Đẩy mạnh thị trường nội địa sẽ giúp Việt Nam phát triển bền vững
Làm cách nào để Việt Nam vừa có thể giải quyết được những sức ép ngắn hạn, vừa đảm bảo phát triển dài hạn? Đó là bài toán mà các chuyên gia UNDP đưa ra cho Việt Nam trong Điều tra kinh tế - xã hội khu vực châu Á – Thái Bình Dương 2010.
Kiểm soát vốn để kiềm chế lạm phát
Điều tra 2010 của Ủy ban Kinh tế và Xã hội khu vực châu Á - Thái Bình Dương của Liên hiệp quốc (UNESCAP) nhận định, trong khi khu vực Châu Á - Thái Bình Dương chịu ảnh hưởng nặng nề do nền kinh tế toàn cầu đang trong thời kỳ suy thoái trầm trọng nhất thì kinh tế Việt Nam lại tỏ ra thích ứng tương đối tốt so với nền kinh tế của các nước láng giềng khu vực Đông Nam Á. Mặc dù nền kinh tế đang có xu hướng phục hồi và đi lên, song tăng trưởng GDP lại giảm trong quý I/2010 (giảm từ 6,9% trong quý IV/2009 xuống còn 5,8% trong quý I/2010). Do đó, ủy ban này dự báo, GDP của Việt Nam sẽ tăng trưởng chậm trong năm 2010 ở mức 5,8%. Tốc độ tăng trưởng này thấp hơn nhiều so với mức trên 8% trước khi xảy ra khủng hoảng. Trong khi Chính phủ mới đây tuyên bố sẽ nỗ lực phấn đấu để kiềm chế lạm phát trong năm nay ở mức 8%, thay vì mức 7% đã Quốc hội đã thông qua hồi cuối năm ngoái, thì UNESCAP dự báo mức lạm phát 2010 của Việt Nam sẽ ở mức 10,3%. Đây là mức cao hơn rất nhiều so với mức 4,1% dự kiến cho toàn tiểu vùng Đông Nam Á và khu vực châu Á đang phát triển.
Theo đại diện của Cơ quan Phát triển Liên hiệp quốc (UNDP), Việt Nam đang thâm hụt ngân sách lớn nhất từ trước tới nay (theo tính toán của UNDP là khoảng 8,2% GDP) nên vấn đề của Việt Nam hiện nay là làm thế nào để đưa được về mức 4% GDP? Nếu Việt Nam tập trung giảm đáng kể mức thâm hụt ngân sách thì sẽ phải trả giá bằng việc không có thêm tiền cho xây dựng cơ sở hạ tầng, thu hút đầu tư nước ngoài… để chuẩn bị cho sự phát triển. UNESCAP cảnh báo rằng, mặc dù thắt chặt tiền tệ có thể là biện pháp cần thực hiện để hạn chế áp lực lạm phát, song các nhà hoạch định chính sách của Việt Nam vẫn phải thận trọng lựa chọn thời điểm và trình tự thực hiện khi ngừng áp dụng các gói kích thích tài chính để tránh tình trạng quá trình phục hồi vừa mới nhen nhóm đã bị dập tắt.
Theo các chuyên gia kinh tế của UNESCAP, Việt Nam cần phải áp dụng biện pháp kiểm soát vốn để tiết chế các luồng vốn ngắn hạn, tránh tình trạng tạo ra bong bóng tài sản ảo, giảm áp lực lên lạm phát và tỷ giá hối đoái. Ông Alex Warren Rodriguez, Cố vấn chính sách kinh tế của UNDP, nhận xét rằng, Chính phủ Việt Nam đã nhanh chóng can thiệp bằng cách công bố một loạt các gói kích thích tài chính nhằm mục đích hỗ trợ tăng trưởng kinh tế, giúp Việt Nam nhanh chóng giải quyết bài toán tăng trưởng trong ngắn hạn. Nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với sức ép về dài hạn mà Việt Nam cần phải đối mặt. Đó là làm thế nào để vừa đảm bảo đạt được các chỉ tiêu kinh tế, vừa phát triển bền vững về lâu dài. “Không nên quá tập trung vào mục tiêu mà cần xem xét mô hình nào là tốt nhất cho Việt Nam, tạo ra sự đồng thuận trong xã hội”, ông Alex Warren Rodriguez nói.
Tập trung cho thị trường nội địa
Để giải bài toán về phát triển bền vững trong tương lai, theo ông Eugene Gherman, chuyên gia kinh tế của UNESCAP tại Bangkok, Việt Nam cần phải tập trung cho thị trường nội địa. Khó khăn lớn nhất mà Việt Nam cũng như nhiều nước trong khu vực đang gặp phải là phụ thuộc quá nhiều vào thị trường Mỹ và châu Âu nên khi khủng hoảng xảy ra ở những nước này, các nước xuất khẩu sẽ bị ảnh hưởng rất lớn. Ông Eugene Gherman cho rằng, biến phản ứng tích cực thành phục hồi bền vững sẽ đặt ra những thách thức còn phức tạp hơn. Lý do là khủng hoảng ẩn chứa tình trạng mất cân bằng về cơ cấu trên phạm vi toàn cầu, trong đó mức độ tiêu dùng của phương Tây khó có thể phục hồi lại như thời kỳ trước đây. Do đó, khắc phục tình trạng mất cân bằng trong nhiều lĩnh vực và phát triển dựa trên nhu cầu của thị trường nội địa sẽ giúp Việt Nam không ngừng tự phát triển và tạo ra các nguồn tăng trưởng kinh tế mới ngay trong nội bộ đất nước mình. Vị chuyên gia gợi ý “Trung Quốc là một thị trường mà Việt Nam nên học tập”.
Để phát triển thị trường nội địa thì tăng cường công tác bảo trợ xã hội là một trong những nội dung quan trọng nhất mà UNESCAP đưa ra nhằm giúp Việt Nam và các nước trong khu vực phát triển bền vững. Bà Noeleen Heyzer - Trợ lý Tổng thư ký LHQ kiêm Thư ký điều hành ESCAP, khuyến nghị các chính phủ phải nắm bắt cơ hội này để đảm bảo duy trì được những thành quả đã đạt được thông qua đầu tư vào các chương trình xã hội mà người được hưởng lợi trực tiếp là những người dân bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi cuộc khủng hoảng, để giảm nghèo và tạo ra một nền kinh tế bền vững hơn. “Chúng tôi đã đúc kết được kinh nghiệm từ sau khủng hoảng tài chính châu Á năm 1997. Đó là, đối với người nghèo nhất có thể phải mất rất nhiều năm để phục hồi sau cuộc khủng hoảng toàn cầu chỉ kéo dài 2 năm này. Các chính phủ cần duy trì các chương trình giúp người dân phục hồi lại tài sản và sinh kế của họ. Nếu số người thoát khỏi nghèo càng lớn thì trong tương lai chúng ta sẽ càng tạo ra được nhiều người tiêu dùng và nhiều thị trường phát triển hơn” - bà Noeleen Heyzer nói.
Không nên quá tập trung vào mục tiêu mà cần xem xét mô hình nào là tốt nhất, tạo ra sự đồng thuận trong xã hội.
Bà Heyzer dẫn ra ví dụ như tại Ấn Độ có hẳn Đạo luật quốc gia đảm bảo việc làm cho nông thôn nhằm đảm bảo mỗi năm các thành viên trưởng thành trong các hộ gia đình nông thôn có việc làm trong 100 ngày. Hay tại PhiliPines có chương trình cấp kinh phí có điều kiện cho các hộ gia đình nghèo để giải quyết các nhu cầu về y tế và giáo dục… Những hỗ trợ này là cơ sở giúp người dân, đặc biệt là những người nghèo, có cơ hội phát triển, tạo ra tiền đề để kích cầu thị trường nội địa tăng lên.
Việc tăng cường các dịch vụ tài chính phù hợp với khả năng của người dân cũng cần phải được ưu tiên. Các sản phẩm dịch vụ đó sẽ bao gồm tiết kiệm, tín dụng và các sản phẩm bảo hiểm được thiết kế riêng phù hợp với nhu cầu của người nghèo với các điều kiện ưu đãi hơn và các yêu cầu thế chấp không quá chặt chẽ. Các chuyên gia nhận định, Việt Nam cũng đang thực hiện rất hiệu quả mô hình tài chính vi mô và sự thành công của mô hình này sẽ góp phần không nhỏ vào việc tạo ra sự ổn định về mặt cơ cấu, giảm gánh nặng cho nhà nước và là cơ hội cho sự phát triển sau này.
Ngoài việc khuyến khích có những chính sách cho người nghèo, các chuyên gia kinh tế của UNESCAP cũng nhấn mạnh đến một số chương trình chính sách khác giúp Việt Nam có được sự phát triển bền vững, chẳng hạn như thúc đẩy phát triển nông nghiệp nông thôn, hỗ trợ các động lực tăng trưởng xanh (sử dụng các sản phẩm thân thiện với môi trường)…
Không đủ nhân lực, nhưng ngành điện Bà Rịa –Vũng Tàu không chịu thuê các đơn vị có chức năng thực hiện một số hạng mục thi công, nhằm giảm bớt áp lực công việc; Bảo đảm tiến độ công trình, cấp điện phục vụ nhu cầu cấp thiết của người dân các vùng “khát điện” từ nhiều năm qua.
Ngày 5-8-2008, Nghị quyết số 26-NQ/T.Ư của Hội nghị lần thứ 7 Ban Chấp hành T.Ư khóa X về nông nghiệp, nông dân, nông thôn được ban hành. Sau 20 năm đổi mới, đây là lần đầu Ðảng ta có một nghị quyết toàn diện nhất về nông nghiệp, nông dân, nông thôn trong điều kiện kinh tế thị trường, hội nhập kinh tế quốc tế.
Tại diễn đàn Doanh nghiệp Việt Nam, một hoạt động được tổ chức trước thềm Hội nghị giữa kỳ nhóm Tư vấn các nhà tài trợ 2010 do tổ chức Tài chính quốc tế (IFC) - thành viên thuộc nhóm ngân hàng Thế giới và Bộ Kế hoạch - Đầu tư phối hợp tổ chức tại Hà Nội ngày 26/5, nhiều đại biểu cho rằng để Việt Nam nâng cao hiệu quả và sức cạnh tranh của nền kinh tế thì Chính phủ cần quan tâm hơn nữa đến 3 vấn đề.
Khoảng cách giàu - nghèo không phải chỉ là một chỉ tiêu kinh tế. Nó còn phản ánh sự gắn kết xã hội và là một thể hiện của sự bình đẳng trong xã hội. Khoảng cách giàu - nghèo ắt sẽ nảy sinh. Nhưng sự bền vững của phát triển ở tất cả các nước, và hơn thế nữa định hướng xã hội chủ nghĩa, không chấp nhận khoảng cách giàu - nghèo đi vào phân cực quá một ngưỡng cho phép.
Trong đơn kiến nghị ngày 15/5/2010 gửi Quốc hội, Chính phủ và các cơ quan liên quan, các cơ quan báo chí, một loạt DN đồng loạt kiến nghị ba nội dung. Theo đó, tất cả đều khẳng định Bộ Tài chính đã thiếu nhất quán trong ban hành chính sách thuế, Tổng cục Hải quan thì thiếu nhất quán trong thực hiện chính sách thuế.
Ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng kinh tế thế giới vừa qua đến nền kinh tế nước ta đã cho thấy một bài học: Tăng trưởng kinh tế bền vững là giải pháp "tự vệ" hiệu quả nhất, đồng thời hạn chế được những bất ổn đối với nền kinh tế nước nhà.
Nước ta giàu tài nguyên khoáng sản đến mức nào? Về việc này có lẽ nên nhắc lại một phát biểu dựa trên khoa học địa chất và ý tưởng thống kê của A. P. Aleksandrov, nguyên chủ tịch viện Hàn lâm khoa học Liên Xô, theo đó trữ lượng khoáng sản của một nước nói chung tỷ lệ thuận với diện tích của nước ấy.
Việt Nam đã có bước nhảy vọt trong bảng xếp hạng về môi trường thương mại toàn cầu năm 2010 của Diễn đàn kinh tế thế giới (WEF) được công bố ngày 19/5.
Nghị quyết Hội nghị lần thứ 4 Ban chấp hành Trung ương Khóa X về Chiến lược biển Việt Nam đến năm 2020 đã chỉ rõ, phải phấn đấu để Việt Nam trở thành quốc gia mạnh lên từ biển, giàu lên từ biển, trong đó kinh tế biển chiếm khoảng 53-55% GDP và 55-56% kim ngạch xuất khẩu của cả nước.
Một vị lãnh đạo Bộ Tài chính cho hay, bộ này đang xây dựng kịch bản cho giá xăng dầu từ nay đến cuối năm. Ứng với 3 mốc giá dầu thô dưới 70 USD/thùng; từ 70 đến 80 USD/thùng và trên 100 USD/thùng sẽ là 3 kịch bản giá.
Việt Nam tăng 18 bậc lên vị trí thứ 71 trong bảng chỉ số về môi trường thương mại toàn cầu năm 2010 vừa được WEF công bố. Trong tổng số 125 nền kinh tế được WEF xem xét năm nay Singapore và Hồng Công tiếp tục dẫn đầu thế giới về phương diện tạo điều kiện thuận lợi cho tăng cường trao đổi thương mại toàn cầu.
Trên con đường tái cấu trúc, các tổ chức tín dụng không đi một mình. Chính phủ đã giao Bộ Tài chính xây dựng Đề án tái cấu trúc doanh nghiệp nhà nước (DNNN) và yêu cầu thực hiện ngay từ đầu năm 2012 này.
Trong điều kiện nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa như Việt Nam, tư duy kinh tế chỉ huy còn phổ biến thì không nên đặt vấn đề sử dụng tài sản quốc gia (dù là tiền thuế của dân hay đất đai của công) để khuyến khích phát triển công nghiệp một cách tham vọng, vì điều đó sẽ chỉ dẫn tới sự lãng phí.
Nhiều chuyên gia cho rằng cần phải hy sinh tăng trưởng để chống lạm phát nhưng dường như họ đã quên rằng tăng trưởng cũng là một phần quan trọng của ổn định vĩ mô, miễn là tăng trưởng đúng với khả năng của mình.
Tìm sinh viên để đưa đón, chăm sóc con cái đang trở thành nhu cầu lớn của nhiều bậc phụ huynh là công chức. Và đây là cơ hội kiếm thêm cho nhiều người, nhất là học sinh, sinh viên khi thay đổi giờ học, giờ làm.
Cộng đồng doanh nghiệp châu Âu tại Việt Nam đã tỏ ra bớt bi quan hơn về triển vọng của nền kinh tế Việt Nam, theo kết quả của cuộc khảo sát lần thứ sáu về chỉ số kinh doanh của các doanh nghiệp châu Âu do Phòng Thương mại Châu Âu tại Việt Nam (EuroCham) thực hiện vào tháng 1/2012.
Cộng đồng doanh nghiệp châu Âu tại Việt Nam đã tỏ ra bớt bi quan hơn về triển vọng của nền kinh tế Việt Nam, theo kết quả của cuộc khảo sát lần thứ sáu về chỉ số kinh doanh của các doanh nghiệp châu Âu do Phòng Thương mại Châu Âu tại Việt Nam (EuroCham) thực hiện vào tháng 1/2012.
Khẳng định quyết tâm kiềm chế lạm phát của Chính phủ là hoàn toàn đúng đắn, nhưng TS. Bùi Đức Thụ, Ủy viên Thường trực Ủy ban Tài chính - Ngân sách của Quốc hội, cho rằng với cách thắt chặt tiền tệ hiện nay sẽ dẫn đến sự ngột ngạt cho cả nền kinh tế.
Việc tự phong thành các Tập đoàn kinh tế tư nhân, việc nâng cấp các tổng công ty Nhà nước với mô hình "Công ty mẹ - Công ty con" thành các Tập đoàn kinh tế đã và đang diễn ra ở nước ta. Song một loạt sự đổ vỡ, hoạt động kém hiểu quả của các tập đoàn kinh tế ở nước ta của cả khối nhà nước và tư nhân trong thời gian qua cho thấy còn qua nhiều điều đáng đáng để bàn.
Sau gần 25 năm đổi mới, bộ mặt kinh tế, xã hội Việt Nam đã khác hẳn. So với 10 năm trước, đời sống của dân chúng nói chung hiện nay được cải thiện nhiều, vị trí của Việt Nam trên thế giới cũng tăng lên đáng kể. Rõ ràng ở đây có vấn đề hiệu suất phát triển, có khả năng bỏ lỡ các cơ hội mà nguyên nhân sâu xa nằm ở cơ chế, ở sự chậm hoàn thiện cơ chế thị trường, ở năng lực nắm bắt cơ hội, và việc thực thi các chính sách, vì các điều kiện về bối cảnh khu vực và cơ hội phát triển Việt Nam không bất lợi so với các nước lân cận.
Bàn cờ kinh tế VN bị chia thành rất nhiều mảnh nhỏ. Các mảnh này thường bị chi phối bởi các nhóm độc quyền và đặc quyền. Điểm yếu cơ bản nhất trong mô hình tăng trưởng của Việt Nam là tăng trưởng chủ yếu nhờ vào việc bán tài nguyên và gia công trình độ thấp, nhờ vào tăng lượng đầu tư và lấy khu vực kinh tế nhà nước vốn kém hiệu quả làm chủ đạo.
Việt Nam tăng 18 bậc lên vị trí thứ 71 trong bảng chỉ số về môi trường thương mại toàn cầu năm 2010 vừa được WEF công bố. Trong tổng số 125 nền kinh tế được WEF xem xét năm nay Singapore và Hồng Công tiếp tục dẫn đầu thế giới về phương diện tạo điều kiện thuận lợi cho tăng cường trao đổi thương mại toàn cầu.
Hiện nay quy mô của các vùng kinh tế trọng điểm (VKTTĐ) đã mở rộng đến gấn 25% diện tích và chiếm khoảng 70% thu nhập kinh tế của cả nước. Một vấn đề đặt ra là: quan điểm ngày càng mở rộng quy mô diện tích của các VKTTĐ của Việt Nam có hợp lý hay không? Làm thế nào để các VKTTĐ phải thực sự là động lực tăng trưởng và phát triển kinh tế của cả nước ,có một thế đứng vững chắc trong tương lai nhằm thực hiện mục tiêu phát triển bền vững quốc gia.
Ngày 17-5, Bộ Kế hoạch và Đầu tư (KH-ĐT) đã tổ chức hội thảo tham vấn cho dự thảo Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội (KT-XH) 5 năm 2011-2015, với sự tham gia của đại diện các cơ quan quốc tế. Nội dung chủ yếu nêu lên bức tranh toàn cảnh về KT-XH, cùng những vấn đề liên quan khi nước ta bước vào giai đoạn "đệm" chuyển tiếp để cơ bản trở thành nước công nghiệp hóa vào năm 2020.
Bên cạnh những vấn đề quản lý đô thị, trung tâm hành chính quốc gia… thì bài toán kinh tế là băn khoăn lớn nhất khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho ý kiến về đồ án quy hoạch chung xây dựng Thủ đô, sáng 11/5.
Kể từ khi khu kinh tế ven biển đầu tiên là Chu Lai được thành lập năm 2003, đến nay đã có 14 khu kinh tế biển được thành lập, gồm 2 khu ở đồng bằng sông Hồng, 10 khu ở vùng duyên hải miền Trung và 2 khu ở miền Nam. Theo Quy hoạch phát triển các KKT biển đến năm 2020 cả nước sẽ có 15 khu kinh tế biển với kinh phí đầu tư khoảng 162.000 tỷ đồng và tạo việc làm cho khoảng 500.000 ngàn người.
Tại bài viết mới nhất trên blog của mình, TS. Trần Công Hòa đã phân tích và đưa ra một số khuyến nghị về hoạch định chính sách và điều hành nền kinh tế 2010: tiếp tục giảm giá VND; cắt giảm chi tiêu công; tăng tính độc lập của NHNN; kiên quyết cho phá sản những doanh nghiệp nhà nước làm ăn thua lỗ; điều chỉnh chính sách thuế ở một số lĩnh vực theo phương thức lũy tiến; phát triển công nghiệp phụ trợ;...
Tăng trưởng luôn luôn là một cuộc trường chinh. Vì vậy, không thể chỉ vì tăng trưởng ngắn hạn mà hy sinh sự ổn định và bền vững trong dài hạn. Cổ nhân ngày xưa có câu “dục tốc bất đạt”, không những thế cái giá phải trả cho kinh tế bất ổn rất lớn, chỉ cần nhìn sang mấy nước xung quanh như Thái Lan, Indonesia hay Philippines là có thể thấy rất rõ điều này.
Cải cách cơ cấu là một đòi hỏi nghiệt ngã đối với tất cả các nước muốn tiến bước trên con đường đi đến phồn vinh. Thế nhưng, có nhiều nước không chủ động vượt qua đòi hỏi này khi tình thế kinh tế còn thuận lợi và thường bắt đầu nó quá muộn khi đất nước đã rơi vào khủng hoảng. Điều này lý giải tại sao nhiều nước có khởi đầu tốt nhưng rồi sa lầy trong cạm bẫy của mức thu nhập trung bình ...
Năm 2009, tăng trưởng GDP đạt 5,32%; lạm phát được kiềm chế dưới 7%; hệ số ICOR là 5, 16. Những con số này có thể cho cảm nhận kinh tế vĩ mô đang ở tình trạng khá ổn định. Tuy nhiên Tổng cục Thống kê cho rằng các cân đối vĩ mô chưa thật vững chắc, bất bình đẳng giầu nghèo tăng, chậm được khắc phục,...
Nền kinh tế của Việt Nam đã và đang ngày một trở nên phức tạp hơn, với các cơ chế, thị trường, tổ chức và lực lượng kinh tế mới ra đời trong suốt hơn hai thập niên đổi mới. Sự gấp gáp của cuộc đua tranh kinh tế được nhân lên bằng hành trình hội nhập, trong đó Việt Nam là thành viên mới của WTO.