Mọi thứ chúng ta biết về kinh tế học đều chỉ ra rằng một dân số được giáo dục tử tế và cơ sở hạ tầng chất lượng cao đều quan trọng trong quá trình phát triển. Các quốc gia đang phát triển đang nỗ lực rất lớn để nâng cấp đường xá, cầu cảng và trường lớp của họ, trọng khí ấy nước Mỹ đang lùi lại phía sau.
Ánh sáng đang tắt dần trên nước Mỹ, quả đúng như vậy theo cả nghĩa đen. Thành phố Colorado Springs đã tạo ra sự chú ý với nỗ lực tuyệt vọng của họ nhằm tiết kiệm tiền bằng cách tắt một phần ba đèn đường. Những điều tương tự cũng đang được các thành phố khác trên toàn đất nước thực hiện hoặc tìm cách áp dụng, từ Philadelphia tới Fresno.
Trong khi đó, quốc gia một thời từng làm thế giới sửng sốt bởi những khoản đầu tư đầy tầm nhìn vào giao thông, từ Kênh Erie tới Hệ thống đường cao tốc liên bang, giờ lại đang trong quá trình tự đóng lại các con đường của họ: trong nhiều bang, các chính quyền địa phương đang phá bỏ những con đường mà họ không còn duy trì được nữa, đành để chúng về với cát sỏi.
Và một quốc gia luôn tự hào về giáo dục, về vị trí luôn dẫn dầu của mình trong việc cung cấp giáo dục cơ bản cho tất cả trẻ em, giờ đây cũng đang phải cắt giảm. Giáo viên bỏ dạy, chương trình bị hủy, ở Hawaii, năm học thậm chí còn bị cắt ngắn đi đáng kể. Tất cả các dấu hiệu đều cho thấy thậm chí còn có nhiều cắt giảm hơn nữa phía trước.
Chúng ta được giải thích rằng nước Mỹ không có cơ hội nào khác, cái chức năng cơ bản nhất của mọi chính phủ là thực hiện những dịch vụ thiết yếu đã từng được cung cấp cho nhiều thế hệ nay lại không còn khả năng thực hiện được nữa. Đúng là cả chính quyền bang lẫn địa phương đều bị ảnh hưởng nặng bởi khủng hoảng nên đang rất kẹt tiền. Nhưng họ sẽ không đến nỗi kẹt như vậy nếu các chính trị gia sẵn sàng xem xét tăng một vài khoản thuế.
Còn chính phủ liên bang thì không thiếu tiền như vậy chút nào hết, họ có thể bán các trái phiếu dài hạn chống lạm phát với mức lãi suất vẻn vẹn 1,04%. Họ có thể và nên trợ giúp các chính quyền địa phương, để đảm bảo tương lai của cơ sở hạ tầng và giáo dục cho con em chúng ta.
Nhưng Washinton đang trợ giúp rất nhỏ giọt, và thậm chí là rất miễn cưỡng. Chúng ta phải ưu tiên giảm thâm hụt, những người Cộng Hoà và Dân chủ ôn hòa nói vậy. Và gần như ngay sau đó, chúng ta tuyên bố rằng nước Mỹ cần bảo vệ chương trình cắt giảm thuế cho những người giàu có với tổng hụt cho ngân sách tới 700 tỷ đôla trong thập kỷ tới.
Kết quả là, phần lớn tầng lớp tinh hoa chính trị của chúng ta đã cho thấy đâu là ưu tiên của họ: khi phải lựa chọn giữa việc yêu cầu lớp người giàu nộp thêm 2% hoặc nước Mỹ phải đi giật lùi, giữa việc người giàu phải đóng thuế suất như dưới thời bùng bổ của Clinton hoặc nền tảng của đất nước này sụp đổ, họ đã luôn chọn điều sau, theo nghĩa đen như đối với đường xá và theo nghĩa bóng đối với giáo dục.
Sự lựa chọn ấy là thảm họa trong cả ngắn hạn lẫn dài hạn.
Trong ngắn hạn, việc cắt giảm cả ở cấp bang lẫn địa phương thế này là một cú giáng vào nền kinh tế, tiếp tục kéo dài tình trạng thất nghiệp tồi tệ hiện nay.
Chủ nhân Nobel Kinh tế 2008: "Nước Mỹ đang đi giật lùi" (Ảnh: Huffington Post)
Hãy nhớ một điểm rất quan trọng là các chính quyền bang và địa phương rất khác so với liên bang. Bạn đang nghe người ta nói rằng chính quyền liên bang đang chi tiêu khá hào phóng dưới thời Obama. Đúng vậy, chính quyền liên bang đang tiêu nhiều hơn nhưng không như cái cách mà bạn nghĩ. Nhưng chính quyền bang và địa phương thì đang cắt giảm. Nếu gộp tất cả vào thì hóa ra là khoản tăng chi lớn nhất lại dành cho những chương trình an sinh xã hội như bảo hiểm thất nghiệp, khoản bảo hiểm đã tăng vọt nhờ vào tình trạng khốn khó của cuộc suy thoái.
Người ta vẫn cứ nói về những chương trình kích thích kinh tế thất bại, nhưng nếu nhìn vào cách chính quyền chi tiêu hiện nay một cách tổng thể, bạn không hề thấy bất kỳ cái gì gọi là kích thích kinh tế. Chi tiêu ở cấp liên bang đang khép dần trong khi các bang và địa phương tiếp tục cắt giảm rất mạnh, nước Mỹ đang đi giật lùi.
Nhưng tiết kiệm thuế cho lớp người giàu chẳng phải cũng là một dạng kích thích kinh tế hay sao? Nhưng mọi thứ không như thế nếu bạn để ý một chút. Khi chúng ta không để cho một giáo viên mất việc, sự trợ giúp ấy là rõ ràng, nhưng khi chúng ta đưa hàng triệu đôla thêm nữa cho những người giàu, rất dễ chúng sẽ nằm im đâu đó dưới gối của họ.
Vậy tương lai kinh tế của đất nước này ra sao? Mọi thứ chúng ta biết về kinh tế học đều chỉ ra rằng một dân số được giáo dục tử tế và cơ sở hạ tầng chất lượng cao đều quan trọng trong quá trình phát triển. Các quốc gia đang phát triển đang nỗ lực rất lớn để nâng cấp đường xá, cầu cảng và trường lớp của họ, trọng khí ấy nước Mỹ đang lùi lại phía sau.
Chúng ta đã tới nông nỗi này là do đâu? Đó là hệ quả logic của 3 thập kỷ với những luận điệu chống chính phủ, những luận điệu đã thuyết phục rất nhiều cử tri rằng mỗi đồng đôla đóng thuế đều là những đồng đôla lãng phí và khu vực công chẳng làm nên cơm nên cháo việc gì bao giờ.
Phong trào chống chính phủ luôn ở dạng phản bác lại sự lãng phí và sai trái, phản bác những khoản tiền khổng lồ gửi vào tài khoản của các quý bà giàu sang đi Cadillacs, phản bác lại đội quân công chức hùng hậu nhưng vô dụng với hàng núi giấy tờ của họ. Nhưng đó là một ngộ nhận, đương nhiên, không bao giờ hoàn toàn là lãng phí và sai trái như phe hữu tuyên bố.
Và giờ đây chiến dịch chống chính phủ ấy đang đơm hoa kết trái, chúng ta đang chứng kiến cái gì đang thực sự trở thành vật hi sinh: các dịch vụ dân thường trừ tầng lớp siêu giàu cần, các dịch vụ trừ chính phủ ra thì chẳng ai có thể cung cấp cả, đó là những con đường sáng đèn, những cao tốc dễ đi lại và những ngôi trường khang trang.
Kết cục cuối cùng của chiến dịch chống chính quyền này là chúng ta đang đi vào một ngả rẽ sai lầm thảm khốc. Nước Mỹ đang ở trên một con đường tăm tối và bế tắc tới miền vô định.
Nhiều năm qua, thực tế đã cho thấy sức cạnh tranh thu hút đầu tư của Việt Nam vượt trội nhiều nền kinh tế khác và thành tích thu hút dự án cũng như nguồn vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) của VN ít nước sánh được. Tuy nhiên, theo nhiều chuyên gia kinh tế, nguồn vốn FDI thời gian gần đây có những dấu hiệu bất ổn, nhất là hiện tượng nhiều dự án lớn chậm triển khai, có nguy cơ vốn ảo...
Dự luật sẽ giúp hồi phục sức mạnh vĩ đại của hệ thống tài chính Mỹ, một hệ thống khi ở trong trạng thái tốt nhất luôn phát triển những các thức sáng tạo để cung cấp tín dụng và vốn, không chỉ cho những công ty lớn trên toàn cầu, mà cho cả những cá nhân với một ý tưởng hay kế hoạch tốt.
Ngày 16/8, UBND thành phố Hà Nội đã ban hành quyết định quy định đối tượng, các điều kiện liên quan đến thủ tục tục mua bán, chuyển nhương nhà ở cho người thu nhập thấp tại khu vực đô thị.
Hai năm qua, khoảng 4.000 cơ quan tài chính của các chính quyền địa phương trên cả nước Trung Quốc đã vay hơn 7.700 tỉ NDT (hơn 1.134 tỉ đô la Mỹ). Ứớc tính đến năm 2011, các khoản nợ địa phương có thể lên đến 10.000 tỉ NDT (gần 1.473 tỉ đô la Mỹ), trong khi một số cơ quan phương Tây cho rằng nợ của chính quyền địa phương Trung Quốc hiện đã lên đến 12.000 tỉ NDT (hơn 1.767 tỉ đô la Mỹ).
Rủi ro tài chính vĩ mô đáng kể nhất mà Việt Nam có thể gặp phải trong trung hạn là vấn đề tiền tệ, cụ thể là vấn đề tỷ giá hối đoái, khi mà sức ép tỷ giá đang gia tăng từ nhiều phía như thâm hụt vãng lai lớn (chênh lệch giữa tỷ lệ đầu tư và tiết kiệm nội địa trên GDP rất lớn là 12%); tài sản có ngoại tệ ròng của hệ thống ngân hàng giảm mạnh; tỷ lệ vốn từ bên ngoài so với dự trữ ngoại tệ đã tăng từ 37% năm 2009 lên 80%, ...
Một cách căn ke, lãi suất thực mà người vay vốn nhận được không chỉ gói gọn ở con số phần trăm trên hợp đồng. Hiểu và thực sự hỗ trợ họ sau những con số đó là một cách để “giảm” lãi suất thực tế.
Để thực sự phát triển nông nghiệp nông thôn theo đúng đường lối chủ trương của Đảng và Nhà nước cần rất nhiều giải pháp, cả ở tầm vĩ mô và vi mô trong một chiến lược tổng thể có tầm nhìn khả thi, khoa học và hợp lý.
Các ngân hàng thương mại đang phải chịu sức ép lớn từ việc cơ cấu lại các khoản đầu tư. Khi chỉ còn 3 tháng nữa là NHNN mạnh tay siết lại hoạt động của hệ thống ngân hàng.
Với kỳ vọng hoàn tất được mục tiêu tăng trưởng tín dụng đề ra, khi thời gian còn lại của năm không còn nhiều, các nhà băng đang ra sức tiếp thị vốn vay. Trong đó, mảng tín dụng được các nhà băng quan tâm nhiều chính là tài trợ vốn cho doanh nghiệp ở lĩnh vực xuất, nhập khẩu.
Các sàn giao dịch bất động sản đang “kêu trời” xung quanh việc Bộ Xây dựng gửi Sở Xây dựng TP HCM lấy ý kiến góp ý Thông tư 71 chuẩn bị ban hành, có nội dung cấm sàn giao dịch bất động sản không được tham gia đầu tư, kinh doanh nhà ở.
Bộ Xây dựng vừa đề xuất Chính phủ cho phép bổ sung 18 dự án nhà ở sinh viên cấp thiết tại 16 địa phương vào danh mục được triển khai ngay trong năm 2012.
Phát biểu với báo chí nhân tham dự Diễn đàn Kinh tế thế giới (WEF) tại thành phố Davos (Thụy Sĩ), Thứ trưởng Đường sắt Lwin Thaung cho biết Chính phủ Myanmar chuẩn bị thông qua Luật đầu tư sửa đổi vào cuối tháng 2 này, thay thế cho bộ luật đã có từ năm 1991. Rõ ràng đây là một thông điệp “trải thảm đỏ” Myanmar muốn gửi đến cộng đồng quốc tế sau khi đã thực hiện cải cách dân chủ bước đầu.
Trong khi không ít các dự án buộc phải giảm giá bán vì không tìm được khách mua, thì các dự án nội đô vẫn âm thầm tăng giá trong suốt năm 2011, bởi khách mua chủ yếu là để sử dụng.
Trong khi thông tin Thống đốc tuyên bố sẽ sáp nhập 5-8 ngân hàng trong đầu năm 2012 còn đang khiến toàn thị trường quan tâm, lượng tiền rút ra ồ ạt vào dịp Tết Nguyên đán càng khiến dư luận lo lắng tới tính thanh khoản của các ngân hàng.
UBND TP Hà Nội vừa phê duyệt đề xuất đầu tư dự án cải tạo, mở rộng đường Phạm Văn Đồng, đoạn từ nút Mai Dịch đến công viên Hoà Bình theo hình thức hợp đồng xây dựng - chuyển giao (BT).
Nếu như tháng 1/2012 lượng tiền được rút ra khỏi ngân hàng được tiết lộ là khá nhiều thì tuần đầu tiên của tháng 2/2012, bên cạnh việc thông báo kết quả kinh doanh Quý IV huy động vốn của ngân hàng đã có dấu hiệu “khởi sắc”.
Nếu có ai đó đặt câu hỏi tâm điểm của chính sách tiền tệ năm 2012 nằm ở đâu, câu trả lời sẽ là thanh khoản. Gánh nặng thanh khoản tiền tệ mười năm qua đã dồn tụ lại, và chúng ta mới chỉ đi được đoạn đường một năm (năm 2011) trên suốt lộ trình giải quyết tận gốc rễ vấn đề.
Năm 2012, hệ thống ngân hàng phải hết sức cố gắng để vượt qua những khó khăn chung của nền kinh tế và giải quyết được vấn đề nội tại của hệ thống ngân hàng. Ông Nguyễn Văn Bình, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam trao đổi với báo chí ngày 30.1.2012.
Bài viết này nhằm mục đích xác định các nhân tố quyết định lạm phát ở Việt Nam thông qua một phương pháp tiếp cận đơn giản. Mô hình ước lượng của chúng tôi sử dụng cơ sở lý thuyết về lạm phát cho một nền kinh tế nhỏ và mở. Bài viết cố gắng đưa một một vài gợi ý thận trọng cho chính sách kiềm chế lạm phát ở Việt Nam trong giai đoạn thực hiện chính sách kích cầu.
Dù lạm phát vẫn đang ở mức thấp hơn so với năm 2008, nhưng tỷ lệ này tăng mạnh từ giữa năm 2009 và đang trở thành nguy cơ lớn nhất đối với Ấn Độ và Việt Nam. Trung Quốc; Singapore đã tuyên bố nâng giá đồng tiền; Ngân hàng Trung ương Ôxtrâylia, Ấn Độ, Malaixia, Philíppin và Việt Nam cũng đã lần lượt tăng lãi suất trong mấy tháng qua. Nỗi lo lạm phát gia tăng đang đè nặng lên các nền kinh tế Châu Á.
Với số nợ và mức thâm hụt thương mại quá lớn với Trung Quốc như hiện nay, Mỹ đã gia tăng áp lực bằng mọi cách buộc Trung quốc phải "thả lỏng" đồng nhân dân tệ. Ngày 15-4 sắp tới, Bộ Tài chính Mỹ sẽ phải đưa ra tuyên bố xem Trung Quốc có phải là “nước thao túng tiền tệ” hay không. Khả năng xảy ra cuộc chiến tranh tiền tệ mới là rất lớn, theo giới phân tích đây có thể là một phần của âm mưu toàn cầu nhằm thiết lập trật tự thế giới mới.
72% doanh nghiệp tư nhân VN căng thẳng vì vốn. Theo Standard Chartered đồng Việt Nam sẽ giảm giá hơn nữa trong thời gian tới và lạm phát của VN năm nay sẽ ở mức 8,9%. Cơ chế lãi suất trần không còn phù hợp với thực tế. Ngân hàng Nhà nước cần phải thay đổi cơ chế cũ bằng một cơ chế mới, nếu không sẽ gây ra sự đè nén, kiềm chế sự phát triển kinh tế cũng như làm cho sự lưu thông tiền tệ có những tắc nghẽn và biến tướng khó kiểm soát.
Trong một thời gian ngắn, nhằm khơi thông nguồn cung cầu trên thị trường ngọai tệ, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (NHNN) đã liên tục có 2 lần thay đổi tỷ giá giữa đồng Việt Nam và đồng đô la Mỹ. Nhiều chuyên gia dự báo sẽ có thêm một đợt thứ ba trong năm nay, nhưng chưa biết khi nào - có thể vào quý III năm 2010? Liệu có xuất hiện tâm lý bất an khi sở hữu đồng nội tệ ?
Năm 2009 là năm không yên ả đối với thị trường tài chính Việt Nam khi các lĩnh vực tiền tệ, ngoại hối, thị trường vốn đều biến động phức tạp và liệu thực tế này có tái hiện trong năm nay không lại là câu hỏi không dễ trả lời.
Quyết định của Ngân hàng Nhà nước cho phép các ngân hàng thương mại được cho vay lãi suất thỏa thuận đối với các khoản vay trung dài hạn và thu thêm phí đối với các khoản vay ngắn hạn đang gây phản ứng trái nhiều từ các góc nhìn quan sát. Lãi suất thoả thuận đối với các khoản cho vay trung dài hạn của doanh nghiệp có nơi lên đến 18%/năm. Nhiều ý kiến cho rằng, mức này đã đến giới hạn chịu đựng của doanh nghiệp.
Việt Nam đã vượt qua đáy suy thoái kinh tế nhưng thị trường tiền tệ vẫn chưa bền vững, rủi ro cao. Chính phủ nên tập trung ổn định kinh tế vĩ mô, không nên chạy theo giải pháp phá giá tiền đồng.
Theo nhận định của nhiều chuyên gia, thị trường nhà đất năm 2010 sẽ có nhiều áp lực cạnh tranh giữa các doanh nghiệp trong nước và thách thức trước sự đổ bộ nhiều hơn của nhà đầu tư nước ngoài. Giới đầu tư cần có góc nhìn thực tế hơn và họ sẽ phải đau đầu đối diện với thách thức chọn sản phẩm nào và bán cho ai.
Do nhu cầu nhà đất còn rất lớn nên việc đầu tư vào thị trường bất động sản hằng năm lợi nhuận có thể đạt từ 25%-30%, nếu gặp đột biến có thể lên đến 150%.