Các công ty đa quốc gia phương Tây thường bị hấp dẫn bởi quy mô của Trung Quốc, nhưng thực tế, họ đang bỏ qua cơ hội thức sự khác ở châu Á.
Một khu chợ nhộn nhịp tại Kolkata, Ấn Độ (Ảnh: transitionsabroad.com)
Quy mô của Trung Quốc khiến bất cứ nhà kinh doanh nào cũng bị hấp dẫn. Thế kỷ 19, ở Anh, chủ những nhà máy kéo sợi tin rằng họ sẽ thu bộn nếu chỉ cần có thể khiến mỗi người dân Trung Quốc mua một chiếc khăn tay. Tuy nhiên, kế hoạch "mỗi người một chiếc khăn" chưa bao giờ trở thành thực tế, và đối với nhiều công ty đa quốc gia muốn khai thác quy mô của Trung Quốc, thì thị trường này vẫn là điều đáng thất vọng. Kể từ cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu, Bắc Kinh đã xây dựng "không hạn chế" các cơ sở hạ tầng: Đường bộ, đường sắt, cầu càng. Nhưng người tiêu dùng Trung Quốc thì tỏ ra không hăng say với việc đó. Trong tỷ lệ tổng sản phẩm quốc nội, tiêu dùng của Trung Quốc vẫn ở mức thấp nhất trong số các nền kinh tế lớn, ít nhất là thấp hơn 1/3. Phần không nhỏ tăng trưởng của nước này trong năm ngoái là do chi tiêu xây dựng cơ sở hạ tầng, hay đầu cơ vào các tài sản trong nước.
Thực tế, người khổng lồ khác của châu Á, Ấn Độ, thậm chí còn có triển vọng hơn nhiều. Động lực cho sự phục hồi đến từ mọi người dân Ấn Độ, bao gồm cả người nghèo, đang từng ngày gia nhập tầng lớp trung lưu. Nhu cầu túi xách tay, hàng không, ăn tối tại Mumbai có thể đã giảm xuống, nhưng tiêu dùng trong nước chiếm tới 2/3 nền kinh tế Ấn Độ, gấp đôi mức của Trung Quốc.
Theo Minxin Pei, giám đốc Trung tâm nghiên cứu quốc tế và chiến lược Keck, 3/4 vốn của Trung Quốc đi vào các công ty nhà nước hoặc chi nhánh. Kết quả: lợi nhuận doanh nghiệp có xu hướng nằm trong tay nhà nước, chứ không phải người dân Trung Quốc. Tăng trưởng lương và thu nhập, ngay cả với người sống tại đô thị của Trung Quốc, chỉ ở quanh khoảng một nửa mức tăng trưởng GDP trong 15 năm qua.
Mô hình từ dưới lên của Ấn Độ lại cho thấy sự tương phản khá lớn. Trong khi nước này rất cần cơ sở hạ tầng, thì người tiêu dùng lại ở tình trạng tốt hơn nhiều trong chi tiêu. Ấn Độ có thể tự hào về tầng lớp trung lưu độc lập ngày càng nhiều với khoảng 300 triệu người, so với 100 triệu-200 triệu người của Trung Quốc, tùy từng thông số. Lợi nhuận từ các doanh nghiệp Ấn Độ, dù lớn hay nhỏ, đều chủ yế đi đến túi của người dân hơn là nhà nước.
Sự tương phản còn sâu sắc hơn ở bên ngoài các thành phố hai nước này. Một nửa Trung Quốc và 2/3 Ấn Độ sống ở nông thôn. Tức là có khoảng 700 triệu người ở mỗi nước. Nhưng, một nửa người ở nông thôn của Trung Quốc đang tụt lại phía sau. Trở lại giai đoạn giữa những năm 1980, tỷ lệ thu nhập thành thị-nông thôn ở Đại lục là 1,8. giờ đây, tỷ lệ này là khoảng 3,5. Mặc dù thu nhập bình quân đầu người đã tăng, khoảng 400 triệu người chủ yếu sống ở nông thôn vẫn có mức thư nhập không tăng trong một thập kỷ qua. Yasheng Huang, giáo sư Trường Quản lý Sloan, học viện công nghệ Massachusetts, ước tính rằng tỷ lệ tuyệt đối người nghèo và mù chữ đã tăng gấp đôi kể từ năm 2000.
Tại Ấn Độ, khoảng cách thu nhập thành thị-nông thôn liên tục giảm xuống từ đầu những năm 1990. Trong hơn 1 thập kỷ qua, tăng trưởng kinh tế ở nông thôn Ấn Độ đã vượt qua tốc độ ở khu vực thành thị gần 40%. Nông thôn Ấn Độ chiếm một nửa GDP của nước này, so với 41% năm 1982. Nghiên cứu của Ngân hàng thế giới chỉ ra rằng nông thôn Trung Quốc chỉ chiếm 1/3 GDP và tạo ra 15% tăng trưởng. Trong khi đó, nông thôn Ấn Độ tạo ra tới khoảng 2/3 tăng trưởng chung.
Xét rộng hơn, cuộc khủng hoảng tài chính Mỹ đang đẩy nhanh sự chuyển đổi quyền lực kinh tế thế giới. Theo một báo cáo của công ty tư vấn toàn cầu PricewaterhouseCoopers (PwC), Ấn Độ có thể vượt qua Nhật Bản, trở thành nền kinh tế lớn thứ 3 thế giới, tính trên sức mua tương đương, vào năm 2012.
Như thế, Ấn Độ sẽ đạt được mục tiêu này trước 20 năm (năm 2032) so với dự đoán của của công ty chứng khoán và ngân hàng Goldman Sachs trong báo cáo của mình về BRIC (Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc).
Ấn Độ cũng hy vọng sẽ tăng trưởng nhanh hơn Trung Quốc sau năm 2020. Trung Quốc, trước đó được dự đoán sẽ trở thành nền kinh tế lớn nhất vào năm 2041, có thể đi đến đích này vào khoảng những năm 2020, báo cáo của PwC cho biết.
John Hawksworth, giám đốc kinh tế vĩ mô của PwC nói trong báo cáo: "Về thời điểm cụ thể thì còn chưa chắc chắn, nhưng nhiều khả năng tới trước năm 2030, Trung Quốc sẽ là nền kinh tế lớn nhất thế giới theo ngang giá sức mua".
(Theo Đình Ngân (Theo Business Week) // VietNamNet)
Năm 1989, lễ khai trương biên giới giữa Nga và Trung Quốc đã khiến Nga quan ngại về “một hiểm hoạ”: hàng triệu người dân Trung Quốc dạt từ phía bắc tràn đến vùng thưa thớt dân cư nhưng giàu có, Siberia. Nhiều ấn phẩm chống đối còn cho rằng Nga nên chấp nhận và nhượng toàn bộ vùng lãnh thổ đó cho Trung Quốc.
Báo cáo của Viện Nghiên cứu kinh tế LG vừa nhận định nền kinh tế Hàn Quốc đang chứng kiến những dấu hiệu tăng trưởng chậm lại trong khi lạm phát có chiều hướng gia tăng, trong bối cảnh tâm lý lạc quan của giới doanh nghiệp đã yếu đi và giá cả tiêu dùng đã tăng 3,1% trong tháng 1 vừa qua.
Thượng Hải đã vượt Hồng Kông về quy mô GDP lần đầu tiên trong ít nhất 3 thập kỷ trở lại đây. Nhiều dự báo cho rằng, thành phố Thượng Hải đang trên đà giành lại ngôi vị trung tâm tài chính số 1 của Trung Quốc.
Tokyo vừa xác nhận sự tồn tại của một hiệp ước bí mật từ thời chiến tranh lạnh mà theo đó các tàu mang vũ khí hạt nhân của Mỹ được phép quá cảnh qua các cảng Nhật Bản.
Trung Quốc ghi nhận khoảng cách thu nhập giữa thành thị và nông thôn đạt mức kỷ lục kể từ khi nước này thực hiện chính sách đổi mới, mở cửa vào năm 1978.
Ngày xưa Chủ tịch Mao Trạch Đông gọi Hoa Kỳ là con hổ giấy. Hôm nay, Mỹ coi Trung Quốc là con hổ thật. Thế giới đang “tọa sơn quan hổ đấu” trong cuộc thư hùng chiếm ngôi bá chủ.
Ngày 2/3, phái đoàn quan chức cấp cao Mỹ đã tới Bắc Kinh, một động thái được đánh giá nhằm hàn gắn quan hệ giữa hai nước đã bị “sứt mẻ” trong thời gian gần đây.
Trước nguy cơ cuộc khủng hoảng nợ ngày một trầm trọng, Thủ tướng Hy Lạp, ông George Papandreou ngày 26/2 đã lên kế hoạch gặp các nhà lãnh đạo thế giới, trong đó có Mỹ và một số đối tác châu Âu, nhằm tìm kiếm sự hỗ trợ quốc tế giải quyết tình hình rối ren hiện nay.
Tổ chức Phát triển công nghiệp của Liên hợp quốc (UNIDO) ngày 3/3 xác nhận Trung Quốc đã vượt Nhật Bản trở thành nước chế tạo công nghiệp lớn thứ 2 thế giới sau Mỹ.
Hoạt động sản xuất tại các nhà máy ở các nền kinh tế chủ chốt châu Á đã khởi sắc mạnh mẽ trong tháng 2, trong đó chỉ số quản lý thu mua (PMI) của Ấn Độ và Hàn Quốc đã tăng với tốc độ cao nhất trong 2 năm trở lại đây.
Tại Đại hội nông dân toàn quốc mới đây, Bộ trưởng Nông, Lâm và Ngư nghiệp Campuchia, ông Chan Sarun cho biết, nước này đã có một vụ mùa bội thu trong năm 2009, đạt sản lượng 7,037 triệu tấn thóc, tăng 130.000 tấn so với năm 2008.
Một chiếc máy bay cá nhân giá tới 20 triệu USD cùng gần 2 triệu USD tiền bảo dưỡng mỗi năm không hề làm nản lòng những người siêu giàu Trung Quốc trong cuộc đua sở hữu các món hàng xa xỉ.
Do kinh tế tăng trưởng bùng nổ, nước đang ra đi khỏi Trung Quốc: các ao hồ đang bốc hơi, các sông băng tan chảy, các dòng sông khô cạn. Hơn 50 thành phố Trung Quốc đã ghi nhận sự sụt lún liên tục, 75% rừng bị phá hủy...
Báo chí quốc tế gần đây xôn xao chuyện người đồng sáng lập mạng xã hội Facebook, anh Eduardo Saverin, xin từ bỏ quốc tịch Mỹ và cư trú dài hạn ở Singapore nhằm tránh thuế suất thuế thu nhập cao ngất ngưởng ở Mỹ.
Hôm 20/5, lãnh đạo 8 nền kinh tế phát triển gồm Anh, Canada, Pháp, Đức, Italy, Nhật Bản, Nga và Mỹ (G8) đã kết thúc hội nghị thượng đỉnh thường niên của nhóm tại Trại David (Maryland, Mỹ).
Các nhà lãnh đạo của Trung Quốc đã bắt đầu sử dụng đến các công cụ kích thích kinh tế để chặn đà suy giảm tăng trưởng. Nhưng theo giới quan sát, Bắc Kinh giờ không còn nhiều lựa chọn như trước.
Ngày 29-4 vừa qua, Thủ tướng Đức Angela Merkel lên tiếng bà sẽ gửi đoàn bác sĩ đến Ukraina để thảo luận với Tổng thống Viktor Yanukovich về việc đưa cựu Thủ tướng Tymoshenko đến Đức để chữa bệnh theo yêu cầu của bà Tymoshenko.
Trong những ngày gần đây, tình hình tại biển Đông lại có xu hướng nóng lên với những tranh chấp giữa Trung Quốc và Philippines. Đây là điều dễ hiểu vì lợi ích tại biển Đông đối với Trung Quốc và các nước tuyên bố chủ quyền ở khu vực này là rất lớn.
Một kế hoạch của chính phủ trung ương Trung Quốc nhằm tạo ra sự đột phá lớn trong công nghiệp du lịch trên hòn đảo nhiệt đới Hải Nam dự báo sự tăng trưởng vượt bậc trong kinh tế. Tuy nhiên, nó cũng làm rộng thêm khoảng cách giữa người giàu và người nghèo mà Bắc Kinh đang cố gắng thu hẹp.
So với phương Tây, các tổ chức xã hội của Trung Quốc còn rất không chín muồi, chưa thể hiện rõ tính chất tự chủ, tự nguyện, phi chính phủ; còn nặng tính quá độ, tương ứng với thực tế xã hội Trung Quốc đang ở thời kỳ chuyển đổi.
Chuyện Tổng thống Nga Vladimir Putin không tới tham dự hội nghị thượng đỉnh 8 nền kinh tế lớn nhất thế giới (G8), thay vào đó là Thủ tướng Dmitry Medvedev, đang tạo ra nhiều câu hỏi về lý do thực sự của nó.