Một người đàn ông Hồi giáo Afghanistan đang chuẩn bị bưa ăn tối tập thể
Theo tin từ AFP, sau khi tiến hành điều tra tại 163 nền kinh tế, Ủy ban chương trình lương thực thế giới của Liên Hợp Quốc đã công bố chỉ số khủng hoảng an ninh lương thực năm 2010.
Theo đó, Afghanistan và 9 quốc gia ở Châu Phi có nguy cơ thiếu lương thực cao nhất. Khu vực Bắc Mỹ, châu Âu đặc biệt là khu vực bán đảo Scandinavia vẫn có khả năng cung cấp lương thực đầy đủ, đáng tin cậy.
Chỉ số này do Maplecrof - công ty phân tích khủng hoảng Anh và Ủy ban chương trình lương thực Quốc tế Liên Hợp Quốc dựa trên 12 nhân tố ảnh hưởng để đánh giá. Tiêu chuẩn đánh giá bao gồm: sản lượng ngũ cốc, tổng giá trị sản lượng bình quân đầu người, nguy cơ xảy ra thiên tai, chất lượng cây trồng, hạ tầng cơ sở phân phối lương thực, xung đột, và hiệu quả, vai trò của Chính phủ ...
Năm 2009, quốc gia có khủng hoảng an ninh lương thực lớn nhất là Angola, tiếp sau là Haiti, Mozambique, Burundi, Congo (Kinshasa) Cộng hòa Dân chủ, Eritrea, Zambia, Yemen, Zimbabwe và Rwanda. Năm 2010, các quốc gia được đánh giá có khủng hoảng lớn nhất bao gồm: đứng đầu là Afghanistan, tiếp theo là Cộng hòa Dân chủ Công Gô, Burundi, Eritrea, Sudan, Ethiopia, Angola, Liberia, Tchad và Zimbabwe.
Các quốc gia có lượng lương thực dồi dào chủ yếu là những nền kinh tế phát triển nằm ở khu vực Bắc Mỹ và châu Âu. Trong đó, Phần Lan là nước có lượng lương thực cao nhất, kế tiếp là Thụy Điển, Đan Mạch, và Na Uy. Trong 50 quốc gia có khủng hoảng lương thực lớn nhất thì có đến 30 quốc gia thuộc Châu Phi cận Sahara.
Cơ quan Aplecroft cho rằng, việc biến đổi khí hậu khiến giá lúa mạch tăng đột biến là nguyên nhân dẫn tới tình trạng này, đồng thời cảnh báo tình hình này sẽ ảnh hưởng mạnh đối với các nước nghèo, chậm phát triển. Vừa qua, thời tiết xấu đã dẫn tới thiên tai ở Pakistan và thảm họa cháy rừng ở Nga khiến hai nước này đang rơi vào tình trạnh thiếu lương thực trầm trọng. Dự tính, sang năm tới khủng hoảng an ninh lương thực ở hai nước này là rất lớn.
Ngày 3/9, Ngân hàng thế giới và Thị trường chung miền Đông và Nam châu Phi (COMESA) cho biết châu lục Đen đã thúc đẩy Chương trình châu Phi phát triển nông nghiệp toàn diện (CAADP)...
Nhiều dự án về viễn thông, nhất là việc xây dựng hệ thống cáp quang dưới biển nối châu Phi với châu Á, châu Âu cho thấy châu Phi đang rút ngắn khoảng cách về CNTT với thế giới.
Chính quyền Zimbabwe tái khẳng định quyết tâm buộc các doanh nghiệp đầu tư nước ngoài có vốn trên 500.000 đô la Mỹ trong vòng 5 năm phải bán cổ phần cho người da đen tại Zimbabwe.
Nhiều nước châu Phi hiện đang khốn khổ vì gánh nặng nợ nần và chật vật trong việc cân bằng ngân sách vì chưa thừa nhận thuế là một nguồn thu tối quan trọng, trong khi các tập đoàn đa quốc gia lại đang được hưởng lợi từ chính sách giảm thuế.
Ngày 30/9, Hiệp hội bảo vệ môi trường và sinh thái Nam Phi đã cảnh báo đến năm 2015 phần lớn nguồn cung cấp nước sạch của Nam Phi sẽ bị ô nhiễm nặng nề bởi tình trạng lạm dụng nguồn tài nguyên quí giá này, khai thác mà không chú ý tới việc xử lý ô nhiễm.
Việc xóa bỏ hay tiếp tục học về sức khỏe sinh sản và giáo dục giới tính đến nay vẫn còn là vấn đề bàn cãi của những người có liên quan tại Ai Cập, nhất là sau khi Bộ Giáo dục nước này quyết định sửa đổi một số chương trình giảng dạy sinh học trong các trường trung học công lập.
Nhờ đưa nông nghiệp thành trọng tâm trong các chính sách quốc gia và trồng lúa gạo được coi là lĩnh vực ưu tiên, sản lượng lúa gạo của châu Phi đã tăng nhanh.
Quy trình Kimberley (KPCS) được áp dụng 10 năm nay với mục đích ngăn chặn nạn khai thác kim cương bằng bạo lực tại châu Phi. Tuy nhiên, tính hiệu quả của quy trình này ngày càng bị nghi ngờ. Giới chỉ trích cho rằng việc khai thác kim cương hiện nay vẫn tránh được quy trình Kimberley.
Theo Báo cáo kinh tế các nước châu Phi năm 2010, tỷ lệ thất nghiệp của lục địa này vẫn ở mức cao, gây cản trở các nỗ lực giảm đói nghèo. Vì vậy, tạo việc làm, phát triển kinh tế bền vững là chính sách mà các nước châu Phi đang hướng tới, coi đây là chìa khóa giảm đói nghèo.
World Cup đã thổi luồng hưng phấn mới cho Nam Phi, xua đi sự bi quan do khủng hoảng kinh tế toàn cầu. Nửa triệu du khách đã tới Nam Phi, tăng gấp đôi so với mong đợi, tăng trưởng GDP của nền kinh tế lớn nhất châu Phi được cải thiện 0,4%.
Chiến dịch giải tỏa các khu nhà ổ chuột và nhà tạm tại ba quận Oued Koriche, Bab Ezzouar và Bir Mourad Rais của thủ đô Algiers (Algeria) đã được tiến hành ngày 15/7 và kéo dài hết ngày 18/7.
Do kinh tế tăng trưởng bùng nổ, nước đang ra đi khỏi Trung Quốc: các ao hồ đang bốc hơi, các sông băng tan chảy, các dòng sông khô cạn. Hơn 50 thành phố Trung Quốc đã ghi nhận sự sụt lún liên tục, 75% rừng bị phá hủy...
Báo chí quốc tế gần đây xôn xao chuyện người đồng sáng lập mạng xã hội Facebook, anh Eduardo Saverin, xin từ bỏ quốc tịch Mỹ và cư trú dài hạn ở Singapore nhằm tránh thuế suất thuế thu nhập cao ngất ngưởng ở Mỹ.
Hôm 20/5, lãnh đạo 8 nền kinh tế phát triển gồm Anh, Canada, Pháp, Đức, Italy, Nhật Bản, Nga và Mỹ (G8) đã kết thúc hội nghị thượng đỉnh thường niên của nhóm tại Trại David (Maryland, Mỹ).
Các nhà lãnh đạo của Trung Quốc đã bắt đầu sử dụng đến các công cụ kích thích kinh tế để chặn đà suy giảm tăng trưởng. Nhưng theo giới quan sát, Bắc Kinh giờ không còn nhiều lựa chọn như trước.
Ngày 29-4 vừa qua, Thủ tướng Đức Angela Merkel lên tiếng bà sẽ gửi đoàn bác sĩ đến Ukraina để thảo luận với Tổng thống Viktor Yanukovich về việc đưa cựu Thủ tướng Tymoshenko đến Đức để chữa bệnh theo yêu cầu của bà Tymoshenko.
Trong những ngày gần đây, tình hình tại biển Đông lại có xu hướng nóng lên với những tranh chấp giữa Trung Quốc và Philippines. Đây là điều dễ hiểu vì lợi ích tại biển Đông đối với Trung Quốc và các nước tuyên bố chủ quyền ở khu vực này là rất lớn.
Một kế hoạch của chính phủ trung ương Trung Quốc nhằm tạo ra sự đột phá lớn trong công nghiệp du lịch trên hòn đảo nhiệt đới Hải Nam dự báo sự tăng trưởng vượt bậc trong kinh tế. Tuy nhiên, nó cũng làm rộng thêm khoảng cách giữa người giàu và người nghèo mà Bắc Kinh đang cố gắng thu hẹp.
So với phương Tây, các tổ chức xã hội của Trung Quốc còn rất không chín muồi, chưa thể hiện rõ tính chất tự chủ, tự nguyện, phi chính phủ; còn nặng tính quá độ, tương ứng với thực tế xã hội Trung Quốc đang ở thời kỳ chuyển đổi.
Chuyện Tổng thống Nga Vladimir Putin không tới tham dự hội nghị thượng đỉnh 8 nền kinh tế lớn nhất thế giới (G8), thay vào đó là Thủ tướng Dmitry Medvedev, đang tạo ra nhiều câu hỏi về lý do thực sự của nó.