Bắt đầu từ con số không: không vốn, không bằng cấp, không kinh nghiệm… nhưng vì “mang nợ” Nhà nước nên cả đời anh Quảng Diệu Hưng, chủ DNTN Thương mại và sản xuất cầu dao điện Tiến Thành, quyết phấn đấu làm giàu. Vượt bao thăng trầm trong sự nghiệp, anh đã chọn niềm vui qua số thuế nộp cho Nhà nước, bởi anh nghĩ, nộp thuế càng nhiều, chứng tỏ hiệu quả kinh doanh càng cao! Và anh đã đạt tâm nguyện khi nhiều năm liền được ngành thuế tuyên dương “Người nộp thuế tốt”…
Cơ may từ một chuyến đi học nước ngoài
Đang học lớp trung cấp điện phải nghỉ nửa chừng vì kinh tế gia đình khó khăn, anh Quảng Diệu Hưng bắt đầu sự nghiệp bằng chiếc máy hàn thuê trên vỉa hè. Là người Hoa, tính tình cần mẫn, thật thà, anh đã nhanh chóng tạo được niềm tin của khách hàng. Lúc ấy, chiếc máy hàn trị giá chỉ 800.000 đồng nhưng người chủ thấy anh làm ăn được đã tăng giá thuê đến 200.000 đồng/ngày.
Công nhân đang làm việc tại Doanh nghiệp tư nhân Tiến Thành.
Mỗi ngày làm đều có lời nhưng phải lo cho cả gia đình nên làm ngày nào “xào” ngày đó. Khó khăn lắm anh mới tiết kiệm, tích góp đủ tiền mua được máy mới cho riêng mình. Chỉ là chiếc máy hàn trị giá không hơn 1 triệu đồng nhưng đó là tài sản đầu tiên có giá trị mà anh làm chủ. Anh còn nhớ như in cảm giác sung sướng khi nhiều ngày liền anh cứ ngắm nhìn chiếc máy mà xúc động đến chảy nước mắt. Có tiền mua máy nhưng anh vẫn “trụ” ở cái vỉa hè cũ. Gần năm sau anh mới đủ tiền thuê địa điểm mở tiệm. Sự nghiệp bắt đầu từ đó. Cứ thế, vừa làm vừa tích góp đầu tư mở rộng ra.
Năm 2000, nước ngoài có chương trình tài trợ cho đi học kỹ thuật tại Nhật. Thật may mắn, anh được chính quyền quận 5 cử đi học. Sang Nhật Bản, nhờ kinh nghiệm sẵn có, anh nhanh chóng nắm bắt những kỹ thuật mới mà chuyên gia nước bạn hướng dẫn. Trở về, anh mở ra cho mình một con đường mới: chế tạo máy phục vụ cho việc sản xuất của mình. Ban đầu, anh sản xuất cầu dao điện, sau đó anh thâm nhập vào thị trường, cái gì thị trường cần là anh sản xuất. Anh nhanh chóng mở rộng sản xuất sang các mặt hàng đồ điện khác như chuông điện, ổ cắm, bóng đèn… theo quy trình khép kín. Đến giờ anh xây dựng được nhà máy sản xuất ở Long An với quy mô hơn 300 công nhân. Hệ thống máy móc hầu hết là do anh tự chế tạo. Còn tại TPHCM, anh đẩy mạnh mạng lưới thương mại, cung cấp hàng tận nơi cho các cửa hàng bán sỉ, bán lẻ. Số tiền mà anh nộp cho ngân sách tăng liên tục qua các năm, lên đến hàng tỷ đồng.
Cải tiến nhanh, người làm hàng giả không theo kịp
Những năm gần đây, mặt hàng của anh dần chiếm lĩnh thị trường nội địa. Nhưng, lúc sản phẩm của anh nổi tiếng cũng là lúc bị giả thương hiệu. Dù trên mỗi sản phẩm có dán tem chống hàng giả, nhưng khách hàng của anh vẫn mua nhằm hàng giả. “Con đường” đi tìm chân lý quá vất vả. Muốn cơ quan chức năng bảo vệ, anh phải theo dõi, lần ra địa điểm của người làm hàng giả. Công việc rất nan giải vì vừa tìm ra địa chỉ người làm hàng giả nào là họ dọn đi nơi khác. Quá tốn thời gian theo đuổi, anh đành chọn hướng liên tục cải tiến mẫu mã hàng hóa, nâng chất lượng sản phẩm để đối tượng làm hàng gian không theo kịp.
Cách này phù hợp với niềm đam mê sáng tạo của anh nên càng giúp doanh nghiệp anh phát triển nhanh hơn. Càng kinh doanh hiệu quả, số tiền anh nộp thuế càng nhiều. Mỗi tháng, anh chỉ hỏi kế toán xem số tiền thuế mình đóng cho ngân sách bao nhiêu để xác định hiệu quả kinh doanh của mình. Đó cũng là cách quản lý hiệu quả của anh: “Tôi đam mê nghiên cứu, sáng tạo, vì vậy niềm hạnh phúc của tôi là sản phẩm của mình được thị trường tin dùng”. Anh cho rằng, không chỉ bản thân mình mà đã là người kinh doanh thì chỉ vui khi có được hiệu quả từ hoạt động chuyên môn chứ không phải làm giàu từ việc gian lận thuế của Nhà nước. Hơn nữa, làm ăn mà cứ lo tìm cách đối phó, luồn lách để trốn thuế thì còn đâu thời gian, đầu óc để tập trung vào chuyên môn. Còn đối với anh, việc nộp thuế còn mang một ý nghĩa thiêng liêng khác là… “trả ơn” nhà nước đã tạo điều kiện cho anh đi học để có được sự nghiệp như hôm nay.
Mạng di động S-Fone vừa cho biết, từ ngày 1/9/2010, ông Phạm Tiến Thịnh, Việt kiều Đức, chính thức đảm nhiệm chức vụ Giám đốc điều hành Trung tâm Điện thoại di động CDMA (S-Telecom), thay cho ông Hồ Hồng Sơn trước đây.
Ông Dương Văn Thuận, nông dân xã Thạnh Trị, huyện Gò Công Tây, Tiền Giang sau gần hai năm mày mò nghiên cứu đã chế tạo thành công bộ phụ kiện phun thuốc bảo vệ thực vật đa năng ký hiệu TY:03.
Dám nghĩ dám làm, mạnh dạn đầu tư cho sản xuất hàng hóa để làm giàu chính đáng và có điều kiện giúp đỡ những người khó khăn hơn mình thoát nghèo là tâm sự của những nông dân sản xuất giỏi mà chúng tôi đã gặp trong Đại hội Thi đua yêu nước của Hội Nông dân Việt Nam.
Lúc mới 8 tháng tuổi, Nguyễn Thị Hương (sinh năm 1970) đã phải gánh chịu một nỗi đau tưởng chừng không vượt qua nổi khi cơn sốt ác tính đã vĩnh viễn cướp đi cái quyền được đi trên đôi chân nhỏ nhắn.
Bấy lâu nay, anh Nguyễn Hữu Sơn – Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc Công ty TNHH một thành viên Thống Nhất, ấp ủ giấc mơ, đến ngày xe đạp Việt có “chiến lược phát triển cấp quốc gia”. Bảo anh có phần viển vông hay hoài cổ cũng không ngoa, nhưng anh cười hiền, có đi ắt sẽ đến!
Anh Văn Ðức Quynh (sinh năm 1963 tại xã Hải Phú, huyện Hải Lăng) đã nhận hai Giải thưởng sáng tạo kỹ thuật (STKT) tỉnh Quảng Trị. Năm 2007, (sản phẩm dự thi: máy tách hạt ngô) và năm 2009, (sản phẩm dự thi: máy cắt đa năng).
Hôm rồi, tôi được xem chuyên mục câu chuyện sức khỏe hàng tuần của VTV2, có chương trình về tác dụng bổ dưỡng nhiều mặt của đỗ tương (còn gọi là đậu nành).
Người ta nói ông sở hữu tới hai đội bóng đá V-League (SHB Đà Nẵng và T&T Hà Nội). Người ta nói ông rất giàu. Người ta nói ông sắp mua trực thăng. Người ta thường gọi ông là Bầu Hiển. Thực hư ra sao, ông ấy nghĩ gì?
Tạ An Khương là xã nghèo của một huyện nghèo (huyện Đầm Dơi) tỉnh Cà Mau. Xã bị phân chia bởi những kênh rạch chằng chịt, phương tiện di chuyển của bà con chỉ là những con đò mỏng manh. Số hộ nghèo theo chuẩn cũ thì nhiều, nhưng theo chuẩn mới “chỉ còn” 332 hộ (chiếm 15% số hộ trong xã).
Một cặp vợ chồng người Mỹ mở tiệm làm bánh Tây ở TPHCM. Ngoài việc kinh doanh, họ còn giúp đào tạo nghề làm bánh, làm bếp cho những người có hoàn cảnh khó khăn.
Ra khỏi chiến trường năm 1975, cơ thể không còn lành lặn, trình độ văn hoá, chuyên môn nghiệp vụ không theo kịp xã hội, thương binh nặng 1/4 Trần Hồng Quảng xách ba lô đến xin việc tại Công ty Rau quả Hải Phòng.
Trong điều kiện nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa như Việt Nam, tư duy kinh tế chỉ huy còn phổ biến thì không nên đặt vấn đề sử dụng tài sản quốc gia (dù là tiền thuế của dân hay đất đai của công) để khuyến khích phát triển công nghiệp một cách tham vọng, vì điều đó sẽ chỉ dẫn tới sự lãng phí.
Nhiều chuyên gia cho rằng cần phải hy sinh tăng trưởng để chống lạm phát nhưng dường như họ đã quên rằng tăng trưởng cũng là một phần quan trọng của ổn định vĩ mô, miễn là tăng trưởng đúng với khả năng của mình.
Tìm sinh viên để đưa đón, chăm sóc con cái đang trở thành nhu cầu lớn của nhiều bậc phụ huynh là công chức. Và đây là cơ hội kiếm thêm cho nhiều người, nhất là học sinh, sinh viên khi thay đổi giờ học, giờ làm.
Cộng đồng doanh nghiệp châu Âu tại Việt Nam đã tỏ ra bớt bi quan hơn về triển vọng của nền kinh tế Việt Nam, theo kết quả của cuộc khảo sát lần thứ sáu về chỉ số kinh doanh của các doanh nghiệp châu Âu do Phòng Thương mại Châu Âu tại Việt Nam (EuroCham) thực hiện vào tháng 1/2012.
Cộng đồng doanh nghiệp châu Âu tại Việt Nam đã tỏ ra bớt bi quan hơn về triển vọng của nền kinh tế Việt Nam, theo kết quả của cuộc khảo sát lần thứ sáu về chỉ số kinh doanh của các doanh nghiệp châu Âu do Phòng Thương mại Châu Âu tại Việt Nam (EuroCham) thực hiện vào tháng 1/2012.
Khẳng định quyết tâm kiềm chế lạm phát của Chính phủ là hoàn toàn đúng đắn, nhưng TS. Bùi Đức Thụ, Ủy viên Thường trực Ủy ban Tài chính - Ngân sách của Quốc hội, cho rằng với cách thắt chặt tiền tệ hiện nay sẽ dẫn đến sự ngột ngạt cho cả nền kinh tế.
Việc tự phong thành các Tập đoàn kinh tế tư nhân, việc nâng cấp các tổng công ty Nhà nước với mô hình "Công ty mẹ - Công ty con" thành các Tập đoàn kinh tế đã và đang diễn ra ở nước ta. Song một loạt sự đổ vỡ, hoạt động kém hiểu quả của các tập đoàn kinh tế ở nước ta của cả khối nhà nước và tư nhân trong thời gian qua cho thấy còn qua nhiều điều đáng đáng để bàn.
Hiếm có Tết nào ở xứ Lạng lại khắc nghiệt và lạnh giá như năm nay. Ra ngoài đường đi xe máy nếu không đi găng tay và mang khẩu trang thì làn gió lạnh buốt cứ thổi cho rát mặt không thể chạy nổi.
Tận dụng thế mạnh của vùng đất đỏ Bazan, đồng bào các dân tộc trên địa bàn các tỉnh Tây Nguyên đã trồng và khai thác có hiệu quả các loại cây công nghiệp lâu năm như cà phê, cao su, tiêu, điều...
Tôi đến tìm Trần Trọng Kiên vì một lý do duy nhất, anh là người nổi tiếng trong năm 2011 vì thương vụ mua lại hệ thống Victoria Hotels & Resorts. Nhưng gặp rồi mới biết, ở doanh nhân trẻ này, có rất nhiều điểm thú vị.
Cách đây ít ngày, không phải bỗng nhiên câu chuyện Trần Hoàng Huy (31 tuổi, Giám đốc Công ty TNHH Thương mại dịch vụ xuất nhập khẩu Huy Phát - TP Hồ Chí Minh) gửi tâm thư tức tưởi đến Bộ trưởng Bộ Tài chính Vương Đình Huệ trở thành sự kiện nóng trên các diễn đàn với hàng ngàn người comment chung một lời: Cầu mong Bộ trưởng dành chút thời gian đọc lá thư.
Rất ít có người phụ nữ nào lại dám dấn thân trong ngành vật liệu xây dựng và trụ vững như bà Nguyễn Thị Ngọc Loan, Chủ tịch HĐQT Công ty Vĩnh Tường. Câu chuyện của bà lại bắt đầu bằng những việc rất nhỏ nhặt…
2011 là năm đầu tiên, VnEconomy bình chọn danh hiệu “Doanh nhân của năm”, với phạm vi bình chọn là các doanh nhân đang làm việc tại Việt Nam.
Trong bối cảnh nền kinh tế gặp nhiều khó khăn, không ít doanh nghiệp bị đẩy đến bờ vực phá sản, nhiều doanh nhân vẫn nhìn thấy hướng phát triển cho doanh nghiệp mình.
Mười năm, ba lần phá sản, một lần phải cầm cố giấy tờ nhà của cha mẹ để có thể tồn tại, với Mai Triều Nguyên, Giám đốc Công ty TNHH Công nghệ Di động Mai Nguyên, cái nhận được từ thương trường không phải là vật chất mà là môi trường để thay đổi tính cách.