Đợt bạo loạn diễn ra tại một số thành phố của Anh đã tạm lắng với hơn 1.500 người bị bắt. Trong khi các tòa án của nước này mấy hôm nay làm việc cả ngày lẫn đêm để đưa ra bản án với những kẻ gây bạo loạn, nhiều nhà quan sát ở Anh nhận định, sẽ cần khoảng thời gian rất dài để xứ sở sương mù có thể “quên đi vết nhơ trên mặt mình”.
Cảnh sát Anh đang căng sức chống bạo loạn Ảnh: AP.
Trong khi ấy, cơn dịch bệnh ở nước Anh có vẻ đã lan ra nhiều nước châu Âu, nhất là các quốc gia thường xuyên có dòng người nhập cư như Pháp, Ý… Những bất ổn xã hội này được các nhà xã hội học nhìn nhận là “sự phản kháng của những người trẻ kém may mắn” với “bốn không”: không nghề nghiệp, không tiền, không tương lai và ba cái không này dẫn đến cái không thứ tư: không có gì để mất. Ở Pháp, từ những năm 2005 - 2006, bạo lực và bất ổn lên cao trào khi thanh thiếu niên nhập cư, những người thường xuyên bị kỳ thị và dẫn đến các hành động để tiếp tục bị coi là tầng lớp dưới của xã hội, tổ chức đốt phá, cướp bóc quy mô lớn.
Những tưởng chuyện này chỉ có ở Pháp, nơi người nhập cư, đa số gốc Phi và Ảrập, bị dồn về những khu vực nghèo dành riêng cho họ. Nhưng ở Anh, dù chính phủ vẫn để người nhập cư chung sống cùng nhóm nhà giàu, sự phân cách sang hèn, giàu nghèo và cảm giác bị gạt ra lề ở một số người vẫn có nhiều “đất sống”. Những đợt bạo loạn với đốt phá, cướp bóc, hành hung người xảy ra liên tiếp ở nhiều thành phố khiến chính quyền Anh hết sức bối rối. Thủ tướng David Cameron đã phải cân nhắc những biện pháp mà phương Tây thường chỉ trích một số quốc gia khác nếu họ dùng đến: chặn các mạng xã hội như Facebook, Twitter… Thậm chí ngay cả mạng nhắn tin của dòng điện thoại BlackBerry (miễn phí và có độ bảo mật rất cao) cũng có thể phải ngưng hoạt động. Đơn giản vì, như một khoa học gia chuyên phân tích “những dịch bệnh xã hội”, chìa khóa cho chính phủ trong việc chặn đứng bạo loạn là ngăn sự lan truyền tâm lý, cách ly những kẻ nổi loạn với nhóm thanh niên đang ở dạng “tiềm năng gây rối”.
Điều thú vị, nhưng không quá gây ngạc nhiên, trong khi nội các của ông Cameron đang bù đầu lo chuyện quốc nội, lãnh đạo một số quốc gia Bắc Phi và Trung Đông gần đây bị Anh chỉ trích như Lybia, Syria hay Iran không bỏ lỡ cơ hội, ngay lập tức “phản pháo”. Đại sứ Syria tại Liên Hiệp Quốc dùng từ “đạo đức giả” để mô tả những hành động và lời nói của chính phủ Anh. Ông Bashar Ja’afari nói:“Họ dùng từ “băng đảng” để nói về những kẻ nổi loạn ở nước họ - nhưng chỉ trích chúng tôi sử dụng từ này đối với nhóm vũ trang và khủng bố ở nước chúng tôi. Đây là một sự đạo đức giả và ngạo mạn”. Tổng thống Iran Mahmud Ahmadinejad thì giễu:“Có nước nào mà lại đối xử với dân mình theo cái kiểu như thế chăng?”.
Nhưng cho dù chính quyền Anh có phản ứng thế nào, những nước “thù nghịch” với họ có hả hê đến đâu, chuyện bạo loạn, những rạn nứt xã hội ở xứ sương mù vẫn có thể khiến không ít nước “quan sát viên” phải giật mình. Nhất là những xứ sở mà vấn đề quốc nội còn xử lý không xuể nhưng vẫn lớn tiếng dọa nạt, thậm chí sẵn sàng hung hăng gây hấn với những quốc gia khác, trong khi miệng leo lẻo những câu từ đạo đức.
Phương tiện truyền thông Iran ngày 21/8 dẫn lời Giám đốc Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Iran Fereydoun Abbassi Davani cho biết, Nga đã đưa ra những đề xuất xây dựng các nhà máy hạt nhân mới ở Iran sau khi hoàn thành nhà máy điện hạt nhân đầu tiên của nước này do Nga xây dựng ở Bushehr.
Nhìn bề ngoài, chúng ta không thấy có nhiều mối liên hệ giữa các cuộc bạo loạn ở London và những biến động gần đây của thị trường chứng khoán toàn cầu. Tuy vậy, sự liên quan giữa hai hiện tượng trên vẫn tồn tại - và đó là một điều đáng lo ngại. Cả hai hiện tượng này đều phản ánh các thách thức của toàn cầu hóa.
"Chiến tranh kinh tế" đang ngấm ngầm đe dọa các doanh nghiệp của Pháp, RFI dẫn bài viết trên tờ Le Figaro của Pháp cho biết. Theo Cơ quan Phản gián (DCRI) Pháp, thì cứ bảy tiếng lại có một doanh nghiệp của Pháp bị tấn công.
Mặc dù đến tháng 12 mới diễn ra cuộc bầu cử Hạ nghị viện Nga và đến tháng 3/2012 mới tổ chức cuộc bầu cử Tổng thống, nhưng gần như chắc chắn đương kim Thủ tướng V. Putin sẽ trở thành Tổng thống mới của nước Nga trong một nhiệm kỳ thứ ba của ông kéo dài 6 năm và có thể vị Tổng thống hiện nay, D. Medvedev, sẽ ngồi vào ghế Thủ tướng.
Tổng thống Venezuela, ông Hugo Chavez, vừa ra lệnh cho Ngân hàng Trung ương nước này rút số vàng dự trữ trị giá 11 tỷ USD từ các định chế phương Tây như Ngân hàng Trung ương Anh (BoE) về nước.
Thị trường chứng khoán toàn cầu tiếp tục biến động dữ dội do nỗi lo khủng hoảng nợ châu Âu có thể lan sang các nền kinh tế lớn trong khu vực, trong đó có Pháp.
Báo Độc lập (Nga) ngày 8/8 nhận xét, việc hãng S&P hạ bậc xếp hạng tín dụng của Mỹ đang khiến dự trữ ngoại tệ của Nga giảm đi và ảnh hưởng lớn đến thị trường nguyên nhiên liệu, đồng thời gây phản ứng mạnh mẽ từ Bắc Kinh và New Delhi.
Theo báo l’Expansion số ra ngày 29/7, số người thất nghiệp của Pháp đã tăng mạnh trong tháng Năm và Sáu vừa qua, diễn biến ngược chiều so với những tháng đầu năm. Xu hướng này có thể vẫn duy trì đưa tỷ lệ thất nghiệp lên đến 9%.
Do kinh tế tăng trưởng bùng nổ, nước đang ra đi khỏi Trung Quốc: các ao hồ đang bốc hơi, các sông băng tan chảy, các dòng sông khô cạn. Hơn 50 thành phố Trung Quốc đã ghi nhận sự sụt lún liên tục, 75% rừng bị phá hủy...
Báo chí quốc tế gần đây xôn xao chuyện người đồng sáng lập mạng xã hội Facebook, anh Eduardo Saverin, xin từ bỏ quốc tịch Mỹ và cư trú dài hạn ở Singapore nhằm tránh thuế suất thuế thu nhập cao ngất ngưởng ở Mỹ.
Hôm 20/5, lãnh đạo 8 nền kinh tế phát triển gồm Anh, Canada, Pháp, Đức, Italy, Nhật Bản, Nga và Mỹ (G8) đã kết thúc hội nghị thượng đỉnh thường niên của nhóm tại Trại David (Maryland, Mỹ).
Các nhà lãnh đạo của Trung Quốc đã bắt đầu sử dụng đến các công cụ kích thích kinh tế để chặn đà suy giảm tăng trưởng. Nhưng theo giới quan sát, Bắc Kinh giờ không còn nhiều lựa chọn như trước.
Ngày 29-4 vừa qua, Thủ tướng Đức Angela Merkel lên tiếng bà sẽ gửi đoàn bác sĩ đến Ukraina để thảo luận với Tổng thống Viktor Yanukovich về việc đưa cựu Thủ tướng Tymoshenko đến Đức để chữa bệnh theo yêu cầu của bà Tymoshenko.
Trong những ngày gần đây, tình hình tại biển Đông lại có xu hướng nóng lên với những tranh chấp giữa Trung Quốc và Philippines. Đây là điều dễ hiểu vì lợi ích tại biển Đông đối với Trung Quốc và các nước tuyên bố chủ quyền ở khu vực này là rất lớn.
Một kế hoạch của chính phủ trung ương Trung Quốc nhằm tạo ra sự đột phá lớn trong công nghiệp du lịch trên hòn đảo nhiệt đới Hải Nam dự báo sự tăng trưởng vượt bậc trong kinh tế. Tuy nhiên, nó cũng làm rộng thêm khoảng cách giữa người giàu và người nghèo mà Bắc Kinh đang cố gắng thu hẹp.
So với phương Tây, các tổ chức xã hội của Trung Quốc còn rất không chín muồi, chưa thể hiện rõ tính chất tự chủ, tự nguyện, phi chính phủ; còn nặng tính quá độ, tương ứng với thực tế xã hội Trung Quốc đang ở thời kỳ chuyển đổi.
Chuyện Tổng thống Nga Vladimir Putin không tới tham dự hội nghị thượng đỉnh 8 nền kinh tế lớn nhất thế giới (G8), thay vào đó là Thủ tướng Dmitry Medvedev, đang tạo ra nhiều câu hỏi về lý do thực sự của nó.