Ngày 2-2, Tổng thống Iran Mahmoud Ahmadinejad đã lên tiếng chỉ trích việc Mỹ tăng cường triển khai lá chắn phòng thủ tên lửa tại vùng Vịnh Persia với lý do “ngăn ngừa một cuộc tấn công có thể xảy ra từ phía Tehran”. Ông M.Ahmadinejad cho rằng, Washington đang tìm cách gieo mối bất hòa cho các nước trong khu vực với mục đích giải quyết vấn đề chính trị và kinh tế riêng của họ.
Tướng Mỹ David Petraeus cho biết, Mỹ đã triển khai 8 trận địa tên lửa Patriot tại Qatar, Bahrain, Kuwait và Các Tiểu vương quốc Arab thống nhất, mỗi nơi có 2 trận địa. Việc triển khai hệ thống phòng thủ này diễn ra khi Thượng viện Mỹ ngày 28-1 bỏ phiếu dự luật tăng cường hình phạt dành cho Iran.
Theo giới phân tích, việc Mỹ triển khai hệ thống phòng thủ chống tên lửa ở ngoài khơi bờ biển Iran và một loạt nước láng giềng Arab của Iran tại vùng Vịnh chắc chắn sẽ thổi bùng căng thẳng tại khu vực chiến lược dầu mỏ của thế giới. Giáo sư Anoush Ehteshami, chuyên gia về Iran và vùng Vịnh của Trường Đại học Durham ở Anh, nói: “Phía Iran sẽ coi hành động này là “phát súng mở màn” gây áp lực gián tiếp của Mỹ đối với họ bằng cách mở rộng chiếc ô an ninh ra các nước láng giềng của Iran”.
Giám đốc Viện Phân tích quân sự Cận Đông và vùng Vịnh ở Dubai, ông Riad Kahwaji, cũng cho rằng việc triển khai tên lửa của Mỹ ở vùng Vịnh sẽ làm “gia tăng căng thẳng” trong khu vực và khiến mọi người luôn bất an với cảm giác “chiến tranh luôn rình rập”.
Có thể nói, bằng việc triển khai hệ thống phòng thủ này Mỹ đã thành công trong kế hoạch được gọi là một mũi tên trúng nhiều mục tiêu. Thứ nhất, như phía Tehran nói, Mỹ đã tạo ra mối bất hòa giữa Iran và các nước láng giềng trong vùng Vịnh, tạo ra căng thẳng mới trong khu vực và đẩy Iran vào thế bị cô lập. Thứ hai, bằng cách tạo sự căng thẳng và thổi phồng nguy cơ chiến tranh, Mỹ sẽ khiến các nước vùng Vịnh mở rộng ngân sách cho quốc phòng và con đường phòng thủ hữu hiệu nhất là mua vũ khí của Mỹ.
Mà về chiến thuật gây lo sợ thì Mỹ được xem là “bậc thầy”. Còn nhớ sau vụ khủng bố tòa Tháp đôi ở New York ngày 11-9-2001, báo chí Mỹ tố cáo chính quyền Bush lúc bấy giờ đã “khủng bố” chính người dân bằng những cảnh báo về khủng bố, để nhân dân ủng hộ việc tăng chi phí quốc phòng, mở rộng chiến tranh, kiểm soát thông tin cá nhân của công dân…
Bằng chứng về khả năng thổi phồng mối nguy cơ rõ ràng nhất là việc Mỹ lấy cớ Iraq có vũ khí hủy diệt hàng loạt để tấn công nước này. Lúc đó các nước vùng Vịnh cũng một phen lo sợ bị Iraq tấn công. Nhưng rồi sau đó, quân đội Mỹ đã xới tung cả Iraq lên nhưng cũng không phát hiện được gì.
Hậu quả của những chiến dịch thổi phồng nguy cơ là một đất nước Iraq hoang tàn trong chiến tranh, hàng chục ngàn người Iraq đã chết, hàng ngàn người con của các bà mẹ Mỹ bỏ xác ở thành cổ Baghdad, một cựu Thủ tướng Anh bị tòa án công luận chất vấn…
Còn các quan chức chính quyền Mỹ chỉ được chứ không mất gì, vì họ đã tạo cơ hội cho các ông trùm sản xuất vũ khí và lái súng đã giàu càng trở nên giàu hơn, rồi sau chiến tranh là cơ hội làm giàu của các nhà thầu tham gia tái thiết đất nước vừa bị tàn phá bởi chiến tranh.
Tờ “Tài chính châu Á” của Hongkong dẫn lời ông Dave Carbon, phụ trách nghiên cứu tiền tệ và kinh tế của ngân hàng hàng đầu Singapore DBS, cho rằng năm 2010 sẽ là năm cột mốc cho tăng trưởng kinh tế châu Á, đánh dấu sự thay đổi cơ cấu lớn nhất của kinh tế toàn cầu hiện nay.
Nhiều chuyên gia kinh tế đánh giá, các nền kinh tế châu Á năm 2010 đứng trước bước ngoặt quan trọng: châu Á nhiều khả năng sẽ là động lực chính đưa nền kinh tế thế giới thoát khỏi suy thoái chứ không phải là các nước công nghiệp như trước đây.
Một chiếc máy bay cá nhân giá tới 20 triệu USD cùng gần 2 triệu USD tiền bảo dưỡng mỗi năm không hề làm nản lòng những người siêu giàu Trung Quốc trong cuộc đua sở hữu các món hàng xa xỉ.
Tại Đại hội nông dân toàn quốc mới đây, Bộ trưởng Nông, Lâm và Ngư nghiệp Campuchia, ông Chan Sarun cho biết, nước này đã có một vụ mùa bội thu trong năm 2009, đạt sản lượng 7,037 triệu tấn thóc, tăng 130.000 tấn so với năm 2008.
Hoạt động sản xuất tại các nhà máy ở các nền kinh tế chủ chốt châu Á đã khởi sắc mạnh mẽ trong tháng 2, trong đó chỉ số quản lý thu mua (PMI) của Ấn Độ và Hàn Quốc đã tăng với tốc độ cao nhất trong 2 năm trở lại đây.
Tổ chức Phát triển công nghiệp của Liên hợp quốc (UNIDO) ngày 3/3 xác nhận Trung Quốc đã vượt Nhật Bản trở thành nước chế tạo công nghiệp lớn thứ 2 thế giới sau Mỹ.
Tổng thống Afghanistan một lần nữa phải rút lại “nhành ô liu” (biểu tượng của hòa bình và hạnh phúc) mà ông đã nhiều lần chìa về phía phiến quân Taliban. Lực lượng Taliban tại Afghanistan vừa qua đã lên tiếng bác bỏ đề nghị hòa giải của ông Karzai (đưa ra ngày 31-1) rằng nếu những tay súng Taliban hạ vũ khí sẽ được cung cấp việc làm, được bảo vệ và được tái định cư trong cộng đồng của chính họ...
Chính quyền lãnh thổ Hong Kong hôm 24.2 cho biết sẽ đưa ra một loạt biện pháp nhằm hạ nhiệt thị trường bất động sản đang nóng sốt, trong đó có biện pháp tăng thuế đối với các căn hộ cao cấp và tăng quỹ đất ở. Giá nhà tại Hong Kong đã tăng 30% kể từ quý một năm ngoái, khiến lãnh thổ này đứng trước rủi ro về tình trạng "bong bóng nhà đất" nhiều nhất tại châu Á.
Thứ sáu, ngày 26-2, đang đến gần, là ngày dư luận Thái-lan gọi là ngày phán quyết-Judgement Day (JD), khi Tòa án Tối cao nước này đưa ra bản án cuối cùng về số tài sản hơn 76 tỷ baht của ông Thaksin.
Ngày 18-2, Bộ Đường sắt Trung Quốc công bố nước này đã đạt độ dài đường sắt cao tốc vượt mức 3.300 km, trở thành một trong vài quốc gia hàng đầu thế giới về đường sắt xét cả về mặt công nghệ và độ dài đường sắt cao tốc.
Mạng Bloomberg ngày 22-2 cho biết, theo những con số thống kê mới nhất, nền kinh tế Thái-lan đã thoát khỏi giai đoạn suy thoái kéo dài một năm liền sau khi đạt được những kết quả tích cực về xuất khẩu trong quý IV-2009, cũng như trong lĩnh vực chi tiêu của Chính phủ.
Ðến thăm quê hương Sô-panh vào những ngày lạnh nhất của mùa đông với màn tuyết dày phủ trắng thành phố Warsaw, nhưng đoàn nhà báo chúng tôi cảm nhận rõ rệt tình hữu nghị và hợp tác nồng ấm của Ba Lan đối với Việt Nam. Những miền đất chúng tôi đến, những con người chúng tôi gặp đều để lại ấn tượng về sự cởi mở và thiện chí muốn thắt chặt quan hệ với Việt Nam.
Trong suốt những năm đại học, Chang Ji-young từng mơ ước trở thành một mẹ độc thân để phản đối những phán xét thiếu công bằng với họ. Nhưng vài năm trước đây, cựu tư vấn kinh doanh 34 tuổi mang thai, cô bắt đầu nghĩ đến việc kết hôn, nhưng bạn trai cô không muốn. Cha mẹ và anh cô đã thuyết phục phá thai hoặc cho bé làm con nuôi, nhưng cô phản đối, và gia đình đã quay lưng lại với hai mẹ con cô.
Do kinh tế tăng trưởng bùng nổ, nước đang ra đi khỏi Trung Quốc: các ao hồ đang bốc hơi, các sông băng tan chảy, các dòng sông khô cạn. Hơn 50 thành phố Trung Quốc đã ghi nhận sự sụt lún liên tục, 75% rừng bị phá hủy...
Báo chí quốc tế gần đây xôn xao chuyện người đồng sáng lập mạng xã hội Facebook, anh Eduardo Saverin, xin từ bỏ quốc tịch Mỹ và cư trú dài hạn ở Singapore nhằm tránh thuế suất thuế thu nhập cao ngất ngưởng ở Mỹ.
Hôm 20/5, lãnh đạo 8 nền kinh tế phát triển gồm Anh, Canada, Pháp, Đức, Italy, Nhật Bản, Nga và Mỹ (G8) đã kết thúc hội nghị thượng đỉnh thường niên của nhóm tại Trại David (Maryland, Mỹ).
Các nhà lãnh đạo của Trung Quốc đã bắt đầu sử dụng đến các công cụ kích thích kinh tế để chặn đà suy giảm tăng trưởng. Nhưng theo giới quan sát, Bắc Kinh giờ không còn nhiều lựa chọn như trước.
Ngày 29-4 vừa qua, Thủ tướng Đức Angela Merkel lên tiếng bà sẽ gửi đoàn bác sĩ đến Ukraina để thảo luận với Tổng thống Viktor Yanukovich về việc đưa cựu Thủ tướng Tymoshenko đến Đức để chữa bệnh theo yêu cầu của bà Tymoshenko.
Trong những ngày gần đây, tình hình tại biển Đông lại có xu hướng nóng lên với những tranh chấp giữa Trung Quốc và Philippines. Đây là điều dễ hiểu vì lợi ích tại biển Đông đối với Trung Quốc và các nước tuyên bố chủ quyền ở khu vực này là rất lớn.
Một kế hoạch của chính phủ trung ương Trung Quốc nhằm tạo ra sự đột phá lớn trong công nghiệp du lịch trên hòn đảo nhiệt đới Hải Nam dự báo sự tăng trưởng vượt bậc trong kinh tế. Tuy nhiên, nó cũng làm rộng thêm khoảng cách giữa người giàu và người nghèo mà Bắc Kinh đang cố gắng thu hẹp.
So với phương Tây, các tổ chức xã hội của Trung Quốc còn rất không chín muồi, chưa thể hiện rõ tính chất tự chủ, tự nguyện, phi chính phủ; còn nặng tính quá độ, tương ứng với thực tế xã hội Trung Quốc đang ở thời kỳ chuyển đổi.
Chuyện Tổng thống Nga Vladimir Putin không tới tham dự hội nghị thượng đỉnh 8 nền kinh tế lớn nhất thế giới (G8), thay vào đó là Thủ tướng Dmitry Medvedev, đang tạo ra nhiều câu hỏi về lý do thực sự của nó.