáo sư Fan Gang cho rằng, không có điều gì bất thường về mô hình tăng trưởng không sứt mẻ của Trung Quốc, ngoài sự can thiệp kinh tế vĩ mô hiệu quả ở những thời kỳ bùng nổ.
Nguyên nhân chính của việc phát triển quá nóng đầu thập niên 1990, là việc các chính quyền địa phương vay mượn quá mức. Tỷ lệ lạm phát tăng tới 21% trong năm 1994, cao nhất trong vòng 30 năm qua, và khoản nợ cấp địa phương chiếm tới 40% tổng tín dụng của khu vực ngân hàng nhà nước vào giữa những năm 1990.
Nguồn gốc gây bất ổn này đã được hạn chế bởi những chính sách thắt chặt tín dụng của chính quyền địa phương kể từ những năm 1990.
Tỷ lệ lạm phát tương đối cao vào đầu những năm 1990 là hồi chuông cảnh báo đối với các nhà hoạch định chính sách của chính phủ trung ương về các nguy cơ kinh tế vĩ mô do sự tăng trưởng quá nhanh gây ra.
Sự đổ vỡ bong bóng của nền kinh tế Nhật Bản vào đầu những năm 1990 và các nền kinh tế Đông Nam Á cuối thập kỷ 1990 đã cho thấy một bài học về việc chấm dứt những tin tưởng rằng bong bóng không bao giờ đổ vỡ.
Kể từ đó, quan điểm chính sách của Chính phủ Trung Quốc là kiềm chế nền kinh tế mỗi khi có xu hướng phát triển quá nóng. Các biện pháp nghiêm ngặt được thực thi vào đầu những năm 1990 để giảm việc cung cấp tiền và ngăn chặn sự đầu tư quá mức, nhờ vậy đã chặn đứng vấn nạn lạm phát phi mã.
Trong chu kỳ gần đây, các nhà chức trách Trung Quốc đã bắt đầu hạ nhiệt nền kinh tế vào đầu năm 2004, khi mà Trung Quốc vừa mới trỗi dậy sau cơn suy thoái do ảnh hưởng của đại dịch SARS hồi năm 2003.
Cuối năm 2007, khi tăng trưởng GDP lên 13%, Trung Quốc đã thực hiện các chính sách chống bong bóng nghiêm ngặt hơn trong các ngành công nghiệp (ví dụ ngành sắt thép) và thị trường tài sản (như bất động sản).
Các học thuyết kinh tế cho rằng, tất cả các cuộc khủng hoảng xảy ra do các bong bóng đổ vỡ hoặc phát triển quá nóng, vì vậy nếu ngăn chặn được bong bóng, thì có thể ngăn ngừa được khủng hoảng.
Điều quan trọng nhất đối với việc giải quyết vấn đề này, không phải là thực hiện chính sách kích thích kinh tế sau khi sự sụp đổ đã xảy ra, mà là chủ động trong thời kỳ kinh tế bùng nổ và ngăn chặn bong bóng ngay từ lúc còn trứng nước.
Theo giáo sư Fan Gang, hiện chưa chắc chắn liệu tất cả những nhà hoạch định chính sách của Trung Quốc có phải là những sinh viên xuất sắc về kinh tế hiện đại hay không.
Nhưng có vẻ như những gì mà họ đang thực hiện tốt hơn những đồng sự ở một số quốc gia khác - quá tập trung vào việc “bãi bỏ quy định”, nhưng lại quá ít dồn sức vào việc hạ nhiệt những dấu hiệu thường xuất hiện mỗi khi kinh tế bùng nổ và bong bóng hình thành. ---------------------------------------------------------------------------
Trung Quốc sẽ thay đổi chính sách kinh tế như thế nào? (vitinfo)
Kinh tế Trung Quốc thường tăng trưởng quá nóng so với mục tiêu đề ra, bởi các chính quyền địa phương của Trung Quốc quá nhiệt tình trong việc thúc đẩy tăng trưởng kinh tế so với kế hoạch mà chính quyền trung ương đề ra.
Trung Quốc đã bắt đầu đề ra kế hoạch năm năm lần thứ 12 (2011-2015). Trước đây, trọng tâm của các kế hoạch bốn năm là thiết lập các mục tiêu về tăng trưởng kinh tế, tuy nhiên, trên thực tế, tăng trưởng thường vượt xa hơn so với mục tiêu đề ra.
Trong tình hình như vậy, điều quan trọng hơn đối với Trung Quốc là duy trì sự ổn định kinh tế vĩ mô, thay vì chỉ tập trung vào mục tiêu tăng trưởng đề ra nhằm tránh những bất ổn cho nền kinh tế.
Những biến động kinh tế vĩ mô của Trung Quốc chủ yếu bắt nguồn từ các yếu tố nội bộ, ngoại trừ những tác động bên ngoài như cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu và cuộc khủng hoảng tài chính châu Á năm 1997.
Nền kinh tế Trung Quốc tăng trưởng nhờ đầu tư và các khoản vay ngân hàng gia tăng nhanh chóng, đang tiếp tục trở nên quá nóng với lạm phát và bong bóng tài sản. Việc chính phủ Trung Quốc tiến hành kiểm soát vĩ mô và các biện pháp thắt chặt chi tiêu nhằm làm dịu nền kinh tế sẽ khiến nền kinh tế nước này sụt giảm, dẫn đến thất nghiệp và căng thẳng xã hội. Để giảm những áp lực này, chính phủ Trung Quốc cần công bố một kế hoạch kích thích mới.
Theo đó, việc ngăn chặn nền kinh tế quá nóng của chính phủ Trung Quốc là thách thức lớn nhất của các nhà hoạch định chính sách quốc gia. Để đạt được ổn định kinh tế vĩ mô, 4 hạn chế trong hệ thống chính sách kinh tế Trung Quốc cần được điều chỉnh đó là:
Thứ nhất, Trung Quốc cần thay đổi hệ thống thẩm định hiệu quả cũng như động lực theo đuổi mục tiêu tăng trưởng GDP của chính quyền địa phương. Nền kinh tế Trung Quốc trở nên quá nóng phần lớn do đầu tư quá mức của các chính quyền địa phương. Khi chính quyền địa phương nới lỏng cung tiền, xung đột đầu tư địa phương có thể gia tăng. Do vậy, để đạt được ổn định kinh tế vĩ mô, Trung Quốc cần thay đổi cơ chế khuyến khích chính quyền địa phương. Theo đó, chính phủ Trung Quốc không nên đánh giá hiệu quả của chính quyền địa phương trên cơ sở tăng trưởng GDP nhanh chóng với chi phí phúc lợi xã hội và môi trường. Việc vi phạm luật bảo vệ môi trường và phúc lợi xã hội sẽ bị trừng phạt. Điều này sẽ giúp chính quyền địa phương thay đổi chức năng từ tham gia trực tiếp vào hoạt động kinh tế đến cung cấp các dịch vụ công.
Thứ hai, ngân hàng trung ương Trung Quốc cần độc lập hơn trong việc soạn thảo chính sách tiền tệ. Trung Quốc tụt hậu so với nhiều nước khi áp dụng chính sách thắt chặt tiền tệ một cách độc lập (cũng như việc tăng lãi suất). Bởi vậy, những gì mà chính phủ Trung Quốc cần làm là đặt mục tiêu tăng trưởng tiền tệ và ủy quyền cho ngân hàng trung ương xử lý bằng các công cụ tài chính cụ thể.
Thứ ba, chính phủ Trung Quốc cần giảm số lượng các nghị định tài chính trong quy định kinh tế vĩ mô, đồng thời, thúc đẩy kinh tế, bao gồm lãi suất và tỷ giá. Mặc dù Trung Quốc đã và đang thực hiện cải cách kinh tế theo hướng thị trường trong 3 thập kỷ, song việc tăng tín dụng vẫn phụ thuộc vào việc kiểm soát hạn ngạch và đầu tư dự án. Lãi suất và tỷ giá hối đoái linh hoạt là công cụ kiểm soát vĩ mô hữu ích trên thị trường kỳ hạn chứ không nằm trong “danh mục yêu thích” của các nhà hoạch định chính sách kinh tế Trung Quốc.
Thứ tư, Trung Quốc cần nỗ lực tăng cường hệ thống an sinh xã hội nhằm giảm thiểu tác động tiêu cực của việc điều chỉnh chính sách kinh tế vĩ mô. Một trong những lý do quan trọng cho việc công bố gói kích thích kinh tế đầy tham vọng của Trung Quốc ngay trong lúc tăng trưởng GDP của nước này đang cao hơn các quốc gia khác rất nhiều đó là, Trung Quốc đang lo sợ tỷ lệ thất nghiệp tăng cao sẽ dẫn tới bất ổn xã hội. Nguyên nhân của mối lo ngại này là Trung Quốc đang thiếu hệ thống an sinh xã hội hợp lý.
Trung Quốc cần tăng cường cải cách theo sự đồng thuận xã hội trên cơ sở phân phối thu nhập, tăng lương hưu, trợ cấp hưu trí trên nhiều lĩnh vực, đồng thời, chính phủ Trung Quốc nên sử dụng cổ tức từ các doanh nghiệp nhà nước để hỗ trợ bảo hiểm thất nghiệp, sức khỏe, tiền gửi và giảm thuế thu nhập cá nhân. ----------------------------------------------------------------------------------------
Trung Quốc xây dựng “con đường tơ lụa” mới (vitinfo)
Hơn nghìn năm qua, các thương nhân Trung Quốc và Trung Á đã vượt qua những dãy núi cheo leo để mang nghệ tây, thảm dệt cũng như các hàng hóa khác tới Kashgar, thị trấn ốc đảo phía đông sa mạc Taklamakan (sa mạc tại Trung Á) và là trung tâm thương mại dọc theo Con đường Tơ lụa cổ đại nối liền Trung Quốc với châu Âu.
Tuy nhiên, các tuyến đường đã bị phai mờ trong lịch sử trước sự phát triển của thương mại hàng hải vào thế kỷ thứ 15. Kể từ đó, ốc đảo Kashgar cùng Con đường Tơ lụa đã dừng lại và hình thành khu vực Tân Cương của người dân tộc Uygur. Khu vực này đã bị lãng quên, trong khi kinh tế tại các khu vực khác của Trung Quốc không ngừng phát triển.
Kế hoạch tăng trưởng kinh tế khu vực Tân Cương của chính phủ Trung Quốc tạo cơ hội phát triển lớn cho ốc đảo Kashgar.
Trung Quốc đang dự kiến khôi phục khu vực tây nam Tân Cương, gần biên giới Pakistan, Uzbekistan, Kyrgyzstan và Afghanistan, nơi ốc đảo Kashgar có vị trí như một trung tâm vận chuyển và kinh doanh.
“Sự thịnh vượng của Con đường Tơ lụa sẽ được khôi phục dần,” nhà kinh tế Wang Ning thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Xã hội khu vực tự trị Tân Cương cho biết. Theo ông, trong một thời gian dài, cơ sở hạ tầng và giao thông đã cản trở sự phát triển của khu vực này.
Để mở cửa đầu tư, Trung Quốc cũng đã khởi động dịch vụ giữa Tân Cương và những thành phố lớn, cũng như những khu vực có nền kinh tế phát triển của Trung Quốc nhờ các chuyến bay nội địa.
Theo Cục Hàng không Trung Quốc, đến năm 2015, Tân Cương sẽ có 6 sân bay mới. Trung Quốc cũng đang đàm phán với các đối tác nước ngoài để khởi động các đường bay mới nối liền Urumqi, trung tâm của Tân Cương với Istanbul (Thổ Nhĩ Kỳ), Dubai (Ấn Độ), Samarkand (Uzbekistan), Yekaterinburg (Nga), và Tbilisi (Gruzia).
Bên cạnh đó, Bộ Đường sắt Trung Quốc dự kiến, mạng lưới đường sắt cũng sẽ tăng từ 3.599 km tới 12.000 km tới năm 2020 với khoản đầu tư 310 tỷ NDT. Mạng lưới đường sắt sẽ nối Tân Cương với Pakistan, Uzbekistan và Kyrgyzstan. Chính phủ Trung Quốc sẽ chi khoảng 120 tỷ cho tới 140 tỷ NDT để tu bổ 7.155km đường cao tốc.
Sự phát triển của Tân Cương sẽ tăng cường giao lưu chính trị, kinh tế, văn hóa giữa Trung Quốc với các quốc gia Trung Á, đồng thời, đóng góp vào sự thịnh vượng và ổn định khu vực.
Ý tưởng xây dựng thành phố Kashgar thành một “Thâm Quyến phía tây” của Trung Quốc đã bị khá nhiều người chê cười.
Thâm Quyến là “đặc khu kinh tế” của Trung Quốc kể từ năm 1980 và đã phát triển thành một trong những trung tâm công nghiệp, tài chính và công nghệ của Trung Quốc trong ba thập kỷ qua. Còn Kashgar vẫn là thị trấn “bụi phủ” trên sa mạc miền Tây Trung Quốc.
Gần đây, chính phủ Trung Quốc cũng đã quan tâm các chính sách đặc biệt và linh hoạt để xây dựng Kashgar thành động cơ tăng trưởng của Tân Cương và trở thành cảng quan trọng ở phía Tây Trung Quốc. Kashgar, theo dự kiến, sẽ trở thành trung tâm sản xuất dệt may, công nghiệp dầu thô, chế biến nông sản, hậu cần và du lịch của Trung Quốc.
Sự phục hồi của nền kinh tế toàn cầu tiếp tục xuất hiện những “tạp âm”, ngành chế tạo của Trung Quốc phát triển chậm lại, còn tăng trưởng của nền kinh tế Mỹ khiến người ta thất vọng.
Việc đảm bảo nguồn cung nguyên liệu vốn đã luôn là nguồn gốc của xung đột giữa các quốc gia. Do đó, thế giới cần phải tìm kiếm sự đồng thuận thương mại có lợi giữa các bên để tránh xung đột liên quan tới vấn đề này.
Xe đạp tuy chỉ là một phương tiện giao thông đơn giản song lại có nhiều tiện lợi hơn các phương tiện khác, bởi nó giúp giảm khí thải CO2 và giảm tình trạng tắc nghẽn giao thông.
Cuộc khủng hoảng lương thực 2007-2008 chưa thực sự lặp lại, song giá lúa mì hiện tại tăng với tốc độ nhanh nhất trong gần 40 năm qua có thể sẽ trở thành một “vòng xoáy” mạnh tác động lên giá bán lẻ các sản phẩm cây trồng khác trên toàn thế giới.
Hạn hán chưa từng thấy ở Nga và châu Âu, lũ lụt khủng khiếp ở Pakistan, Trung Quốc cùng với thiên tai tại các khu vực khác đang buộc nhân loại phải tập trung các nỗ lực để đối phó với những biến đổi dị thường của khí hậu.
Cùng với tất cả hiểm hoạ nói trên, Đông Nam Á hiện nay đang phải đối mặt với nguy cơ đụng đầu giữa Mỹ là chủ soái thế giới và Trung Quốc là bá chủ địa phương mà sức mạnh cả "cứng" lẫn "mềm" ngày càng gia tăng và sự tin tưởng vào giá trị riêng của mình chưa có dấu hiệu gì giảm sút, từ cả hai phía.
Những cuộc tập trận gần đây của Quân đội Trung Quốc (PLA) trên mặt đất và mặt biển phản ánh sự tức giận từ phía Bắc Kinh với những phản ứng của Washington sau khi Trung Quốc tuyên bố Biển Đông là “lợi ích cốt lõi”. Chính từ việc khẳng định Biển Đông là “lợi ích cốt lõi”, Trung Quốc đã tự đặt mình vào một vị trí nhạy cảm, tự mình khép chặt cuộc “thao diễn” chính trị và ngoại giao, tự đẩy mình tới rủi ro đối đầu quân sự với các quốc gia láng giềng và Mỹ.
Thế giới đang “choáng ngợp” và hết lời ca tụng sự trỗi dậy đầy ấn tượng của nền kinh tế châu Á. Chính điều này đã làm nảy sinh nhiều ý kiến trái chiều về thực hư khă năng châu Á vươn lên “thống trị” nền kinh tế thế giới.
Cách phát triển kinh tế của Trung Quốc đã biến nước này thành một gã khổng lồ lệch, một cỗ máy xuất khẩu hùng mạnh với một vũ khí tài chính khổng lồ.Lượng ngoại tệ dự trữ khổng lồ đã tạo cho Trung Quốc sức mạnh có thể đánh sập các thị trường bằng trái phiếu kho bạc Mỹ và các khoản nợ bằng đồng euro. Dù biết là cách can thiệp đó sẽ đồng nghĩa với việc tự hủy hoại Trung Quốc, nhưng những người chỉ trích vẫn lo ngại rằng Trung Quốc hoàn toàn có thể bán rẻ nền kinh tế thế giới.
Một chuỗi các lỗi vi phạm từ việc hệ điều hành Windows bị treo đến việc ngắt báo động tùy tiện đã dẫn đến vụ nổ và chìm giàn khoan của BP hồi cuối tháng tư vừa qua.
Tạm gạt tính chất cứng rắn gần như là thịnh nộ trong phát biểu của Bộ trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì sang một bên, để tìm hiểu một cách tỉnh táo mọi vấn đề nằm trong ý kiến ông Dương nêu lên, chúng ta sẽ thấy gì?
“Đối thoại thương mại toàn cầu” do giới doanh nghiệp Mỹ tổ chức vào hôm thứ Ba (27/7) đã thảo luận về vấn đề nguyên liệu thô và thương mại, các chuyên gia trong cuộc họp đã kêu gọi Quốc hội Mỹ: đừng chính trị hóa việc Trung Quốc đầu tư vào một nhà thép của Mỹ.
Trong dự báo triển vọng kinh tế toàn cầu công bố ngày 26/7, các tập đoàn tài chính Mỹ và quốc tế đều cho rằng nền kinh tế toàn cầu đang có xu hướng tăng trưởng chậm lại.
Chính phủ Trung Quốc luôn trộn lẫn khéo léo giữa viện trợ giữa chính phủ - chính phủ với các hình thức khuyến khích khác để các doanh nghiệp Trung Quốc mua tài sản ở nước ngoài. Và trong chính sách tiền tệ song phương, Bắc Kinh ưu tiên các công cụ đầu tư trực tiếp, trợ cấp trực tiếp, các khoản vay ưu đãi, khoản vay với thời hạn hào phóng hơn so với trên thị trường.
Do kinh tế tăng trưởng bùng nổ, nước đang ra đi khỏi Trung Quốc: các ao hồ đang bốc hơi, các sông băng tan chảy, các dòng sông khô cạn. Hơn 50 thành phố Trung Quốc đã ghi nhận sự sụt lún liên tục, 75% rừng bị phá hủy...
Báo chí quốc tế gần đây xôn xao chuyện người đồng sáng lập mạng xã hội Facebook, anh Eduardo Saverin, xin từ bỏ quốc tịch Mỹ và cư trú dài hạn ở Singapore nhằm tránh thuế suất thuế thu nhập cao ngất ngưởng ở Mỹ.
Hôm 20/5, lãnh đạo 8 nền kinh tế phát triển gồm Anh, Canada, Pháp, Đức, Italy, Nhật Bản, Nga và Mỹ (G8) đã kết thúc hội nghị thượng đỉnh thường niên của nhóm tại Trại David (Maryland, Mỹ).
Các nhà lãnh đạo của Trung Quốc đã bắt đầu sử dụng đến các công cụ kích thích kinh tế để chặn đà suy giảm tăng trưởng. Nhưng theo giới quan sát, Bắc Kinh giờ không còn nhiều lựa chọn như trước.
Ngày 29-4 vừa qua, Thủ tướng Đức Angela Merkel lên tiếng bà sẽ gửi đoàn bác sĩ đến Ukraina để thảo luận với Tổng thống Viktor Yanukovich về việc đưa cựu Thủ tướng Tymoshenko đến Đức để chữa bệnh theo yêu cầu của bà Tymoshenko.
Trong những ngày gần đây, tình hình tại biển Đông lại có xu hướng nóng lên với những tranh chấp giữa Trung Quốc và Philippines. Đây là điều dễ hiểu vì lợi ích tại biển Đông đối với Trung Quốc và các nước tuyên bố chủ quyền ở khu vực này là rất lớn.
Một kế hoạch của chính phủ trung ương Trung Quốc nhằm tạo ra sự đột phá lớn trong công nghiệp du lịch trên hòn đảo nhiệt đới Hải Nam dự báo sự tăng trưởng vượt bậc trong kinh tế. Tuy nhiên, nó cũng làm rộng thêm khoảng cách giữa người giàu và người nghèo mà Bắc Kinh đang cố gắng thu hẹp.
So với phương Tây, các tổ chức xã hội của Trung Quốc còn rất không chín muồi, chưa thể hiện rõ tính chất tự chủ, tự nguyện, phi chính phủ; còn nặng tính quá độ, tương ứng với thực tế xã hội Trung Quốc đang ở thời kỳ chuyển đổi.
Chuyện Tổng thống Nga Vladimir Putin không tới tham dự hội nghị thượng đỉnh 8 nền kinh tế lớn nhất thế giới (G8), thay vào đó là Thủ tướng Dmitry Medvedev, đang tạo ra nhiều câu hỏi về lý do thực sự của nó.