Điều khiến các doanh nghiệp Mỹ lo nhất là hầu hết công ty lớn của Trung Quốc là doanh nghiệp quốc doanh hoặc được nhà nước hỗ trợ.
Khi lãnh đạo của hai nền kinh tế lớn nhất thế giới gặp gỡ tại Hawaii sau 3 tháng nữa, Tổng thống Mỹ Barack Obama vẫn có thể tự hào với Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào rằng, nước Mỹ có nhiều công ty lớn hơn bất kỳ quốc gia nào trên thế giới.
Trong danh sách 500 công ty lớn nhất thế giới năm 2011 của tạp chí Fortune, nước Mỹ dẫn đầu với 133 doanh nghiệp, nhiều hơn 4 doanh nghiệp so với cả Nhật và Trung Quốc gộp lại. Nhật Bản có 68 công ty và Trung Quốc có 61 công ty lọt vào danh sách này.
Tuy nhiên, theo Reuters, nếu nhìn lại năm 2005, nhà lãnh đạo Trung Quốc có lý do để mỉm cười. Vào năm đó, Trung Quốc chỉ có 16 công ty trong Fortune 500, so với con số 176 doanh nghiệp của Mỹ. Từ đó đến nay, có ít nhất một công ty Mỹ là Lehman Brothers đã bị loại khỏi “bảng công thần” này.
Cựu Thứ trưởng Bộ Tài chính Mỹ Robert Kimmitt cho rằng, với tốc độ tăng trưởng kinh tế nhanh chóng của Trung Quốc và nỗ lực đưa các công ty trong nước ra thị trường toàn cầu của nước này, số lượng những cái tên Trung Quốc trong danh sách các công ty lớn nhất thế giới sẽ còn tăng thêm.
Tuy nhiên, điều khiến các công ty Mỹ lo nhất là hầu hết các công ty lớn của Trung Quốc đều là những doanh nghiệp quốc doanh (SOE) hoặc được nhà nước hỗ trợ (SSE), trong đó có cả 3 công ty trong top 10 của Fortune 500 là China Petroleum and Chemical Corp (Sinopec), China National Petroleum và State Grid.
“Một lực lượng mới trong nền kinh tế thế giới đang đe dọa sức cạnh tranh của các công ty và người lao động Mỹ trên thị trường toàn cầu, đồng thời xói mòn niềm tin của nước Mỹ vào nền kinh tế dựa trên các quy luật thị trường”, Reuters trích dẫn một báo cáo của Hội đồng Thương mại Mỹ và Hiệp hội các ngành dịch vụ Mỹ.
“Hiện tại, không có đủ những quy chế quốc tế hiệu quả để giải quyết vấn đề này”, báo cáo có đoạn viết. Bản báo cáo còn phàn nàn rằng, Trung Quốc và một số quốc gia khác áp dụng nhiều quy định pháp lý ưu ái và những khoản trợ cấp hào phóng cho các doanh nghiệp quốc doanh.
Ở thời điểm này, thực tế trên ảnh hưởng nhiều nhất tới những công ty Mỹ cạnh tranh trực tiếp với các SOE và SSE ở thị trường “sân nhà”. Tuy nhiên, báo cáo lo ngại, một khi các SOE và SSE lớn mạnh thêm, họ sẽ cạnh tranh quyết liệt hơn với các công ty Mỹ ở các thị trường nước ngoài thứ ba, và thậm chí ngay tại Mỹ.
Reuters cho biết, giới quan sát đang kỳ vọng Phó tổng thống Mỹ Joe Biden sẽ đề cập đến những lo ngại này trong cuộc hội kiến với Phó chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Bắc Kinh vào tuần này.
Phát biểu trước báo giới hồi đầu tuần này, Thứ trưởng Bộ Tài chính Mỹ Lael Brainard cho biết, nước này cho rằng Trung Quốc nên “xóa bỏ những biện pháp kiểm soát tài chính thiên về việc hướng dòng vốn tín dụng giá rẻ sang các SOE”, đặt các công ty Mỹ và các công ty nước ngoài khác vào thế bất bình đẳng.
Chính quyền Tổng thống Barack Obama cũng đang thúc đẩy Tổ chức Hợp tác và phát triển kinh tế (OECD) - nhóm gồm 34 quốc gia phát triển và mới nổi - đi tới một khuôn khổ nhằm đảm bảo rằng các doanh nghiệp có sự hậu thuẫn của chính phủ không được hưởng những ưu đãi bất bình đẳng so với các doanh nghiệp thuộc khu vực tư nhân.
“Nước Mỹ không quan tâm đến chuyện các quốc gia khác thành lập các SOE. Nhưng nước Mỹ rất lo, sân chơi giữa các công ty như vậy với các doanh nghiệp Mỹ là không bình đẳng”, Thứ trưởng Bộ ngoại giao Mỹ Robert Hormats nói trong một bài phát biểu mới đây.
Theo ông Homarrt, các SOE của Trung Quốc và nhiều nước khác có hàng loạt lợi thế để giành thị phần, gồm thuế suất thấp, cơ chế pháp lý ít ngặt nghèo hơn, thị trường nội địa được bảo hộ, quyền tiếp cận ưu tiên đối với thị trường mua sắm của chính phủ trong nước…
Ông Homart cũng cho rằng, những lợi thế này đóng vai trò đòn bẩy cho những lợi thế sẵn có của các SOE như quy mô lớn, theo đó làm giảm chi phí hoạt động, tăng doanh số, cho phép các doanh nghiệp này đầu tư vào công nghệ mới, tăng sức cạnh tranh ở thị trường trong và ngoài nước.
Các tổ chức đại diện giới doanh nghiệp Mỹ ủng hộ nỗ lực của OECD, mặc dù Trung Quốc chưa phải là một thành viên của tổ chức này. Tuy nhiên, giới doanh nghiệp Mỹ nhấn mạnh hơn vào tiến trình đàm phán thương mại tự do với 8 nước châu Á-Thái Bình Dương, trong đó có Singapore, Malaysia, Peru và Việt Nam.
Ngoài ra, Nhà Trắng hy vọng mối quan hệ đối tác này sẽ tạo nền móng cho Hiệp định Thương mại tự do khu vực châu Á-Thái Bình Dương mà cả Mỹ cùng ủng hộ trong khuôn khổ Diễn đàn Hợp tác kinh tế châu Á-Thái Bình Dương (APEC).
Ông Kimmitt cho rằng, Trung Quốc sẽ được lợi nếu định hướng lại các SOE của nước này để tránh khả năng xảy ra xung đột chính trị khi các SOE Trung Quốc tiến vào thị trường Mỹ và châu Âu.
Ông Kimmitt đề cập đến những lo ngại cách đây vài năm, khi nước Mỹ nghi ngờ các quỹ lợi ích quốc gia của Trung Quốc và một số nước khác đầu tư vào Mỹ là nhằm mục đích chính trị thay vì lợi ích thương mại đơn thuần.
Với lượng tiêu thụ 18,5 triệu chiếc máy tính cá nhân (PC) trong quý 2 vừa qua, Trung Quốc lần đầu tiên vượt qua Mỹ (17,7 triệu sản phẩm), trở thành thị trường PC lớn nhất thế giới, hãng nghiên cứu thị trường IDC cho hay.
Sự việc bị phanh phui vào ngày 30/8 vừa qua. Cơ quan an toàn thực phẩm, phòng Công thương, công an và Chính quyền thị xã đã phối hợp điều tra sự việc này. Ngay tại hiện trường, 1.000 kg dầu bẩn vừa được chuyển tới bởi một xe tải chở hàng.
Tổng cục Thống kê Trung Quốc (NBS) ngày 9/9 cho biết, tỷ lệ lạm phát ở nước này trong tháng Tám đã giảm từ mức cao nhất trong 37 tháng qua vì nền kinh tế đang "hạ nhiệt."
Đèn lồng rực rỡ, những chiếc bánh thu trung thu tròn thơm ngon… là những hình ảnh đón mừng Tết Trung thu tại các quốc gia châu Á, trong đó có Việt Nam, Trung Quốc, Malaysia…
“Ông trùm” thiết bị xây dựng, Liang Wengen, đã chính thức trở thành tỷ phú giàu nhất nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, theo bảng xếp hạng các nhà giàu Trung Quốc vừa được tạp chí Hồ Nhuận công bố hôm 7/9.
Bộ Y tế Malaysia yêu cầu chủ sở hữu của các cơ sở sản xuất tổ yến đến ngày 1/10 phải đăng ký kinh doanh với bộ này, nhằm tăng cường điều chỉnh và kiểm soát chất lượng sản phẩm.
Theo Chủ tịch Hiệp hội Cacao Indonesia (AIKI) Piter Jasman, Indonesia đang trên đà thay thế Malaysia để trở thành quốc gia sản xuất và chế biến cacao lớn nhất châu Á vào năm 2012, do công suất ngày càng được mở rộng.
Trong bối cảnh nước Mỹ bị hạ bậc tín nhiệm và tại khu vực đồng tiền chung châu Âu liên tục diễn ra những cuộc tranh cãi dữ dội về vấn đề nợ công, người ta có thể vô tình không nhận ra một cuộc cách mạng đang thầm lặng quét qua các thị trường trái phiếu chính phủ ở những nền kinh tế đang tăng trưởng nhanh nhất châu Á.
Ngôi chùa Thiếu Lâm nằm ở xã Đăng Phong, thành phố Trịnh Châu, tỉnh Hà Nam (Trung Quốc) từ lâu đã nổi tiếng, đặc biệt là sau bộ phim cùng tên ra mắt hồi đầu những năm 1980. Tuy nhiên, gần đây, ngôi chùa này lại trở thành một điểm nóng tranh luận xung quanh vấn đề "tôn giáo bị thương mại hóa".
Michael Pettis, 53 tuổi- người Mỹ là giáo sư về khoa học tài chính tại Guanghua School of Management thuộc đại học Đại học Bắc kinh. Ông từng là nhà quản lý của Wall-Street và giảng dạy tại Columbia University ở New York. Giáo sư Michael Pettis cho rằng, hồi kết của sự thần kỳ kinh tế TQ đã đến. Sau đây là cuộc trò chuyện của ông với báo Wiwo (Tuần kinh tế) của Đức.
Trong không gian kinh tế thị trường mang màu sắc này kia của kỷ nguyên hậu Xô Viết, ẩn hiện quan niệm rằng quyền lực thường nở hậu ra sân sau, thành giàu có. Nhưng, làm sao cho “có”? Đáp: tôi may ngón “móc ngoặc”! Sự thâm nhập của kinh tế đa thành phần của Trung Quốc vào Nga và vào Mỹ buộc hai nước này đều phải nghiên cứu kinh tế bóng đen made in China, cho dù theo các hướng không hẳn song trùng.
Ấn Độ đã nổi lên như một nền kinh tế có mức tăng trưởng nhanh trên thế giới trong mười năm qua. Sự tiến bộ này có được là nhờ những cải cách trong lĩnh vực tài chính, các chính sách vĩ mô của chính phủ, nỗ lực của các doanh nghiệp cùng với các tổ chức xã hội, nhưng trên hết đó là nhờ sự đóng góp của công nghệ thông tin.
Những năm trước mở cửa, kinh tế đen còn khó phát hiện như “tìm mèo đen trong buồng tối”, theo ngạn ngữ Trung Quốc. Còn hôm nay, theo lời bạn buôn Trung Quốc cần phải giả mù mới không nhận thấy kinh tế ngầm. Trong năm khủng hoảng 2008, các “gian thương” ở Trung Quốc vẫn tìm cách che khuất được một lượng thu nhập đen chiếm khoảng 30% tổng sản lượng (khoảng 1,4 nghìn tỉ USD).
Do kinh tế tăng trưởng bùng nổ, nước đang ra đi khỏi Trung Quốc: các ao hồ đang bốc hơi, các sông băng tan chảy, các dòng sông khô cạn. Hơn 50 thành phố Trung Quốc đã ghi nhận sự sụt lún liên tục, 75% rừng bị phá hủy...
Báo chí quốc tế gần đây xôn xao chuyện người đồng sáng lập mạng xã hội Facebook, anh Eduardo Saverin, xin từ bỏ quốc tịch Mỹ và cư trú dài hạn ở Singapore nhằm tránh thuế suất thuế thu nhập cao ngất ngưởng ở Mỹ.
Hôm 20/5, lãnh đạo 8 nền kinh tế phát triển gồm Anh, Canada, Pháp, Đức, Italy, Nhật Bản, Nga và Mỹ (G8) đã kết thúc hội nghị thượng đỉnh thường niên của nhóm tại Trại David (Maryland, Mỹ).
Các nhà lãnh đạo của Trung Quốc đã bắt đầu sử dụng đến các công cụ kích thích kinh tế để chặn đà suy giảm tăng trưởng. Nhưng theo giới quan sát, Bắc Kinh giờ không còn nhiều lựa chọn như trước.
Ngày 29-4 vừa qua, Thủ tướng Đức Angela Merkel lên tiếng bà sẽ gửi đoàn bác sĩ đến Ukraina để thảo luận với Tổng thống Viktor Yanukovich về việc đưa cựu Thủ tướng Tymoshenko đến Đức để chữa bệnh theo yêu cầu của bà Tymoshenko.
Trong những ngày gần đây, tình hình tại biển Đông lại có xu hướng nóng lên với những tranh chấp giữa Trung Quốc và Philippines. Đây là điều dễ hiểu vì lợi ích tại biển Đông đối với Trung Quốc và các nước tuyên bố chủ quyền ở khu vực này là rất lớn.
Một kế hoạch của chính phủ trung ương Trung Quốc nhằm tạo ra sự đột phá lớn trong công nghiệp du lịch trên hòn đảo nhiệt đới Hải Nam dự báo sự tăng trưởng vượt bậc trong kinh tế. Tuy nhiên, nó cũng làm rộng thêm khoảng cách giữa người giàu và người nghèo mà Bắc Kinh đang cố gắng thu hẹp.
So với phương Tây, các tổ chức xã hội của Trung Quốc còn rất không chín muồi, chưa thể hiện rõ tính chất tự chủ, tự nguyện, phi chính phủ; còn nặng tính quá độ, tương ứng với thực tế xã hội Trung Quốc đang ở thời kỳ chuyển đổi.
Chuyện Tổng thống Nga Vladimir Putin không tới tham dự hội nghị thượng đỉnh 8 nền kinh tế lớn nhất thế giới (G8), thay vào đó là Thủ tướng Dmitry Medvedev, đang tạo ra nhiều câu hỏi về lý do thực sự của nó.