Hai gã khổng lồ châu Á, Trung Quốc và Ấn Độ, đang quan tâm tới khu vực châu Phi hơn bao giờ hết, dẫn tới nhiều quan niệm sai lầm về vai trò của các công ty Trung - Ấn tại lục địa đen này.
Ngày càng nhiều nước châu Phi hội nhập kinh tế toàn cầu. Trong thập kỷ qua, mức tăng tổng sản phẩm quốc nội (GDP) bình quân của châu lục này đạt 5,1%/năm, tuy vẫn thấp hơn các nền kinh tế khổng lồ Trung Quốc và Ấn Độ nhưng cao hơn mức tăng trưởng bình quân toàn cầu chỉ ở 2,9%/năm.
Mối quan hệ kinh tế giữa lục địa này với Trung Quốc, Ấn Độ cũng phát triển ở tốc độ kinh ngạc. Trong bối cảnh châu Á đang vươn lên thành trung tâm kinh tế của thế giới, sự phát triển mối quan hệ này làm nhiều người tin rằng Trung Quốc và Ấn Độ đã thay vị trí của phương Tây để trở thành những cường quốc kinh tế mới ở châu Phi. Tuy nhiên kết luận đó dựa trên một số quan niệm sai lầm.
Huyền thoại 1: Ấn Độ, Trung Quốc dẫn đầu cuộc ganh đua ở châu Phi
Trong thời gian 2000-2010, thương mại hàng hóa của châu Phi với Trung Quốc tăng 29% mỗi năm, từ 9 tỉ đô la Mỹ lên 119 tỉ đô la Mỹ, và với Ấn Độ tăng 18%, từ 7 tỉ đô la Mỹ lên 35 tỉ đô la Mỹ. Nhưng cho đến nay, quan hệ kinh tế giữa châu Phi với châu Âu vẫn vượt xa so với Trung Quốc và Ấn Độ. Năm 2010, châu Phi xuất sang châu Âu 36% lượng hàng xuất khẩu, vượt trội so với 13% xuất sang Trung Quốc và 4% sang Ấn Độ; 37% lượng hàng nhập khẩu của châu Phi đến từ châu Âu, trong khi từ Trung Quốc là 13% và Ấn Độ là 3%. Thậm chí, thương mại hàng hóa của Mỹ với châu Phi vẫn cao hơn Trung Quốc.
Đến nay, Ấn Độ và Trung Quốc vẫn chỉ đóng vai trò khiêm tốn, dù đang tăng trưởng nhanh, trong lĩnh vực đầu tư vốn vào châu Phi. Mỗi nước chiếm chưa tới 5% tổng vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) vào châu Phi - một tỉ lệ nhỏ nhoi so với vốn đầu tư của châu Âu và Mỹ.
Tuy là hai kẻ mới nổi với tốc độ phát triển nhanh chóng tại lục địa đen, Trung Quốc và Ấn Độ vẫn bị các nước phát triển - nhất là châu Âu - bỏ xa về mặt liên kết kinh tế với châu Phi.
Huyền thoại 2: Trung Quốc, Ấn Độ đến với châu Phi chỉ vì tài nguyên
Công nhân Trung Quốc ở châu Phi. Ảnh TL
Nhiều công ty Ấn Độ đang tìm cơ hội bán hàng vào thị trường châu Phi. Năm 2010, công ty viễn thông Bharti Airtel của Ấn Độ mua lại công ty viễn thông di động Zain, trụ sở chính tại Kuwait, với giá 9 tỉ đô la Mỹ. Nhà sản xuất xe ô tô lớn nhất Ấn Độ Tata Motors, đã mở nhà máy lắp ráp ô tô tại Nam Phi. Tập đoàn Essar Group, trụ sở tại Mumbai, đã đầu tư vào ngành công nghiệp thép tại châu Phi; tập đòan Godrej thì tích cực tìm hiểu thị trường tiêu dùng tại lục địa này. Hãng Karuturi Global, nhà sản xuất và cung cấp hoa hồng lớn nhất thế giới có trụ sở tại Bangalore, đã trở thành một trong những doanh nghiệp quan trọng nhất về nông sản hàng hóa tại châu Phi, đã thuê đến 1.200 dặm vuông đất ở Ethiopia. Các công ty Ấn Độ cũng rất năng động trên thị trường công nghệ thông tin mới nổi tại châu lục này.
Các công ty Trung Quốc cũng không chỉ tập trung vào tài nguyên thiên nhiên tại châu Phi. Trung Quốc quan tâm ngày càng nhiều việc giúp đỡ châu Phi xây dựng cơ sở hạ tầng: đường sá, cầu cống, hải cảng, đuờng sắt và nhà máy điện. Tại hội nghị thượng đỉnh Trung - Phi năm 2009, Trung Quốc cam kết sẽ xây dựng 100 dự án năng lượng sạch ở châu Phi, bao gồm năng lượng mặt trời, khí sinh học và thủy điện. Trung Quốc cũng đưa ra mức thuế nhập khẩu 0% cho hơn 95% sản phẩm nhập khẩu từ các nước kém phát triển nhất của lục địa đen.
Cả Ấn Độ và Trung Quốc đều đang bắt đầu nhìn châu Phi không chỉ như một nguồn cung cấp tài nguyên mà còn là một thị trường, một mục tiêu đầu tư vốn trong nhiều lĩnh vực kinh tế khác nhau.
Huyền thoại 3: Trung Quốc và Ấn Độ là thực dân mới ở châu Phi
Những tháng gần đây, Thủ tướng Anh David Cameron và Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton cảnh báo châu Phi phải thận trọng với "chủ nghĩa thực dân” mới, đặc biệt là từ Trung Quốc. Tuy nhiên, về phương diện này, phương Tây căn bản cũng không khác gì Trung Quốc. Nhìn vào thực tế lịch sử có thể thấy rõ, kể từ thời kỳ thuộc địa, quan hệ giữa phương Tây và các nước châu Phi căn bản là lấy tài nguyên từ lục địa này mà không cho lại gì cả. Khi thời thực dân kết thúc, quan hệ với phương Tây chuyển từ “ tài nguyên miễn phí” sang “mua tài nguyên”. Điều này có giúp cho kinh tế châu Phi hay không là chuyện còn gây tranh cãi, vì phần lớn số tiền mua tài nguyên của châu Phi đều được chuyển tới các ngân hàng Thụy Sĩ, vào tài khoản của những nhà lãnh đạo tham nhũng.
Quan hệ của Trung Quốc với châu Phi dựa trên nền tảng “đổi tài nguyên lấy hạ tầng“, một khía cạnh hoàn toàn khác. Những giao dịch này không phải là không bị tham nhũng, nhưng quy mô tham nhũng rõ ràng là ít hơn. Quan trọng hơn, đối với châu Phi, phát triển cơ sở hạ tầng là hết sức quan trọng để gia tăng năng suất lao động.
Trung Quốc và chính sách "đổi tài nguyên lấy hạ tầng" ở châu Phi. Ảnh TL
Quan hệ của Ấn Độ với châu Phi chủ yếu do khu vực tư nhân thúc đẩy, nhắm chủ yếu tới đầu tư và tạo công việc làm, có tiềm năng đem lại cho châu Phi nhiều lợi ích hơn cả. Ngoài những doanh nghiệp tư nhân được nhắc đến ở trên, Chính phủ Ấn Độ đã đề ra dự án mạng điện tử Pan–African nhằm kết nối 53 quốc gia châu Phi bằng một mạng cáp quang và vệ tinh. Chính phủ Ấn Độ cũng đã đưa ra chương trình hỗ trợ trị giá 700 triệu đô la Mỹ phát triển các cơ sở giáo dục và các chương trình đào tạo ở châu Phi.
Tóm lại, sự có mặt của Trung Quốc và Ấn Độ ở châu Phi khác hẳn với Mỹ và châu Âu về cơ cấu, và sẽ có tác động lâu dài trong việc tạo ra nguồn nhân lực và thể chế tại các nước châu Phi.
Huyền thoại 4: Trung Quốc đầu tư khai thác tài nguyên tại châu Phi đe dọa các nền kinh tế phụ thuộc vào tài nguyên khác như châu Âu, Mỹ, Nhật Bản và Ấn Độ
Mặc dù châu Phi giàu tài nguyên nhưng không phải là khu vực duy nhất giàu tài nguyên trên thế giới. Các khu vực giàu tài nguyên khác bao gồm Nga, Mông Cổ, Trung Đông, Mỹ Latin, Úc, Canada và Mỹ. Đầu tư của Trung Quốc ở châu Phi không thể tạo cho nước này bất kỳ vị thế độc quyền nào đối với bất kỳ loại hàng hóa nào. Thực tế, đầu tư của Trung Quốc đã làm tăng nguồn cung cho thế giới nhiều loại hàng hóa nguyên liệu và ngăn giá nguyên liệu leo thang.
Lấy dầu thô làm ví dụ, với một quốc gia như Ấn Độ, việc dầu thô được khai thác từ Angola, Nigeria, Canada hay Nga đều không quan trọng. Điều duy nhất quan trọng là việc đầu tư khai thác dầu của Trung Quốc tại châu Phi có tác động tích cực vào việc tăng tổng lượng cung dầu của thế giới toàn thế giới. Như vậy, việc Trung Quốc khai thác tài nguyên tại châu Phi lẽ ra phải được xem là một tình huống “lợi cả ba đường”, lợi cho Trung Quốc, lợi cho châu Phi và lợi cả cho các quốc gia nhập khẩu tài nguyên khác.
Huyền thoại 5: Ấn Độ không thể cạnh tranh với Trung Quốc tại châu Phi
Lĩnh vực duy nhất mà Ấn Độ không cạnh tranh nổi với Trung Quốc tại châu Phi là đấu thầu giành quyền khai thác tài nguyên, đơn giản là vì Trung Quốc có nhiều tiền vốn hơn Ấn Độ. Hầu hết các nhà đầu tư của Trung Quốc tại châu Phi là doanh nghiệp nhà nước có khả năng tiếp cận nguồn vốn ưu đãi từ các ngân hàng quốc doanh. Ngược lại, trong trường hợp Ấn Độ, chính các doanh nghiệp tư nhân mới giữ vai trò đi đầu tại châu Phi.
Tuy nhiên, ngoài lĩnh vực khai thác tài nguyên thiên nhiên, các doanh nghiệp Ấn đang chiếm ưu thế áp đảo so với đối thủ Trung Quốc. Xét về kinh tế xã hội (chẳng hạn như thu nhập thấp, tính đa dạng, sử dụng tiếng Anh rộng rãi) thì châu Phi gần gũi Ấn Độ hơn Trung Quốc. Các doanh nghiệp tư nhân Ấn Độ cũng có nhiều kinh nghiệm trong quản lý hoạt động kinh doanh đa dạng trên toàn cầu so với các doanh nghiệp nhà nước từ Trung Quốc.
Câu chuyện của công ty viễn thông Bharti Airtel tiêu biểu cho sức mạnh của doanh nghiệp Ấn Độ so với Trung Quốc. Bhartu Airtel dễ dàng trở thành nhà khai thác viễn thông di động lớn thứ hai tại châu Phi và đã thành công trong việc chuyển các sáng kiến mang tính tiết kiệm từ Ấn Độ sang châu Phi. Trong khi đó, tập đoàn viễn thông di động China Mobile đến từ Trung Quốc vẫn chưa hình dung ra làm thế nào tạo ra giá trị khi mua lại một công ty viễn thông của châu lục này. Câu chuyện của Bharti Airtel cũng đang lập lại trong các lĩnh vực kinh doanh khác tại châu Phi như xe hơi, sắt, nông nghiệp và giáo dục.
Tuy vẫn tăng trưởng ở mức trên 9%, nhưng nợ xấu, giá nhà cao ngất ngưởng và cho vay phi pháp... đang trở thành “những quả bom hẹn giờ” đối với kinh tế-xã hội Trung Quốc.
Bang Mahdia-Pradesh của Ấn Độ vừa phát động một chiến dịch tuyên truyền nhằm cổ động cho việc sinh con gái. Những hình ảnh và khẩu hiệu phục vụ cho chiến dịch được đăng trên nhiều tờ báo quan trọng nhất của bang.
Singapore là nền kinh tế có môi trường kinh doanh thân thiện nhất thế giới, báo cáo của Ngân hàng Thế giới (WB) công bố hôm 20/10 cho biết. Đây là lần thứ 6 liên tiếp, trung tâm tài chính châu Á giữ vững danh hiệu này.
Sự thịnh vượng ở châu Á đang tạo nên nhiều triệu phú, tỷ phú hơn bất cứ khu vực nào trên thế giới. Ngân hàng tư nhân Julius Baer dự báo, tài sản của 3,3 triệu cá nhân giàu có trong khu vực này sẽ tăng gấp 3 lần, lên gần 15,81 nghìn tỷ USD vào năm 2015, hãng tin CNBC cho hay.
Trong lúc Chính phủ Thái Lan đang vật lộn để tìm mọi cách thoát khỏi cơn đại hồng thủy lớn nhất 50 năm qua thì các nhà hoạch định kinh tế đang tính đến một viễn cảnh ảm đạm cho nền kinh tế của vương quốc này.
Các nước đang phát triển, đặc biệt là các nước Châu Phi, đã tỏ ra lo ngại về mưu toan của các quốc gia công nghiệp phát triển nhằm thay đổi tiến trình đàm phán của Tổ chức Thương mại thế giới (WTO).
Tổng thống Lee Myung-bak đang đối mặt với sự bất mãn ngày càng lớn của người dân. Khi Lee Myung-bak trở về nước từ chuyến công du tới Mỹ thành công, có được sự phê chuẩn của của quốc hội về một thoả thuận tự do thương mại với Washington, ông lại không được chào đón nồng ấm như lúc ở Nhà Trắng.
Tại một trung tâm sản xuất lớn của Trung Quốc, thời gian gần đây liên tiếp xảy ra tình trạng chủ doanh nghiệp bỏ trốn, không trả lương cho nhân viên và “xù” nợ.
Theo các nhà khoa học Thái Lan, nguyên nhân chính dẫn đến trận lũ lụt lớn nhất nửa thế kỷ qua tại 57/77 tỉnh, thành nước này suốt ba tháng qua là do phá rừng, công trình được xây dựng quá nhiều.
Cơ quan Thống kê quốc gia Trung Quốc vừa công bố, GDP quý 3 của nước này tăng trưởng 9,1% so với cùng kỳ năm trước. Đây là mức tăng trưởng GDP thấp nhất kể từ năm 2009, do Trung Quốc tiến hành thắt chặt tiền tệ và kim ngạch xuất khẩu yếu.
Chính phủ Trung Quốc sẽ tăng cổ phần nắm giữ trong các ngân hàng thương mại lớn nhất nước này, tờ Financial Times đưa tin. Đây được xem là một động thái nhằm hỗ trợ cho giá các cổ phiếu tài chính đã sụt giảm mạnh ở nước này thời gian qua và khôi phục niềm tin của các nhà đầu tư.
Mới đây, Hoa Tây, ngôi làng giàu nhất Trung Quốc, đã kỷ niệm ngày thành lập bằng việc khánh thành tòa nhà khách sạn quốc tế Long Tây cao 328m, chỉ thấp hơn toà nhà cao nhất Bắc Kinh hiện thời 2m.
Wal-Mart vừa thông báo vụ từ chức của hai sếp lớn của hãng ở Trung Quốc, sau khi “đế chế” bán lẻ này vướng vào một vụ bê bối liên quan đến việc dán nhãn thực phẩm khiến một loạt cửa hiệu phải đóng cửa.
Do kinh tế tăng trưởng bùng nổ, nước đang ra đi khỏi Trung Quốc: các ao hồ đang bốc hơi, các sông băng tan chảy, các dòng sông khô cạn. Hơn 50 thành phố Trung Quốc đã ghi nhận sự sụt lún liên tục, 75% rừng bị phá hủy...
Báo chí quốc tế gần đây xôn xao chuyện người đồng sáng lập mạng xã hội Facebook, anh Eduardo Saverin, xin từ bỏ quốc tịch Mỹ và cư trú dài hạn ở Singapore nhằm tránh thuế suất thuế thu nhập cao ngất ngưởng ở Mỹ.
Hôm 20/5, lãnh đạo 8 nền kinh tế phát triển gồm Anh, Canada, Pháp, Đức, Italy, Nhật Bản, Nga và Mỹ (G8) đã kết thúc hội nghị thượng đỉnh thường niên của nhóm tại Trại David (Maryland, Mỹ).
Các nhà lãnh đạo của Trung Quốc đã bắt đầu sử dụng đến các công cụ kích thích kinh tế để chặn đà suy giảm tăng trưởng. Nhưng theo giới quan sát, Bắc Kinh giờ không còn nhiều lựa chọn như trước.
Ngày 29-4 vừa qua, Thủ tướng Đức Angela Merkel lên tiếng bà sẽ gửi đoàn bác sĩ đến Ukraina để thảo luận với Tổng thống Viktor Yanukovich về việc đưa cựu Thủ tướng Tymoshenko đến Đức để chữa bệnh theo yêu cầu của bà Tymoshenko.
Trong những ngày gần đây, tình hình tại biển Đông lại có xu hướng nóng lên với những tranh chấp giữa Trung Quốc và Philippines. Đây là điều dễ hiểu vì lợi ích tại biển Đông đối với Trung Quốc và các nước tuyên bố chủ quyền ở khu vực này là rất lớn.
Một kế hoạch của chính phủ trung ương Trung Quốc nhằm tạo ra sự đột phá lớn trong công nghiệp du lịch trên hòn đảo nhiệt đới Hải Nam dự báo sự tăng trưởng vượt bậc trong kinh tế. Tuy nhiên, nó cũng làm rộng thêm khoảng cách giữa người giàu và người nghèo mà Bắc Kinh đang cố gắng thu hẹp.
So với phương Tây, các tổ chức xã hội của Trung Quốc còn rất không chín muồi, chưa thể hiện rõ tính chất tự chủ, tự nguyện, phi chính phủ; còn nặng tính quá độ, tương ứng với thực tế xã hội Trung Quốc đang ở thời kỳ chuyển đổi.
Chuyện Tổng thống Nga Vladimir Putin không tới tham dự hội nghị thượng đỉnh 8 nền kinh tế lớn nhất thế giới (G8), thay vào đó là Thủ tướng Dmitry Medvedev, đang tạo ra nhiều câu hỏi về lý do thực sự của nó.