Bất chấp mức giảm lên tới 20% trong cuộc khủng hoảng tài chính, thương mại toàn cầu vẫn tăng trưởng trung bình 6,1% mỗi năm trong giai đoạn từ 2010 tới 2030 và 4,4% từ 2030 tới 2050.
Theo báo cáo mới mang tên “Chuyển dịch thương mại: Thị trường mới nổi, hành lang mới cho thương mại toàn cầu”, ngân hàng Citigroup dự báo, tổng kim ngạch xuất nhập khẩu toàn cầu sẽ tăng từ 37 nghìn tỷ năm 2010 lên 287 nghìn tỷ vào 2050.
Đặc biệt, thương mại thế giới sẽ có sự chuyển dịch, với phần lớn đà tăng trưởng tới từ các thị trường mới nổi. Dự kiến, Trung Quốc sẽ qua mặt Mỹ, trở thành nhà lãnh đạo toàn cầu về xuất nhập khẩu, sớm nhất là vào năm 2015.
Cùng thời điểm, các nền kinh tế đang phát triển ở châu Á sẽ trở thành hành lang thương mại có tính khu vực lớn nhất trên thế giới. Thêm nữa, giao dịch xuất khẩu khẩu giữa các nước mới nổi sẽ chiếm 38% tỷ trọng thương mại toàn cầu vào 2050.
Tuy nhiên, các dự báo này của Citigroup còn phụ thuộc vào tăng trưởng tổng sản phẩm quốc nội (GDP), sự cải thiện năng suất lao động và thu nhập cũng như việc giảm bớt các biện pháp bảo hộ thương mại của các thể chế.
Dưới đây là 10 quốc gia/ vùng lãnh thổ dự kiến sẽ thống trị thương mại toàn cầu:
10. Anh quốc
Kim ngạch thương mại năm 2050: 6,02 nghìn tỷ USD Tỷ trọng thương mại toàn cầu năm 2050: 2,1%
Kim ngạch thương mại của Anh sẽ tăng từ mức 1,77 nghìn tỷ USD trong năm 2015, lên 3,2 nghìn tỷ vào năm 2030 và chiếm 2,6% tỷ trọng thương mại toàn cầu.
9. Singapore
Kim ngạch thương mại năm 2050: 6,8 nghìn tỷ USD Tỷ trọng thương mại toàn cầu năm 2050: 2,4%
Kim ngạch thương mại của Singapore sẽ chiếm 2,7% tỷ trọng toàn cầu vào năm 2030, với tổng giá trị đạt 3,2 nghìn tỷ.
8. Nhật Bản
Kim ngạch thương mại năm 2050: 7,6 nghìn tỷ USD Tỷ trọng thương mại toàn cầu năm 2050: 2,7%
Năm 2010, Nhật Bản có kim ngạch thương mại 1,78 nghìn tỷ USD chiếm 4,8% tỷ trọng toàn cầu năm 2010. Nhưng dự kiến, ngôi vị của Nhật Bản sẽ có sự sa sút. Tới năm 2030, tỷ trọng thương mại thế giới của Nhật có thể chỉ còn 3,5%.
7. Hồng Kông (Trung Quốc)
Kim ngạch thương mại năm 2050: 8,5 nghìn tỷ USD Tỷ trọng thương mại toàn cầu năm 2050: 2,3%
Mặc dù, Hồng Kông không nằm trong top 10 của năm 2010, nhưng dự kiến đặc khu kinh tế này sẽ vọt lên vị trí thứ 7 vào năm 2030, với tổng giá trị kim ngạch thương mại đạt 3,8 nghìn tỷ USD.
6. Indonesia
Kim ngạch thương mại năm 2050: 8,8 nghìn tỷ USD Tỷ trọng thương mại toàn cầu năm 2050: 3,1%
Indonesia sẽ lần đầu tiên lọt vào top 10 trong năm 2050, nhờ hoạt động giao thương với Trung Quốc, Nhật Bản và Liên minh châu Âu tăng mạnh.
5. Hàn Quốc
Kim ngạch thương mại năm 2050: 9,7 nghìn tỷ USD Tỷ trọng thương mại toàn cầu năm 2050: 3,4%
Năm 2010, kim ngạch thương mại của Hàn Quốc đạt 1,05 nghìn tỷ USD và chiếm 2,8% tỷ trọng toàn cầu. Vào năm 2030, con số này sẽ tăng lên 4,7 nghìn tỷ USD và chiếm 3,8% tỷ trọng thương mại thế giới.
4. Đức
Kim ngạch thương mại năm 2050: 9,9 nghìn tỷ USD Tỷ trọng thương mại toàn cầu năm 2050: 3,5%
Năm ngoái, với kim ngạch xuất nhập khẩu đạt 2,86 nghìn tỷ USD, Đức chiếm 7,6% tỷ trọng thương mại toàn cầu. Tới năm 2030, mặc dù kim ngạch thương mại của nước này tăng lên 5,8 nghìn tỷ, nhưng tỷ trọng thế giới sẽ giảm xuống còn 4,7%.
3. Mỹ
Kim ngạch thương mại năm 2050: 19,1 nghìn tỷ USD Tỷ trọng thương mại toàn cầu năm 2050: 6,6%
Mỹ hiện đứng đầu thế giới về thương mại, chiếm 10,7% tỷ trọng kim ngạch xuất nhập khẩu toàn cầu. Nhưng tới năm 2030, con số này sẽ giảm xuống 8,2% và ngôi vương của Mỹ sẽ trở thành “miếng mồi” của các đối thủ Trung Quốc và Ấn Độ.
2. Ấn Độ
Kim ngạch thương mại năm 2050: 25,7 nghìn tỷ USD Tỷ trọng thương mại toàn cầu năm 2050: 9%
Mặc dù trong có tên trong top 10 năm ngoái, nhưng tới năm 2015, kim ngạch thương mại của Ấn Độ sẽ chiếm 2,8% tỷ trọng toàn cầu và tiếp đó là 5,6% trong 2030.
1. Trung Quốc
Kim ngạch thương mại năm 2050: 52,2 nghìn tỷ USD Tỷ trọng thương mại toàn cầu năm 2050: 18,2%
Kim ngạch xuất nhập khẩu hiện nay của Trung Quốc là 3,6 nghìn tỷ, chiếm 9,5% tỷ trọng toàn cầu. Dự kiến Trung Quốc sẽ vượt Mỹ vào năm 2015. Và tới năm 2030, kim ngạch thương mại của nền kinh tế châu Á này sẽ đạt 21,3 nghìn tỷ USD, chiếm 17,4% tỷ trọng toàn cầu.
Chỉ riêng trong năm 2010, hãng truyền thông Viacom đã tăng giá trị gói thù lao dành cho Giám đốc điều hành (CEO) Philippe Dauman thêm 50,5 triệu USD. Không chỉ có Dauman, nhiều CEO khác của Mỹ cũng được hưởng mức thù lao tăng thêm hàng chục triệu USD trong năm ngoái.
Lục địa đen từ lâu được xem là “mỏ vàng” của các nhà khai thác khoáng sản trên thế giới. Rất nhiều mỏ kim cương với trữ lượng khổng lồ ở vùng đất này đã được phát hiện và khai thác triệt để.
Các công ty Nga và Trung Quốc có mức độ sẵn sàng cao nhất cho việc chi tiền hối lộ trong quá trình kinh doanh ở nước ngoài, hãng tin BBC dẫn báo cáo của Tổ chức Minh bạch Quốc tế (TI) cho biết.
Trên thị trường hàng hóa cơ bản thế giới, có những công ty như Vitol hay Trafigura, giao dịch lượng dầu lửa lớn hơn cả sản lượng dầu của Saudi Arabia và Venezuela.
Tạp chí chuyên xếp hạng Forbes của Mỹ vừa công bố danh sách đầu tiên 40 người giàu nhất châu Phi. Dẫn đầu xếp hạng này là tỷ phú Aliko Dangote người Nigeria với tài sản hơn 10 tỷ USD.
Theo trang Business Insider, các công ty gia đình hiện đóng góp một phần rất lớn vào nền kinh tế Mỹ. Số liệu thực tế cho thấy, khoảng 1/3 doanh nghiệp thuộc chỉ số S&P 500 là công ty gia đình.
Các thành phố lớn nhất và quan trọng nhất thế giới không hẳn đã là nơi có điều kiện sống tốt nhất. Hãng tư vấn Mercer vừa công bố báo cáo điều tra năm 2011 về chất lượng sống tại 221 thành phố trên toàn cầu.
Trong khi Khu vực đồng tiền chung châu Âu và Mỹ đang vật lộn giải quyết bài toán tăng trưởng kinh tế, thì một số quốc gia ở châu Á và châu Phi nhanh chóng vượt lên dẫn trước về tốc độ tăng trưởng.
Trước tình hình kinh tế thế giới bấp bênh và các thị trường hàng hóa biến động dữ dội, các nhà đầu tư trên toàn cầu đã chuyển hướng dòng tiền sang vàng, coi kim loại này như là một "vịnh tránh bão" an toàn.
Nền kinh tế toàn cầu lại đang phát đi những tín hiệu về sự giảm tốc tăng trưởng, kéo tỷ lệ thất nghiệp tại một loạt quốc gia phát triển lên ngưỡng hai con số, tạo ra một cuộc khủng hoảng việc làm.
Kinh tế toàn cầu có thể sắp rơi vào suy thoái như nhận định của các chuyên gia kinh tế, xuất phát từ nhiều lý do như nợ công châu Âu, tăng trưởng trì trệ ở Mỹ, sản xuất suy giảm tại Trung Quốc... nhưng vẫn có rất nhiều nước giàu.
Liên minh Tình báo kinh tế (EIU) cùng Liên minh Phần mềm doanh nghiệp (BSA) vừa công bố bảng xếp hạng chỉ số cạnh tranh công nghệ thông tin (IT) năm 2011. Trong đó, Việt Nam tiếp tục tăng thêm 3 bậc lên hạng 53.
Gần đây, vấn đề nợ công đã nổi lên thành một điểm nóng của nền kinh tế và thị trường tài chính toàn cầu. Chuyện nợ nần chồng chất của những nền kinh tế hàng đầu thế giới như Mỹ và châu Âu đã không ít phen khiến thị trường toàn cầu “vã mồ hôi”.
Các nền kinh tế mới nổi trên khắp thế giới thường được nhắc tới nhiều về tốc độ tăng trưởng nhanh chóng, nhưng những mặt trái của sự phát triển nhanh chóng đó thì ít người biết đến.
Do kinh tế tăng trưởng bùng nổ, nước đang ra đi khỏi Trung Quốc: các ao hồ đang bốc hơi, các sông băng tan chảy, các dòng sông khô cạn. Hơn 50 thành phố Trung Quốc đã ghi nhận sự sụt lún liên tục, 75% rừng bị phá hủy...
Báo chí quốc tế gần đây xôn xao chuyện người đồng sáng lập mạng xã hội Facebook, anh Eduardo Saverin, xin từ bỏ quốc tịch Mỹ và cư trú dài hạn ở Singapore nhằm tránh thuế suất thuế thu nhập cao ngất ngưởng ở Mỹ.
Hôm 20/5, lãnh đạo 8 nền kinh tế phát triển gồm Anh, Canada, Pháp, Đức, Italy, Nhật Bản, Nga và Mỹ (G8) đã kết thúc hội nghị thượng đỉnh thường niên của nhóm tại Trại David (Maryland, Mỹ).
Các nhà lãnh đạo của Trung Quốc đã bắt đầu sử dụng đến các công cụ kích thích kinh tế để chặn đà suy giảm tăng trưởng. Nhưng theo giới quan sát, Bắc Kinh giờ không còn nhiều lựa chọn như trước.
Ngày 29-4 vừa qua, Thủ tướng Đức Angela Merkel lên tiếng bà sẽ gửi đoàn bác sĩ đến Ukraina để thảo luận với Tổng thống Viktor Yanukovich về việc đưa cựu Thủ tướng Tymoshenko đến Đức để chữa bệnh theo yêu cầu của bà Tymoshenko.
Trong những ngày gần đây, tình hình tại biển Đông lại có xu hướng nóng lên với những tranh chấp giữa Trung Quốc và Philippines. Đây là điều dễ hiểu vì lợi ích tại biển Đông đối với Trung Quốc và các nước tuyên bố chủ quyền ở khu vực này là rất lớn.
Một kế hoạch của chính phủ trung ương Trung Quốc nhằm tạo ra sự đột phá lớn trong công nghiệp du lịch trên hòn đảo nhiệt đới Hải Nam dự báo sự tăng trưởng vượt bậc trong kinh tế. Tuy nhiên, nó cũng làm rộng thêm khoảng cách giữa người giàu và người nghèo mà Bắc Kinh đang cố gắng thu hẹp.
So với phương Tây, các tổ chức xã hội của Trung Quốc còn rất không chín muồi, chưa thể hiện rõ tính chất tự chủ, tự nguyện, phi chính phủ; còn nặng tính quá độ, tương ứng với thực tế xã hội Trung Quốc đang ở thời kỳ chuyển đổi.
Chuyện Tổng thống Nga Vladimir Putin không tới tham dự hội nghị thượng đỉnh 8 nền kinh tế lớn nhất thế giới (G8), thay vào đó là Thủ tướng Dmitry Medvedev, đang tạo ra nhiều câu hỏi về lý do thực sự của nó.