Mặc dù những nhà lãnh đạo mới của Nhật Bản đã hứa hẹn sẽ cải tổ đường lối điều hành đất nước, nhưng có một điều vẫn chưa thể thay đổi từ nhiều đời thủ tướng trước: luôn có một chính khách đứng sau thủ tướng, người thực sự có quyền lực lãnh đạo đất nước.
Ông Ichiro Ozawa, Tổng thư ký đảng Dân chủ cầm quyền đi ngang qua bức hình thủ tướng Yukio Hatoyama ở một cuộc họp báo diễn ra tại trụ sở đảng này tại Tokyo. Ảnh : NYT
Thời điểm này, với những biến động trong mối quan hệ Washington – Tokyo, phía Mỹ đã trực tiếp liên hệ với chính khách đặc biệt này.
Theo các quan chức của Mỹ và Nhật, ngoại giao hai nước đã đàm phán về chuyến thăm Washington vào đầu tháng tới của Tổng thư ký Đảng Dân chủ cầm quyền Ichiro Ozawa. Một quan chức giấu tên cho biết, Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Kurt Cambell đã gợi ý về chuyến thăm trong chuyến công du Nhật Bản năm ngoái, chương trình làm việc có thể sẽ bao gồm cuộc gặp với Tổng thống Obama.
Giới chức hai nước cũng cho rằng lời mời không chính thức của Washington nhằm củng cố kênh liên lạc với một trong những nhà lãnh đạo mới của Nhật, người từng tuyên bố muốn độc lập với nước Mỹ. Đây là một phần trong nỗ lực lớn hơn của Washington nhằm đưa các thành viên của đảng cầm quyền mới ở Nhật đến Washington để gặp những người đồng cấp.
Tuy nhiên, lời đề nghị trên cũng vấp phải một số ý kiến chỉ trích bởi việc này có thể bị coi như hành động qua mặt Thủ tướng Nhật, Yukio Hatoyam. Các chuyên gia cho rằng động thái này của Mỹ - có thể sẽ được chính phủ của ông Hatoyama chấp thuận – cho thấy một thực tế là những vấn đề khó khăn hiện nay, như việc không đồng ý cho quân Mỹ tiếp tục đóng tại Okinawa, xuất phát phần nào từ sự đổ vỡ trong thông tin qua lại giữa hai nước.
Sự thay đổi có tính lịch sử trong chính quyền Nhật năm ngoái đã phá vỡ những kênh thông tin qua lại từng tồn tại hàng thập kỷ giữa hai nước.
Jun Jio, giáo sư nghiên cứu chính trị tại Học viện Nghiên cứu chính sách Quốc gia Tokyo nói: “Những động thái như việc mời ông Ozawa cho thấy sự đổ vỡ trong thông tin. Những phương cách liên lạc cũ đã không còn nữa, cần thời gian để Mỹ và Nhật có thể xây dựng lại hệ thống mới”.
Trước khi Đảng Dân chủ của ông Hatoyam lên nắm quyền, quan hệ song phương được thực hiện thông qua một nhóm chuyên gia về Nhật Bản tại Washington và các kênh liên lạc của họ với Đảng Dân chủ tự do và Bộ Ngoại giao Nhật. Đảng Dân chủ không chỉ loại bỏ hoàn toàn những người của Đảng Tự do dân chủ, họ còn thực hiện cam kết đưa ra trong chiến dịch tranh cử là chấm dứt tình trạng việc hoạch định chính sách chỉ ở trong tay một số quan chức.
Vấn đề là chỉ một vài kênh liên lạc tỏ ra có thể thay thế được những kênh cũ. Tình trạng thiếu thông tin của Washington lên đến đỉnh điểm vào cuối năm ngoái khi Tokyo bắt đầu kêu gọi thay đổi một thỏa thuận được đưa ra năm 2006 nhằm di chuyển căn cứ quân sự Futenma ở Okinawa.
Khi đó, bình luận của các bộ trưởng trong nội các Nhật Bản thường mâu thuẫn, thiếu nhất quán, phản ánh sự không đồng thuận của một chính phủ còn thiếu kinh nghiệm. Mặc dù ông Hatoyama tỏ ra vẫn muốn duy trì đồng minh an ninh giữa hai nước nhưng tiếng nói của ông bị lấn át bởi những luồng ý kiến trái ngược. Kết quả là, sự nhầm tưởng của phía Mỹ rằng Tokyo muốn rút khỏi mối quan hệ với Mỹ lại trở thành sự thật.
Để cứu vãn cho tình thế này, giới lãnh đạo Nhật Bản đã cố gắng gửi một thông điệp rõ ràng hơn tới Washington. Trong các phát biểu trên báo chí, Ngoại trưởng Nhật Bản Katsuya Okada liên tục nhắc lại rằng, mặc dù chính phủ mới tỏ ra cởi mở hơn trong tranh luận, nhưng họ vẫn mong muốn các căn cứ không quân và hải quân của người Mỹ tiếp tục đóng tại Nhật Bản.
Ông Okada nói như biện minh: “Chúng tôi tỏ ra cởi mở hơn những chính phủ tiền nhiệm, và điều này có thể gây khó khăn cho những đồng minh của Nhật trong việc hiểu Nhật Bản”.
Với việc đề nghị ông Ozawa thăm Washington, chính quyền Obama đã tiếp xúc với một trong những chính khách gây tranh cãi nhất của Nhật. Ông này góp phần quan trọng trong chiến thắng của Đảng Dân chủ trước Đảng Dân chủ tự do trong cuộc bầu cử năm ngoái. Ông Ozawa hiện đang dính líu tới những rắc rối về quản lý tài chính của Đảng này. Ông Ozawa cũng có quan hệ rộng với nhiều quan chức của Mỹ.
Giới phân tích cảnh báo việc mời ông Ozawa tới Washington có thể đưa ra thông điệp sai lệch rằng chính quyền Obama coi ông này như là trung tâm quyền lực thực sự của Nhật. Lời mời cũng có thể ảnh hưởng tới quyền lực của ông Hatoyam, người đang đối mặt với làn sóng chỉ trích ngày càng gia tăng về năng lực lãnh đạo.
Một số chuyên gia cho rằng chính quyền Obama dường như đang sai lầm khi khăng khăng đòi chính quyền mới ở Nhật giữ nguyên những thỏa thuận trước đây. Họ cho rằng lối tiếp cận mạnh tay hiện nay của Washington có thể gây ra tác dụng ngược lại, tạo dư luận rằng Mỹ không thừa nhận quyền thay đổi chính sách của chính phủ mới.
(Theo Hải Linh // Tienphong Online // The New York Times)
Những người Mỹ cổ vũ cho nếp sống khỏe mạnh, tỏ ra hết sức thất vọng, khi biết nhà lãnh đạo cao nhất của đất nước họ, Tổng thống Barack Obama, vẫn không dứt bỏ được thuốc lá.
Nhà kinh tế hàng đầu của Anh Liam Halligan cho rằng, Tổng thống Mỹ Barack Obama chỉ là kẻ “đạo đức giả” và đang châm ngòi cho cuộc chiến thương mại Trung– Mỹ.
Một năm trước, con đường thoát khỏi khủng hoảng kinh tế Mỹ có vẻ sáng sủa. Trước hết, Mỹ chấp nhận chạy đua với tình trạng thâm hụt ngân sách cao để bù đắp cho nhu cầu tiêu thụ cá nhân sụt giảm do suy thoái kinh tế toàn cầu.
Trong cuộc gặp với Thủ tướng Nga Vladimir Putin, Ngoại trưởng Mỹ Hilary Clinton khẳng định rằng, Mỹ ủng hộ Nga gia nhập Tổ chức thương mại thế giới (WTO).
Quan hệ giữa hai cường quốc Mỹ, Trung Quốc đang bước vào cấp độ căng thẳng mới, làm dấy lên mối lo ngại về một vụ xung đột lớn cả về kinh tế, thương mại lẫn chính trị.
Quan hệ ngoại giao giữa Washington với Libya khôi phục chưa được bao lâu thì một lỗi lầm không đáng có của Bộ Ngoại giao Mỹ lại làm vẩn đục quan hệ hai nước.
Các báo cáo về tình hình sản xuất, xây dựng, thu nhập cá nhân và chi tiêu của người dân Mỹ, công bố ngày 1/3, cho thấy nền kinh tế đầu tàu thế giới này đang có sự phục hồi một cách khiêm tốn, nhưng vẫn "mong manh".
Ngân hàng Trung ương Venezuela ngày 2/3 thông báo kinh tế nước này trong năm 2009 đã sụt giảm tới 3,3%, đẩy quốc gia nhiều dầu mỏ này lâm vào tình trạng suy thoái lần đầu tiên kể từ năm 2003.
Hãng AP cho biết khoảng một giờ sau khi trận siêu động đất mạnh 8,8 độ richter xảy ra 3 đợt sóng thần liên tiếp cao khoảng 6 m đổ vào thị trấn ven biển Talcahuano, cuốn gần như toàn bộ thị trấn này ra biển.
Số hộ gia đình giàu có ở Mỹ đã tăng 16% trong năm ngoái, sau khi giảm mạnh trong năm 2008. Sau cơn bão khủng hoảng, người Mỹ cũng trở nên thận trọng hơn trong vấn đề bảo đảm tài chính.
Việc ông Vladimir Putin muốn ra tranh cử tổng thống gắn liền với kỷ lục của ông là người hùng từng đưa nước Nga thoát khỏi tình trạng thời hậu Liên Xô và hậu Yeltsin để bước vào thời kỳ trật tự kinh tế và thịnh vượng.
Trong một báo cáo đưa ra hồi tháng 10 năm ngoái, Tổ chức Lao động Quốc tế ước tính có hơn 215 triệu trẻ em trên khắp thế giới đã phải lao động nặng nhọc để mưu sinh, trong đó có 113 triệu em nhỏ thuộc khu vực châu Á-Thái Bình Dương.
Kinh tế thế giới trải qua năm 2011 đầy sóng gió, với một loạt thách thức như khủng hoảng nợ công nghiêm trọng tại khu vực đồng tiền chung châu Âu (Eurozone), sức phục hồi "èo uột" của kinh tế Mỹ, đà tăng chậm lại của các nền kinh tế phát triển mới nổi, tỷ lệ thất nghiệp, lạm phát cao, tình hình bất ổn chính trị và thiên tai... ---> 9 dự báo kinh tế thế giới 2012-2013 ---> 10 rủi ro lớn của kinh tế thế giới 2012
Trong danh sách này có Vladimir Putin, Che Guevara, Martin Luther King... Theo các nhà chiêm tinh, những người sinh năm Rồng thường đam mê, sáng tạo, không ngại thách thức, nhưng cũng có thể kiêu ngạo.
Họ được coi là "những con rồng đỏ" kiểm soát phần lớn nền kinh tế Trung Quốc. Họ được gọi là "tầng lớp cổ áo đen" bởi luôn xuất hiện trong một bộ vest đen, đi xe limousine màu đen. Đóng vai trò là các nhà doanh nhân hàng đầu và quyền lực nhất của nền kinh tế Trung Quốc, nhưng thông tin về họ lại rất ít.
Trong khi châu Âu vẫn còn u ám bởi khủng hoảng thị trường tài chính, kéo theo nhiều dịch vụ kinh doanh thương mại khác kém phát triển, điều này đã dẫn tới suy thoái kinh tế ngày càng trở nên trầm trọng hơn thì châu Á được xem như là thị trường tiềm năng mới, có khả năng tiếp ứng cho sự phục hồi của châu Âu.
Tờ Financial Times vừa công bố xếp hạng các trường đào tạo thạc sỹ quản trị kinh doanh (MBA) tốt nhất trên toàn cầu năm 2012. Trong đó, trường kinh doanh Standford được xếp hạng nhất trong "bảng phong thần" năm nay.
Cuộc suy thoái toàn cầu đã chính thức dừng bước trong năm 2010. Từ đó tới nay, nhiều nơi đã tăng trưởng mạnh trở lại. Tuy nhiên, khu vực Bắc Mỹ và Tây Âu vẫn tiến với nhịp độ chậm hơn rất nhiều so với phần còn lại của thế giới.