Nói đến “phát kiến vĩ đại”, rất ít khi người ta nghĩ đến lĩnh vực quản lý. Những định kiến về sức ỳ của ngành quản lý đã hạn chế đáng kể những đột phá táo bạo. Đây cũng là điều khiến Giáo sư Gary Hamel trăn trở…
Vài tháng trước đây, tôi có cuộc trò chuyện với một trong những nhà lý luận về tổ chức xuất sắc nhất trên thế giới - một Giáo sư đáng kính có nhiều bài báo sâu sắc đăng trên những tờ báo hàng đầu.
Những phát kiến lớn trong mọi lĩnh vực có thể làm thay đổi cả thế giới Nguồn: saga.vn
Khi chúng tôi nhấm nháp từng ngụm cà phê và cùng ngắm những hàng cây ngoài văn phòng làm việc của mình, tôi đã chia sẻ với Giáo sư những ý tưởng về tương lai của hoạt động quản lý.
Tôi lập luận: Chắc chắn phải có một cách nào đó khiến cho các công ty lớn hoạt động sôi nổi hơn – hay là khiến cho tính năng động cũng như tính hiệu quả của họ được nâng cao.
Liệu chúng ta có thể tìm ra một biện pháp nào đó để các công ty lớn vừa luôn đổi mới lại vừa có kỷ luật?
Theo thống kê của một cuộc khảo sát, có khoảng 80% nhân viên trên toàn thế giới không hoàn toàn gắn bó với công việc. Vì vậy, theo ý tôi là phải có một biện pháp nào đó khiến các tổ chức phấn chấn, tích cực hơn và không bị nhụt nhuệ khí.
Khi tôi nói, vị Giáo sư già thông thái ấy dựa lưng vào ghế tựa và với tay lấy chai rượu vang. Rõ ràng là nhiệt tình của tôi, tuy rằng chính đáng nhưng cũng có hơi phẫn nộ thái quá, đã không chứng minh được là chúng có ảnh hưởng lớn như tôi từng hy vọng.
Và tôi cũng nhận được cái nhìn cảm thông lịch sự của vị Giáo sư, giống như cái nhìn của các bậc phụ huynh trước dự định của những đứa trẻ lên mười về việc chúng sẽ trở thành phi công hay thợ lặn.
“Gary” - vị Giáo sư ngắt lời, “đó là những mục tiêu rất đáng biểu dương, song chúng hoàn toàn không phù hợp với bản chất cốt yếu của những tổ chức lớn. Các công ty lớn tồn tại theo những cách riêng của họ”.
Không muốn tranh luận với bậc tiền bối, tôi chọn giải pháp im lăng, và nhanh chóng chuyển qua thảo luận những chủ đề khác. Nhưng sau khi chấm dứt cuộc nói chuyện, tôi lại bị ảnh hưởng bởi sự bi quan của Giáo sư.
Phải chăng Giáo sư đã đúng? Phải chăng thực sự chỉ có một phương pháp quản lý các tổ chức lớn, một phương pháp được xây dựng dựa trên mô hình quan liêu, cũ kỹ và ọp ẹp như của Max Weber[1]?
Phải chăng những sáng kiến táo bạo về Quản lý ở các tổ chức lớn chỉ là ảo tưởng? Nguồn: inventnowamerica.com
Tôi thừa nhận điều đó. Nhưng tôi không biết liệu có thể xây dựng được một tổ chức khai thác tối đa trí tưởng tượng và đam mê của các thành viên hay không?
Tôi không biết liệu có thể sáng tạo được những tập đoàn có thể thay đổi nhanh như sự thay đổi ở những công ty riêng lẻ hay không?
Tôi không biết liệu có thể tạo được những bước tiến vượt bậc trong hợp tác lẫn nhau với một bộ máy quan liêu hay không? (Nếu có thể, hãy thử hình dung tới 4000 nhân công mà Microsoft[2] đang sử dụng để sản xuất hệ điều hành Vista, phiên bản mới nhất của hệ điều hành Windows).
Mặc dù vậy, tôi phải miễn cưỡng giả định rằng những tiến bộ cơ bản trong cách thức lãnh đạo, quản lý và tổ chức của chúng ta là không có khả năng thực hiện.
Tôi sống gần trường Đại học Stanford[3], và mỗi khi đi qua khoa Tin học hay khoa dược của trường, tôi đã được gặp rất nhiều những con người với dự định táo bạo muốn sáng tạo nên tương lai.
Họ làm việc cật lực để chế tạo ra những vật liệu mới, hoàn thiện những quy trình mới, sáng tạo ra những thuật toán mới và thử nghiệm những liệu pháp y khoa mới…
Họ không thỏa mãn với những kiến thức khoa học đã có và họ luôn mơ tưởng đạt được những thành tựu nhảy vọt có thể làm thay đổi hàng triệu số phận.
Nếu bạn cũng nhìn thấy cảnh đó, bạn sẽ hiểu tâm trạng thất vọng của tôi khi có quá ít các chuyên gia trong lĩnh vực quản lý nhiệt tâm với việc kiến thiết tương lai của ngành quản lý.
Bất chấp những cái nhìn bi quan nhiều người vẫn kiếm tìm những ý tưởng đột phá trong quản lý Nguồn: inventorsdream.com
Không giống như những nhà khoa học trong các lĩnh vực dược, kỹ thuật, tin học…, các Giáo sư tại các trường kinh doanh không xem mình như những nhà phát minh có nhiệm vụ tìm ra phương pháp, công cụ và những cách tiếp cận mới.
Phần lớn trong số họ chỉ nghiên cứu các hoạt động quản lý như nó vốn có, và rất ít người xem xét chúng trên phương diện những cái sẽ có hoặc nên có. Họ chỉ mô tả, chứ không sáng tạo.
Theo tôi nghĩ, họ cũng giống như vị Giáo sư đáng kính đã ghé thăm văn phòng của tôi, đều tin rằng không thể thay đổi bản chất quan liêu của những công ty lớn, hay không bao giờ có thể xóa bỏ được sự trì trệ mang tính hệ thống của những tổ chức lớn (Không xét trên khía cạnh thực tế ban đầu rằng chính con người đã sáng tạo ra những công ty công nghiệp hiện đại).
Nói chung, những người đồng nghiệp uyên bác của tôi không phải là những người theo chủ nghĩa lãng mạn – họ không tự nguyện hiến mình cho những cuộc phát kiến vĩ đại.
Trong khuôn khổ những nghiên cứu về quản lý, không có một dự án nào mang quy mô và tham vọng tầm cỡ như những dự án giảm thiểu khí thải cac-bon, ngăn chặn đại dịch AIDS, sử dụng máy móc trong hoạt động tình báo, phát triển phương tiện giao thông chạy bằng khí hydro hay thương mại hóa du hành vũ trụ...
Có thể tìm ở đâu một “Công trình nghiên cứu về gen người” trong ngành quản lý? Tìm ở đâu trong ngành quản lý một dự án máy tính xách tay 100 USD hay một kế hoạch đưa con người lên sao Hỏa?
Trong tất cả mọi lĩnh vực, sự tiến bộ có thể bị kìm hãm do thiếu những ý tưởng táo bạo Nguồn: discovery.com
Chắc chắn nhịp điệu tiến bộ khoa học sẽ bị giới hạn bởi các quy tắc khoa học.
Nhưng sự tiến bộ cũng có thể bị kìm hãm do thiếu những ý tưởng táo bạo.
Trong thời điểm này, tôi cho rằng chính nguyên nhân thứ hai đã hạn chế những tiến bộ của chúng ta trong việc tạo lập những tổ chức có khả năng thích ứng lâu dài, không ngừng đổi mới và gắn kết cao độ các thành viên với công việc.
Hãy suy nghĩ về điều này. Với tư cách là những nhà quản lý và học giả trong lĩnh vực quản lý, đâu sẽ là bước đột phá cho thế kỉ XXI?
“1999 là năm của tôi, nhưng có lẽ 2009 lại là năm của chúng ta!” Ít nhất đó là những gì chúng ta có thể suy ra từ một bản khảo sát mới đây nhất đối với 70 chuyên gia đào tạo các nhà điều hành, do WJM Associates – một hãng chuyên đào tạo trong lĩnh vực này, có trụ sở tại New York - thực hiện.
Bạn sẽ làm gì với những nhân viên yếu kém trong công ty? Chịu đựng họ hay nhắm mắt sa thải? Các chuyên gia quản lý nhân sự khuyên bạn nên kết hợp độ cứng cỏi của bàn tay thép và sự mềm mại của chiếc găng nhung.
Trong nghệ thuật quản lý cũng tồn tại những "nhà giả kim". Đó là những người đầy kinh nghiệm trong việc biến các phản hồi khó chịu thành những thông tin có giá trị, luôn phản ứng hoàn toàn khác với phần lớn các nhà quản lý khác.
Làm sao đề doanh nghiệp tồn tại và phát triển một cách bền vững? Doanh nhân xin giới thiệu những chia sẻ của Tiến sĩ Tad Waddington – Giảng viên Đại học Chicago; Giám đốc bộ phận đánh giá hoạt động của Công ty Accenture (Mỹ) trong chuyến làm việc tại TP HCM vừa qua.
Danh tiếng của công ty sau bao nhiêu năm gây dựng bỗng chốc bị đổ sụp bởi không nắm rõ tình hình “đối nội, đối ngoại” của người lãnh đạo. Để tránh tình trạng đó hãy cùng Gill Corkindale xem xét các vấn đề sau.
Các công tycóýđịnh cắt giảm dịch vụ khách hàng đang gặp thách thức đầy khó khăn vì sau nhiều thập kỷcải thiện liên tục, hầu hết các công ty này đã không còn nhiều mảng thừa để mà cắt giảm.
Bài phát biểu với chủ đề “Doanh nghiệp nhà nước hay kinh tế tư nhân: Bao nhiêu phần nhà nước là vừa?” của GS. Rainer Stachuletz (Đại học Kinh tế và Luật tại Berlin, Đức) trong buổi hội thảo của Ủy ban Kinh tế Quốc hội và Viện Friedrich Ebert Stiftung tại Việt Nam đã một lần nữa làm dấy lên những thảo luận về vai trò, vị trí, quản trị và sở hữu trong doanh nghiệp nhà nước.
Tái hòa nhập công việc đang là một vấn đề nóng được nhiều giới quan tâm, đặc biệt là đối với phái yếu sau thời gian nghỉ việc. Một số công ty “nhanh nhậy” đã đưa ra các chương trình đào tạo để họ có thể tái hòa nhập tốt hơn.
Howard Stringer - CEO của Sony phát biểu trên tờ Economist rằng: “Khi khủng hoảng diễn ra, đối với tôi đây là điều may mắn bất ngờ, bởi vì tôi có thể tổ chức lại công ty mà không cần phải đối đầu với những sức ép từ tình hình hoạt động hiện tại”.
Chuỗi cung ứng và hạ tầng logistics được ví như mạch máu của doanh nghiệp. Sức khỏe của doanh nghiệp hoàn toàn phụ thuộc vào sự tuần hoàn của chuỗi cung ứng hàng hóa, mua nguyên liệu, bán thành phẩm, quản lý hàng tồn kho…
Khi công ty tiến hành tinh giảm đội ngũ nhân viên xuống mức tối thiểu, bao giờ những người còn “sống sót” cũng phải đảm trách một núi các công việc được bàn giao lại từ những người vừa ra đi. Dẫu sao thì công việc vẫn cứ phải hoàn thành, nhưng đôi lúc không thể tránh khỏi việc phải giao cho những người không có kĩ năng – và đương nhiên họ cũng chẳng có đủ thời gian để làm.
Các tỷ phú trên thế giới đều có bí quyết riêng để đạt được thành công trong cuộc sống. Họ không ngại chia sẻ với mọi người, bởi không phải ai cũng có thể làm được theo đúng những “công thức” đó.
Trong khi nhiều công ty Trung Quốc tìm cách bắt chước thành công của Lenovo trong xây dựng thương hiệu toàn cầu, Jianlibao và Li Ning là minh chứng rõ ràng cho việc, tham vọng sẽ không bao giờ đạt được nếu không chú trọng đến tiếp thị. Thành - bại trong làm thương hiệu của DN Trung Quốc có thể là bài học cho Việt Nam.
Nhiều năm gần đây, nghề nấu cỗ phát triển khá rầm rộ. Nhiều người thấy hấp dẫn bởi thu nhập nghề này đã đứng ra tổ chức, thuê người làm dịch vụ, nhận đơn hàng. Tuy nhiên, với tính chất và đặc thù riêng thì nghề này xem ra cũng rất "kén " người.
Tận dụng quả dại trên rừng làm rượu vang cao cấp, trồng rau sạch và cho thuê nông trại thư giãn, bán phần mềm tiết kiệm pin... nhiều bạn trẻ đã biến ý tưởng ảo thành dự án trị giá hàng tỷ đồng.
DN có vốn cũng không dám mạo hiểm đầu tư vào lĩnh vực phân phối nếu như không tìm được đối tác nước ngoài có kinh nghiệm trong lĩnh vực này.
Từng giảng dạy tại Đại học Bách khoa Budapest (Hungary), công tác ở Viện Kỹ thuật quân sự, Tổng cục Điện tử Việt Nam..., Tiến sĩ Nguyễn Quang A rẽ cuộc đời sang một hướng khác: Đi làm "con buôn".
Lâu nay, việc nông dân nuôi nhím, rắn, kỳ đà... để làm giàu là chuyện thường, nhưng nuôi chồn thì rất ít thấy, nhất là với ý muốn nuôi chồn để... bán cà phê thượng hạng.
Vương Tuyết Hồng luôn là đề tài để bàn luận kể từ ngày bà xuất hiện trên thương trường. Bà khởi nghiệp bằng tiền thế chấp căn nhà mẹ tặng, bà đã lập nên 2 con rồng của Đài Loan: Công ty sản xuất chip tích hợp VIA Technologies và nhà sản xuất điện thoại HTC.
Donald Trump, tỷ phú người Mỹ xếp thứ 17 trong danh sách những người giàu nhất thế giới của Forbes năm 2011 đã dành 7 lời khuyên cho những người mới bắt đầu khởi nghiệp kinh doanh.
Sau nhiều ngày tranh cãi với các cổ đông, đặc biệt là quỹ Third Point, về chuyện bằng cấp giả mạo của CEO Scott Thompson, cuối tuần qua, Yahoo đã bổ nhiệm ông Ross Levinsohn lên làm quyền CEO thay ông Thompson.