Tiết lộ mới đây của tạp chí The Economist cho thấy tới tháng 2/2010, tổng giá trị nợ của tất cả các nước trên thế giới đã vượt qua mốc 36.000 tỷ USD
Tiếp nối nỗi hoảng sợ do khủng hoảng nợ của Hy Lạp, tin tức về nợ của một loạt nước trên thế giới – từ các nước phát triển đến các nước đang nổi, lan tỏa nhanh chóng, báo hiệu một triển vọng không mấy sáng sủa của kinh tế thế giới. Những cảnh báo về nguy cơ một “cuộc khủng hoảng nợ” bắt đầu rộ lên.
36.000 tỷ USD hay là hơn?
Thế giới những ngày này dõi theo từng “nhất cử nhất động” trên thị trường Hy Lạp - nước hiện đang phải gánh một núi nợ khổng lồ - lên tới 300 tỷ euro, chiếm 124 % tổng sản phẩm quốc nội (GDP) năm 2009, thuộc loại nhiều nhất tại châu Âu. Nhưng như một cái nhọt lâu ngày cũng phải bung ra, những tin tức về nợ công không ngừng tỏa đi từ châu Âu: tổng giá trị nợ của Italia - nước đang đứng bên bờ vực khủng hoảng, chiếm 118% GDP; Đức - nền kinh tế mạnh nhất khu vực đã nợ tới 1.700 tỷ euro, tăng 7,1% và vượt quá mức 70% GDP - mức tăng cao thứ hai kể từ sau Chiến tranh Thế giới thứ II. Nợ công của Pháp cuối năm 2009 đã lên xấp xỉ 1.500 tỷ euro, tương đương với 82,6 % GDP. Một số nước như Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Aixơlen, Ailen cũng đang lâm tình cảnh nợ nần bi đát.
Tổng giá trị nợ của khu vực sử dụng đồng Euro chiếm 84% GDP của khối và ngày càng khiến cộng đồng quốc tế lo lắng. Năm 2009, nợ trung bình của cả Liên minh châu Âu (EU) chiếm 73% GDP của khối này, trong khi nợ của 16 nước thuộc khu vực đồng tiền chung euro là 78% GDP.
Trong khi đó, con số nợ của những nền kinh tế hàng đầu thế giới cũng làm giật mình bất kỳ ai: Số liệu Bộ Tài chính Nhật Bản công bố ngày 10/5 cho thấy tổng nợ của nước này chiếm tới 229% GDP, đứng đầu trong số các nước thành viên của Tổ chức Hợp tác Kinh tế (OECD), và có xu hướng tiếp tục tăng trong 5 năm tới. Với Mỹ, nước này hiện là con nợ lớn hàng đầu thế giới với tổng số nợ lên tới 13.000 tỷ USD, chiếm khoảng 93% GDP. Dự kiến thâm hụt ngân sách của nước này năm 2011 sẽ đạt 1.600 tỷ USD và tổng giá trị nợ của Mỹ sẽ chiếm trên 50% GDP. Còn Canada, nếu chia bình quân, mỗi người dân nước này nợ hơn 40.000 USD, đứng đầu trong số 20 nước phát triển trên thế giới và là mức cao nhất trong lịch sử.
Trong một báo cáo mới công bố, Goldman Sachs cho biết tính đến cuối năm 2009, tổng giá trị nợ công của Trung Quốc là 15.700 tỷ Nhân dân tệ, chiếm 48% GDP của nước này, trong đó chủ yếu là nợ của Chính phủ Trung ương (chiếm 20% GDP) và nợ của chính quyền địa phương (chiếm 23%). Trung Quốc có thể sẽ phải đối mặt với thâm hụt ngân sách khổng lồ, chiếm hơn 10% GDP trong năm 2010. Còn Ấn Độ, một nền kinh tế lớn đang lên ở châu Á, cũng đang đối mặt với tình trạng nợ công nặng nề. Tỷ lệ nợ so với GDP năm 2009 lên tới 88,9% và mức thâm hụt ngân sách năm 2010 dự kiến là - 6,8%.
Tiết lộ mới đây của tạp chí The Economist cho thấy tới tháng 2/2010, tổng giá trị nợ của tất cả các nước trên thế giới đã vượt qua mốc 36.000 tỷ USD – con số này hiện giờ chắc không dừng lại mốc đó. Trước đó, theo thống kê của cơ quan xếp hạng tín dụng Moodys, từ năm 2007-2010, nợ công toàn cầu sẽ tăng lên khoảng 15.300 tỷ USD, trong đó 80% của các nước thuộc nhóm G7.
Sẽ đến đâu?
Nợ công chồng chất không chỉ ở các nước đang phát triển mà thậm chí ở các nước phát triển còn khủng khiếp hơn nhiều. Các nước – giàu cũng như nghèo, đã vay nợ với tốc độ chóng mặt do suy thoái khiến thu thuế giảm, trong khi các khoản chi cứ tăng vùn vụt vì hoạt động giải cứu, hỗ trợ thất nghiệp và những nỗ lực kích thích kinh tế.
Chủ tịch Ngân hàng Thế giới (WB) Robert Zoellick đã bày tỏ lo ngại nhiều nước trên thế giới sẽ rơi vào khủng hoảng nợ giống như cuộc khủng hoảng mà Hy Lạp hiện đang phải đối mặt. Ông Zoellick đã cảnh báo hiểm họa khủng hoảng này từ tháng 1/2010, khi nợ ở các nước đều tăng cao. Hiện nguy cơ này thực sự đã trở thành vấn đề toàn cầu khi các chủ nợ ở châu Âu bắt đầu thẩm định lại nguy cơ vỡ nợ của các nước vay nợ.
Hồi cuối tháng 3, Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) cảnh báo trong vòng ba tháng tới, tức là đến tháng 6/2010, chính phủ các nước phải chấp nhận công bố kế hoạch cắt giảm nợ và thâm hụt ngân sách khổng lồ, nếu không muốn chìm sâu hơn trong rắc rối. OECD - diễn đàn về chính sách của 30 nước phát triển hàng đầu - cho rằng các nước phải bắt đầu dừng các gói kích thích kinh tế trong năm 2011 để giảm thâm hụt ngân sách đang ở những mức cao kỷ lục và gây ra nợ nần trầm trọng. OECD dự đoán mức nợ của các nước thành viên tổ chức này sẽ vượt quá 100% tổng sản phẩm quốc nội (GDP) vào năm 2011, cao hơn khoảng 30% so với mức nợ trước khi nổ ra cuộc khủng hoảng kinh tế năm 2008. OCED cảnh báo: "Nếu không hành động mạnh tay, các khoản nợ, vốn đã ở mức cao, sẽ tiếp tục tăng trong trung hạn ở một số nước trong đó có Nhật Bản, Mỹ và Anh".
IMF dự kiến tổng nợ của chính phủ các nước G7 (trừ Đức và Canađa) sẽ tăng từ mức trung bình khoảng 75%. Tổng sản phẩm quốc nội (GDP) của mỗi nước hồi cuối năm 2007 lên tương ứng khoảng 110% GDP vào cuối năm 2014. Năm nay, tỷ lệ nợ trung bình tính tương đương với GDP của các nước giầu nhất thế giới dự kiến sẽ lên tới mức như năm 1950, do chi phí trả lương hưu và chăm sóc sức khỏe gia tăng. IMF cho rằng các nước giàu sẽ phải cắt giảm chi tiêu, tăng thuế, và chỉnh đốn các khoản tiền trợ cấp hưu bổng và sức khỏe để giảm nợ trong năm sau. Theo ước tính của IMF, đến năm 2014, tại hầu hết các nền kinh tế tiên tiến, mức nợ của chính phủ sẽ cao hơn mức GDP thường niên. Đây là tỷ lệ nợ so với GDP cao nhất kể từ những năm sau Chiến tranh Thế giới thứ II.
Ngân hàng Thanh toán Quốc tế (BIS) vừa công bố một báo cáo nghiên cứu, trong đó lưu ý rằng các nước công nghiệp hóa đang đánh giá thấp vấn đề nợ công và đối mặt với thực trạng nghiêm trọng hơn những gì phản ánh qua số liệu thống kê chính thức, do phải chi tiêu nhiều hơn cho lớp dân số già. Nghiên cứu của BIS cũng cảnh báo, nếu không thay đổi các chính sách hiện nay, vào năm 2020, nợ công sẽ tăng lên mức 300% GDP tại Nhật Bản, 200% tại Anh, và 150% tại Bỉ, Hà Lan, Ailen, Hy Lạp, Italia và Mỹ, đồng thời đe dọa nghiêm trọng tới triển vọng tăng trưởng kinh tế.
Theo các nhà phân tích kinh tế, những khoản nợ công khổng lồ ngày càng lan rộng ra nhiều nước làm cho tình hình kinh tế thế giới, vốn đã bắt đầu hồi phục nhưng chưa bền vững, có nguy cơ rơi vào một cuộc suy thoái mới. Sau cơn bão khủng hoảng tài chính toàn cầu, thu ngân sách chính phủ sẽ thấp hơn, trong khi chi ngân sách lại gia tăng. Điều này khiến mục tiêu cân bằng ngân sách trở thành một nhiệm vụ khó khăn hơn, trừ khi các chính phủ đưa ra các biện pháp ứng phó kịp thời để sửa chữa và bình ổn tình hình tài chính.
Bài báo nhan đề “Fear returns” (“Nỗi sợ hãi trở lại”) đăng trên tạp chí Economist cho rằng, từ chỗ là giải pháp cho cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu mới đây, chính sách của các chính phủ giờ đây lại trở thành nguồn gốc gây phức tạp cho tình hình kinh tế thế giới.
Một công ty cổ phần vừa “phát hiện” khu đất 9 ha hiện là đất nông nghiệp nằm ở phía nam đại lộ Láng – Hòa Lạc vẫn “chưa có chủ” và xin thành phố Hà Nội được ứng vốn đầu tư…
Giống như người nghiện ma tuý phải tăng dần cơ số thuốc gây nghiện sử dụng hàng ngày mới đảm bảo "đủ đô", các quốc gia trót mắc vào vòng xoáy nợ nần cũng phải tăng dần số tiền vay hàng năm mới trả nổi khoản lãi và khấu hao vốn 'tới hạn". Do phát triển quá nóng, do không quản lý được những khoản vay nợ, do vấn nạn tham nhũng.... không ít quốc gia trên thế giới đã bị nhấn chìm trong vòng xoáy nợ nần.
Khi việc thâm nhập ngày càng tăng của kinh tế Trung Quốc tại khu vực mang lại nhiều vấn đề và khi hải quân Trung Quốc gia tăng sức sức mạnh, thì người dân Đông Nam Á trở nên có ý thức hơn về khoảng cách giữa lời nói và thực tế.
Theo Ngân hàng Thế giới, đến năm 2000, tổng số nợ nước ngoài từ vay mới và từ lãi mẹ đẻ lãi con của các nước Mỹ La-tinh đã lên đến 739 tỷ đô-la. Chỉ riêng số tiền các quốc gia con nợ này phải bỏ ra để trả lãi và khấu hao cơ bản của món nợ khổng lồ nói trên cũng đã ngốn mất hơn một nửa ngân sách hàng năm. Hệ lụy là những "con nghiên" vay nợ đã phải sống dở chết dở vì những món nợ chất chồng.
Mới 6 tháng đầu năm 2010, tỉnh Bà Rịa –Vũng Tàu (BR-VT) đã ba lần triệu tập các ban, ngành, huyện - thị để bàn bạc, thống nhất các giải pháp, nhiệm vụ cấp bách nhằm tăng cường chuyển nguồn vốn đăng ký sang vốn thực hiện đối với các dự án được cấp phép đầu tư.
Ngân hàng thương mại chính là các công ty kinh doanh tiền tệ. Ở đó, họ dùng chính sách lãi suất để thu hút tiền gửi từ trong dân và cho các nhà doanh nghiệp vay để đầu tư vào sản xuất kinh doanh.
“Các ngân hàng đang phóng đại những ảnh hưởng của việc giám sát khối ngân hàng đối với nền kinh tế toàn cầu trong vài năm tới”, chuyên gia kinh tế phụ trách nghiên cứu về ảnh hưởng quốc tế của sự giám sát đã bày tỏ như vậy với tờ “Financial Times”.
Nợ công của các quốc gia hiện nay đang là vấn đề bàn thảo và tranh luận của nhiều nhà kinh tế cũng như tốn khá nhiều “ giấy mực “ của giới báo chí
Khó huy động vốn nhưng không dám tăng mạnh lãi suất, nhiều ngân hàng tìm cách khuyến mãi. Chưa đầy một tháng sau khi đồng thuận loại bỏ khuyến mãi và thống nhất lãi suất huy động, nhiều ngân đã phá rào “bơm” khuyến mãi cho khách hàng.
Dù giá USD, euro giảm sâu, nhưng hầu hết mặt hàng nhập khẩu vẫn “cố thủ” giá. Thậm chí, một số mặt hàng còn nâng giá tới 10 – 20% so với trước đó.
Từ đầu năm tới nay, đồng Euro luôn ở trong xu thế mất giá mạnh so với các đồng tiền chủ chốt khác, đặc biệt là USD. Cuộc khủng hoảng nợ của khu vực sử dụng đồng tiền chung châu Âu mà tâm điểm là Hy Lạp, đã khiến giới đầu tư toàn cầu lo ngại và ồ ạt rút vốn khỏi đồng Euro.
Bộ Xây dựng vừa đề xuất Chính phủ cho phép bổ sung 18 dự án nhà ở sinh viên cấp thiết tại 16 địa phương vào danh mục được triển khai ngay trong năm 2012.
Phát biểu với báo chí nhân tham dự Diễn đàn Kinh tế thế giới (WEF) tại thành phố Davos (Thụy Sĩ), Thứ trưởng Đường sắt Lwin Thaung cho biết Chính phủ Myanmar chuẩn bị thông qua Luật đầu tư sửa đổi vào cuối tháng 2 này, thay thế cho bộ luật đã có từ năm 1991. Rõ ràng đây là một thông điệp “trải thảm đỏ” Myanmar muốn gửi đến cộng đồng quốc tế sau khi đã thực hiện cải cách dân chủ bước đầu.
Trong khi không ít các dự án buộc phải giảm giá bán vì không tìm được khách mua, thì các dự án nội đô vẫn âm thầm tăng giá trong suốt năm 2011, bởi khách mua chủ yếu là để sử dụng.
Trong khi thông tin Thống đốc tuyên bố sẽ sáp nhập 5-8 ngân hàng trong đầu năm 2012 còn đang khiến toàn thị trường quan tâm, lượng tiền rút ra ồ ạt vào dịp Tết Nguyên đán càng khiến dư luận lo lắng tới tính thanh khoản của các ngân hàng.
UBND TP Hà Nội vừa phê duyệt đề xuất đầu tư dự án cải tạo, mở rộng đường Phạm Văn Đồng, đoạn từ nút Mai Dịch đến công viên Hoà Bình theo hình thức hợp đồng xây dựng - chuyển giao (BT).
Nếu như tháng 1/2012 lượng tiền được rút ra khỏi ngân hàng được tiết lộ là khá nhiều thì tuần đầu tiên của tháng 2/2012, bên cạnh việc thông báo kết quả kinh doanh Quý IV huy động vốn của ngân hàng đã có dấu hiệu “khởi sắc”.
Nếu có ai đó đặt câu hỏi tâm điểm của chính sách tiền tệ năm 2012 nằm ở đâu, câu trả lời sẽ là thanh khoản. Gánh nặng thanh khoản tiền tệ mười năm qua đã dồn tụ lại, và chúng ta mới chỉ đi được đoạn đường một năm (năm 2011) trên suốt lộ trình giải quyết tận gốc rễ vấn đề.
Năm 2012, hệ thống ngân hàng phải hết sức cố gắng để vượt qua những khó khăn chung của nền kinh tế và giải quyết được vấn đề nội tại của hệ thống ngân hàng. Ông Nguyễn Văn Bình, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam trao đổi với báo chí ngày 30.1.2012.
Bài viết này nhằm mục đích xác định các nhân tố quyết định lạm phát ở Việt Nam thông qua một phương pháp tiếp cận đơn giản. Mô hình ước lượng của chúng tôi sử dụng cơ sở lý thuyết về lạm phát cho một nền kinh tế nhỏ và mở. Bài viết cố gắng đưa một một vài gợi ý thận trọng cho chính sách kiềm chế lạm phát ở Việt Nam trong giai đoạn thực hiện chính sách kích cầu.
Dù lạm phát vẫn đang ở mức thấp hơn so với năm 2008, nhưng tỷ lệ này tăng mạnh từ giữa năm 2009 và đang trở thành nguy cơ lớn nhất đối với Ấn Độ và Việt Nam. Trung Quốc; Singapore đã tuyên bố nâng giá đồng tiền; Ngân hàng Trung ương Ôxtrâylia, Ấn Độ, Malaixia, Philíppin và Việt Nam cũng đã lần lượt tăng lãi suất trong mấy tháng qua. Nỗi lo lạm phát gia tăng đang đè nặng lên các nền kinh tế Châu Á.
Với số nợ và mức thâm hụt thương mại quá lớn với Trung Quốc như hiện nay, Mỹ đã gia tăng áp lực bằng mọi cách buộc Trung quốc phải "thả lỏng" đồng nhân dân tệ. Ngày 15-4 sắp tới, Bộ Tài chính Mỹ sẽ phải đưa ra tuyên bố xem Trung Quốc có phải là “nước thao túng tiền tệ” hay không. Khả năng xảy ra cuộc chiến tranh tiền tệ mới là rất lớn, theo giới phân tích đây có thể là một phần của âm mưu toàn cầu nhằm thiết lập trật tự thế giới mới.
72% doanh nghiệp tư nhân VN căng thẳng vì vốn. Theo Standard Chartered đồng Việt Nam sẽ giảm giá hơn nữa trong thời gian tới và lạm phát của VN năm nay sẽ ở mức 8,9%. Cơ chế lãi suất trần không còn phù hợp với thực tế. Ngân hàng Nhà nước cần phải thay đổi cơ chế cũ bằng một cơ chế mới, nếu không sẽ gây ra sự đè nén, kiềm chế sự phát triển kinh tế cũng như làm cho sự lưu thông tiền tệ có những tắc nghẽn và biến tướng khó kiểm soát.
Trong một thời gian ngắn, nhằm khơi thông nguồn cung cầu trên thị trường ngọai tệ, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (NHNN) đã liên tục có 2 lần thay đổi tỷ giá giữa đồng Việt Nam và đồng đô la Mỹ. Nhiều chuyên gia dự báo sẽ có thêm một đợt thứ ba trong năm nay, nhưng chưa biết khi nào - có thể vào quý III năm 2010? Liệu có xuất hiện tâm lý bất an khi sở hữu đồng nội tệ ?
Năm 2009 là năm không yên ả đối với thị trường tài chính Việt Nam khi các lĩnh vực tiền tệ, ngoại hối, thị trường vốn đều biến động phức tạp và liệu thực tế này có tái hiện trong năm nay không lại là câu hỏi không dễ trả lời.
Quyết định của Ngân hàng Nhà nước cho phép các ngân hàng thương mại được cho vay lãi suất thỏa thuận đối với các khoản vay trung dài hạn và thu thêm phí đối với các khoản vay ngắn hạn đang gây phản ứng trái nhiều từ các góc nhìn quan sát. Lãi suất thoả thuận đối với các khoản cho vay trung dài hạn của doanh nghiệp có nơi lên đến 18%/năm. Nhiều ý kiến cho rằng, mức này đã đến giới hạn chịu đựng của doanh nghiệp.
Việt Nam đã vượt qua đáy suy thoái kinh tế nhưng thị trường tiền tệ vẫn chưa bền vững, rủi ro cao. Chính phủ nên tập trung ổn định kinh tế vĩ mô, không nên chạy theo giải pháp phá giá tiền đồng.
Theo nhận định của nhiều chuyên gia, thị trường nhà đất năm 2010 sẽ có nhiều áp lực cạnh tranh giữa các doanh nghiệp trong nước và thách thức trước sự đổ bộ nhiều hơn của nhà đầu tư nước ngoài. Giới đầu tư cần có góc nhìn thực tế hơn và họ sẽ phải đau đầu đối diện với thách thức chọn sản phẩm nào và bán cho ai.
Do nhu cầu nhà đất còn rất lớn nên việc đầu tư vào thị trường bất động sản hằng năm lợi nhuận có thể đạt từ 25%-30%, nếu gặp đột biến có thể lên đến 150%.