Năm 2009, euro kỷ niệm 10 năm lưu hành, khi ấy đã có ý kiến cho rằng một ngày nào đó, đồng tiền này sẽ thay thế đôla Mỹ làm kênh dự trữ trên toàn thế giới.
Thực tế là một năm trước, đồng đôla trượt dốc thảm hại so với euro vì cuộc khủng hoảng cho vay dưới chuẩn. Tuy nhiên, gần đây, euro lại trượt giá do cuộc khủng hoảng nợ Hy Lạp.
Những người hoài nghi thì chỉ ra cuộc khủng hoảng cấu trúc và chính trị của đồng euro, đồng thời tập trung vào nhu cầu phải có những nguyên tắc tài chính mạnh mẽ hơn. Hiệp ước Masstricht – hiệp ước thành lập Liên minh châu Âu - cũng không thể bắt các nước thành viên tuân theo nguyên tắc tài chính do chính họ đặt ra. Nếu ngay đến cả nước có nguồn tài chính dồi dào như Đức cũng không thể giữ được mức giới hạn thâm hụt ngân sách dưới 3% GDP thì làm sao các nước nhỏ hơn có thể tuân thủ hiệp ước này?
Sai lầm trong cấu trúc của các nước eurozone chính là: Mặc dù họ có Ngân hàng Trung ương châu Âu (ECB) và hệ thống giám sát tài chính châu Âu, nhưng họ lại không có một hệ thống tài chính thống nhất. Chính vì vậy, khi một nước thành viên phải chịu mức thâm hụt ngân sách lớn, thì lại không có một cơ quan nào có thể đứng ra điều tiết các chính sách tài khóa một cách hiệu quả.
Những người ủng hộ việc cho ra đời đồng tiền chung châu Á chỉ ra rằng việc tăng trưởng trong hợp nhất thương mại chính là điều kiện tiên quyết cho việc hợp nhất tài chính. Nhưng những người phản đối thì lại biện luận ngay đến cả chính trị còn chẳng thống nhất được, thì nói gì đến chuyện có cùng một đồng tiền, một chính sách tiền tệ hay thậm chí là cùng một chính sách giám sát. Hơn nữa, các nước châu Á cũng hiếm khi bàn thảo với nhau về các chính sách tài khóa chung.
Những vấn đề của đồng euro chính là tín hiệu cảnh báo cho châu Á về những việc nên và không nên làm. Bài học đầu tiên là không nên vội vàng, vì đây là một quá trình mất rất nhiều thời gian, nhất là đối với một cộng đồng có những lợi ích và văn hóa khác nhau. Nếu hỏi 10 nhà kinh tế học của châu Á xem họ nghĩ thế nào về khả năng hợp nhất châu Á, thì chắn chắn sẽ nhận được nhiều hơn 10 ý kiến. Việc thống nhất về thể chế của Liên minh châu Âu cũng phải mất đến hơn 50 năm bàn thảo tại 3 trung tâm quyền lực lớn là Brussels, Basel và Frankfurt thì mới có thể quyết định được.
Thứ hai, cuộc thảo luận về việc hợp nhất đơn vị tiền tệ châu Á sẽ luôn ở thế phòng thủ hơn là tấn công. Xét về mặt nào đó, một vài quỹ như Quỹ Tiền tệ châu Á có thể sẽ bảo vệ các đơn vị tiền tệ yếu hơn khỏi việc đầu cơ tích trữ hay bất ổn định. Lý do tại sao việc đa phương hóa Sáng kiến Chiang Mai mất rất nhiều thời gian để thống nhất là các mối đe dọa về sự bất ổn của cuộc khủng hoảng tài chính châu Á không đến ngay lập tức. Do vậy việc đạt được thỏa thuận không phải là điều gấp gáp. Tuy nhiên, những vấn đề của đồng euro đã làm cho việc hợp nhất châu Á trở nên cần thiết hơn.
Thứ ba, vào thập kỷ trước, sự khác biệt về thu nhập giữa các nước đã bắt đầu thu hẹp lại. Sự chững lại của Nhật Bản, cùng với đà đi lên của Trung Quốc, Ấn Độ, các nước vùng vịnh và một số nước Đông Á khác, các quốc gia châu Á đang ngày một đồng đều hơn. Nếu như 10 năm trước, Nhật Bản là quốc gia tiên tiến duy nhất ở châu Á, thì ngày nay, Trung Quốc, Ấn Độ, Hàn Quốc cũng đã là thành viên của G-20. 7 trên tổng số 15 trung tâm tài chính lớn nhất thế giới nằm ở châu Á- Thái Bình Dương.
Thứ tư, tỷ giá đồng nhân dân tệ được điều chỉnh theo hướng linh hoạt và sự tăng giá của các đơn vị tiền tệ châu Á trong những tháng gần đây chỉ ra rằng thị trường tài chính đang chuyển trọng tâm kinh tế sang các nước phương Đông. Châu Á cũng sẽ nhận được nhiều dòng tiền nóng và sẽ phải đối mặt với sức ép như những gì đã diễn ra với Đông Á đầu những năm 90, ngay trước cuộc khủng hoảng tài chính châu Á.
Tuy nhiên, không một dấu hiệu tích cực nào nói trên sẽ tạo nên động cơ thúc đẩy mạnh mẽ quá trình hợp nhất châu Á. Quá trình này phụ thuộc rất lớn vào những động thái của Trung Quốc trong tương lai. Thượng Hải đã được chỉ định làm trung tâm tài chính quốc tế cho Trung Quốc và đồng nhân dân tệ cũng đang dần trở thành một đơn vị tiền tệ quan trọng, đặc biệt là với các nước lân cận.
Có lẽ giai đoạn tiếp theo của việc hợp nhất tài chính châu Á sẽ được thúc đẩy một cách ít chính thức hơn và hướng đến thị trường nhiều hơn thông qua việc gỡ bỏ các rào cản đối với việc hợp nhất các thể chế tài chính trong khu vực. Cho phép nhiều thể chế cùng tham gia vào thị trường nội địa của nhau cũng sẽ là một bước tiến vững chắc hướng đến việc hợp nhất khu vực.
Bộ Chiến lược và Tài chính Hàn Quốc dự kiến kinh tế nước này sẽ đạt mức tăng trưởng 7,2% trong 6 tháng đầu năm nay, cao hơn nhiều so với mức dự báo 5,7% trước đó nhờ nhu cầu tiêu dùng trong nước và xuất khẩu đều tăng.
Các nhà đầu tư nước ngoài đang đổ tiền vào thị trường chứng khoán và bất động sản của Trung Quốc. Cùng lúc đó, chứng khoán châu Á sáng nay dao động thất thường vì nỗi lo đến từ Mỹ và châu Âu.
Hải quân Trung Quốc đã kết thúc cuộc tập trận sáu ngày (30/6 - 5/7) ở Đông Hải. Động thái này được cho là sự phản ứng với kế hoạch tập trận Mỹ - Hàn tại Hoàng Hải.
Ngân hàng Nông nghiệp Trung Quốc (ABC) đã huy động được ít nhất 19,2 tỷ USD trong đợt phát hành cổ phiếu lần đầu ra công chúng (IPO) diễn ra ngày 6/7 vừa qua tại hai thị trường Thượng Hải và Hồng Kông
Kho dự trữ ngoại hối trị giá 2,45 nghìn tỷ USD của Trung Quốc không phải là “vũ khí hạt nhân” để kiểm soát các quốc gia khác, đồng thời, khoản nợ khổng lồ của Mỹ mà Trung Quốc đang sở hữu “không mang tính chất chính trị”, Cơ quan Hành chính quản lý ngoại hối (SAFE) của Trung Quốc cho biết hôm 7/7.
Dù đội tuyển Trung Quốc không có mặt tại kỳ World Cup này, nhưng người Trung Quốc vẫn rất tự hào vì họ đang sản xuất đến 90% số kèn vuvuzela, vốn là nhạc cụ nổi đình nổi đám tại giải đấu này.
Đầu tuần này, dân lao động Ấn Độ nổi trận lôi đình, tổng bãi công toàn quốc, buộc chính phủ phải chọn lựa ưu tiên nồi cơm dân nghèo, hay chính sách vĩ mô.
Theo nghiên cứu về nỗi khổ trong giao thông do IBM thực hiện tại gần 20 thành phố lớn trên thế giới, Bắc Kinh và Mexico City đứng đầu về tắc nghẽn giao thông, với số điểm gần như tối đa 99/100.
Nhật Bản từng là nước cấp “viện trợ phát triển chính thức” (ODA) lớn nhất thế giới, dù hiện nay chỉ còn đứng thứ 5. Riêng với Việt Nam, Nhật vẫn dành mức hỗ trợ cao, 1 tỉ 64 triệu USD cho năm 2010. Tuy nhiên, tấm huân chương nào cũng có mặt trái, và ODA của Nhật Bản lại càng không phải là ngoại lệ.
Một báo cáo vừa được Ủy ban kế hoạch hóa gia đình và dân số quốc gia của Trung Quốc (NPFPC) công bố cho thấy đến năm 2015 dân số thành thị của Trung Quốc sẽ cao hơn dân số nông thôn. Cũng theo báo cáo này, đến năm 2015 dân số Trung Quốc sẽ chạm mức 1,4 tỉ người và nước này sẽ bước vào cuộc bùng nổ về số người già.
Trung tâm Thông tin Quốc gia Trung Quốc nhận định, kinh tế Trung Quốc sẽ tăng trưởng chậm lại vào cuối năm nay và chỉ đạt mức tăng trưởng 8,2% vào quý 4/2010.
Từ 1.7, Nhật sẽ nới lỏng các quy định về nhập cảnh đối với khách du lịch Trung Quốc. Theo đó, sẽ giảm đáng kể ngưỡng quy định về thu nhập hàng năm, mở đường cho người có mức thu nhập trung bình tại Trung Quốc đến tham quan Nhật.
Bộ Ngoại giao Nhật Bản, hôm 29/6, đã đề nghị sửa đổi Điều lệ viện trợ phát triển chính thức (ODA), để nâng cao hiệu quả các khoản viện trợ của nước này, sau 11 năm kinh phí ODA giảm liên tiếp.
Khác với hai cuộc di dân ồ ạt vào cuối thập niên 1970 và 1990 chủ yếu gồm những người nghèo khó ra đi theo đường vượt biên, hiện Trung Quốc đang có làn sóng di dân hợp pháp bằng con đường đầu tư hay di dân kỹ thuật từ cuối năm 2009 đến nay.
Total - Công ty năng lượng của Pháp cho biết họ sẽ ngừng cung dầu cho Iran trước những áp lực quốc tế ngày càng gia tăng đối với chương trình hạt nhân của nước này.
Tập đoàn Google mới đây đã tuyên bố thực hiện một “cách tiếp cận mới” đối với Trung Quốc trong khi cuộc chiến với Bắc Kinh về vấn đề kiểm duyệt vẫn chưa có hồi kết.
Do kinh tế tăng trưởng bùng nổ, nước đang ra đi khỏi Trung Quốc: các ao hồ đang bốc hơi, các sông băng tan chảy, các dòng sông khô cạn. Hơn 50 thành phố Trung Quốc đã ghi nhận sự sụt lún liên tục, 75% rừng bị phá hủy...
Báo chí quốc tế gần đây xôn xao chuyện người đồng sáng lập mạng xã hội Facebook, anh Eduardo Saverin, xin từ bỏ quốc tịch Mỹ và cư trú dài hạn ở Singapore nhằm tránh thuế suất thuế thu nhập cao ngất ngưởng ở Mỹ.
Hôm 20/5, lãnh đạo 8 nền kinh tế phát triển gồm Anh, Canada, Pháp, Đức, Italy, Nhật Bản, Nga và Mỹ (G8) đã kết thúc hội nghị thượng đỉnh thường niên của nhóm tại Trại David (Maryland, Mỹ).
Các nhà lãnh đạo của Trung Quốc đã bắt đầu sử dụng đến các công cụ kích thích kinh tế để chặn đà suy giảm tăng trưởng. Nhưng theo giới quan sát, Bắc Kinh giờ không còn nhiều lựa chọn như trước.
Ngày 29-4 vừa qua, Thủ tướng Đức Angela Merkel lên tiếng bà sẽ gửi đoàn bác sĩ đến Ukraina để thảo luận với Tổng thống Viktor Yanukovich về việc đưa cựu Thủ tướng Tymoshenko đến Đức để chữa bệnh theo yêu cầu của bà Tymoshenko.
Trong những ngày gần đây, tình hình tại biển Đông lại có xu hướng nóng lên với những tranh chấp giữa Trung Quốc và Philippines. Đây là điều dễ hiểu vì lợi ích tại biển Đông đối với Trung Quốc và các nước tuyên bố chủ quyền ở khu vực này là rất lớn.
Một kế hoạch của chính phủ trung ương Trung Quốc nhằm tạo ra sự đột phá lớn trong công nghiệp du lịch trên hòn đảo nhiệt đới Hải Nam dự báo sự tăng trưởng vượt bậc trong kinh tế. Tuy nhiên, nó cũng làm rộng thêm khoảng cách giữa người giàu và người nghèo mà Bắc Kinh đang cố gắng thu hẹp.
So với phương Tây, các tổ chức xã hội của Trung Quốc còn rất không chín muồi, chưa thể hiện rõ tính chất tự chủ, tự nguyện, phi chính phủ; còn nặng tính quá độ, tương ứng với thực tế xã hội Trung Quốc đang ở thời kỳ chuyển đổi.
Chuyện Tổng thống Nga Vladimir Putin không tới tham dự hội nghị thượng đỉnh 8 nền kinh tế lớn nhất thế giới (G8), thay vào đó là Thủ tướng Dmitry Medvedev, đang tạo ra nhiều câu hỏi về lý do thực sự của nó.