Kenya, Uganda, Tanzania, Rwanda và Burundi hiện đang nhắm tới mục tiêu áp dụng một đồng tiền chung vào năm 2012.
Sau khi thành lập liên minh thuế quan vào năm 2005 và thị trường chung năm 2010, nhóm 5 thành viên Cộng đồng Đông Phi (EAC) dường như đã sẵn sàng cho sự ra đời của một đồng tiền chung vào năm 2012.
Lãnh đạo các quốc gia này hy vọng rằng những nỗ lực trên sẽ thúc đẩy sự hội nhập kinh tế, thương mại trong và ngoài khu vực, giảm tác động từ sự biến động tỷ giá và thu hút các nhà đầu tư nước ngoài.
Tuy nhiên, triển vọng về một nền kinh tế hội nhập với hơn 130 triệu dân lại không nhận được sự chú ý từ phía Mỹ, nền kinh tế lớn nhất thế giới.
Đầu tuần này, Trung Quốc cũng nối gót Mỹ, Anh và Pháp bổ nhiệm một đại diện tham gia vào ban thư ký của EAC.
Giới phân tích và các nhà kinh tế thì vẫn hoài nghi về thời gian áp dụng đồng tiền chung, tính khả thi của nó và lên tiếng cảnh báo rằng việc xây dựng một liên minh tiền tệ như Châu Âu là một quá trình khó khăn và phức tạp.
Phumelele Mbiyo, chuyên gia chiến lược cấp cao tại châu Phi của ngân hàng Standard Chartered cho biết, các quốc gia cần phải có sự tương đồng về kinh tế vĩ mô, đặc biệt là tỷ lệ lạm phát và thâm hụt tài chính nếu muốn xây dựng hệ thống tiền tệ chung.
Ông nhấn mạnh rằng nếu các quốc gia EAC nhất quyết thành lập một liên minh tiền tệ, họ có thể cũng sẽ phải đối mặt với vấn đề mà eurozone đang trải qua trong những tháng gần đây.
Mbiyo nhận định, nếu liên minh tiền tệ EAC là khả thi thì năm 2012 không phải là thời điểm thích hợp để ban hành các chính sách này và cho rằng, các quốc gia thành viên Đông Phi cần ít nhất 3 năm để giải quyết triệt để các tồn tại của mình.
Ông Martine Guerguil, người đứng đầu Quỹ tiền tệ quốc tế IMF khu vực châu Phi cho biết, các rào cản thuế quan đã được gỡ bỏ nhưng các hàng rào phi thuế quan vẫn tồn tại trong giao dịch nội bộ của các thành viên EAC.
Đây có lẽ là vấn đề tiếp theo cần được EAC giải quyết trong thời gian tới, trước khi ban hành chính sách đồng tiền chung nội khối 5 thành viên Kenya, Uganda, Tanzania, Rwanda và Burundi của mình.
Ngày 31/5, Tổ chức Lương Nông Liên hợp quốc (FAO) đã yêu cầu các nước châu Phi đầu tư hơn nữa cho công nghệ bảo quản lương thực sau thu hoạch để giảm thiểu những thất thoát và nâng cao an ninh lương thực cho châu lục này.
Thời gian gần đây, tình trạng hàng chục nghìn người dân Somalia kéo về thủ đô Mogadishu, tạo ra nạn đói ở quốc gia châu Phi này. Cơ hội sống sót của những người dân Somalia, đặc biệt là trẻ nhỏ, chỉ còn 50% sau quãng đường dài "chạy đói".
Ngay khi thủ đô Tripoli chưa im tiếng súng, các công ty dầu mỏ quốc tế, nhất là các công ty của phương Tây, đã ráo riết chuẩn bị quay lại Libya để giành nguồn "vàng đen" tại quốc gia xuất khẩu dầu mỏ lớn nhất châu Phi này.
Với việc phe nổi dậy gần như đã chiếm lĩnh thủ đô Tripoli và lật đổ nhà lãnh đạo Muammar Gaddafi, một tương lai mới đang mở ra với Libya. Theo giới phân tích, khối tài sản khổng lồ mà chế độ Gaddafi để lại sẽ giúp ích nhiều cho công cuộc tái thiết quốc gia châu Phi này.
Các ngân hàng Libya đã quyết định thu hồi loại tiền giấy có in hình nhà lãnh đạo bị lật đổ Muammar Gaddafi, Tân Hoa xã dẫn nguồn tin hãng thông tấn TAP của Tunisia cho biết.
Cảnh sát Nigeria đã tấn công một “nhà máy sản xuất trẻ em” núp danh một cơ sở từ thiện ở Ihiala (bang Anambra), giải thoát 17 cô gái vị thành niên đang mang thai.
Hơn 30 quốc gia châu Phi đã tham gia "Sáng kiến Paris-Nairobi năng lượng sạch cho châu Phi" để phát triển năng lượng tái tạo tại những nước nghèo. Châu Phi, hiện đang thiếu hụt năng lượng lớn, đương nhiên sẽ đặt cược vào năng lượng xanh.
An ninh lương thực là vấn đề “sống còn” ở Châu Phi, do sản lượng lương thực toàn cầu giảm mạnh, quá trình biến đổi khí hậu, ô nhiễm môi trường và bạo động tại Bắc Phi.
Do kinh tế tăng trưởng bùng nổ, nước đang ra đi khỏi Trung Quốc: các ao hồ đang bốc hơi, các sông băng tan chảy, các dòng sông khô cạn. Hơn 50 thành phố Trung Quốc đã ghi nhận sự sụt lún liên tục, 75% rừng bị phá hủy...
Báo chí quốc tế gần đây xôn xao chuyện người đồng sáng lập mạng xã hội Facebook, anh Eduardo Saverin, xin từ bỏ quốc tịch Mỹ và cư trú dài hạn ở Singapore nhằm tránh thuế suất thuế thu nhập cao ngất ngưởng ở Mỹ.
Hôm 20/5, lãnh đạo 8 nền kinh tế phát triển gồm Anh, Canada, Pháp, Đức, Italy, Nhật Bản, Nga và Mỹ (G8) đã kết thúc hội nghị thượng đỉnh thường niên của nhóm tại Trại David (Maryland, Mỹ).
Các nhà lãnh đạo của Trung Quốc đã bắt đầu sử dụng đến các công cụ kích thích kinh tế để chặn đà suy giảm tăng trưởng. Nhưng theo giới quan sát, Bắc Kinh giờ không còn nhiều lựa chọn như trước.
Ngày 29-4 vừa qua, Thủ tướng Đức Angela Merkel lên tiếng bà sẽ gửi đoàn bác sĩ đến Ukraina để thảo luận với Tổng thống Viktor Yanukovich về việc đưa cựu Thủ tướng Tymoshenko đến Đức để chữa bệnh theo yêu cầu của bà Tymoshenko.
Trong những ngày gần đây, tình hình tại biển Đông lại có xu hướng nóng lên với những tranh chấp giữa Trung Quốc và Philippines. Đây là điều dễ hiểu vì lợi ích tại biển Đông đối với Trung Quốc và các nước tuyên bố chủ quyền ở khu vực này là rất lớn.
Một kế hoạch của chính phủ trung ương Trung Quốc nhằm tạo ra sự đột phá lớn trong công nghiệp du lịch trên hòn đảo nhiệt đới Hải Nam dự báo sự tăng trưởng vượt bậc trong kinh tế. Tuy nhiên, nó cũng làm rộng thêm khoảng cách giữa người giàu và người nghèo mà Bắc Kinh đang cố gắng thu hẹp.
So với phương Tây, các tổ chức xã hội của Trung Quốc còn rất không chín muồi, chưa thể hiện rõ tính chất tự chủ, tự nguyện, phi chính phủ; còn nặng tính quá độ, tương ứng với thực tế xã hội Trung Quốc đang ở thời kỳ chuyển đổi.
Chuyện Tổng thống Nga Vladimir Putin không tới tham dự hội nghị thượng đỉnh 8 nền kinh tế lớn nhất thế giới (G8), thay vào đó là Thủ tướng Dmitry Medvedev, đang tạo ra nhiều câu hỏi về lý do thực sự của nó.