Trong cuộc phỏng vấn với tạp chí Tấm gương của Đức, nhà sử học kiêm Hiệu trưởng Đại học Harvard, bà Drew Faust, đã thảo luận về những vấn đề tài chính mà ngôi trường danh tiếng này đang phải đối mặt cũng như phương thức quản lý số tiền hàng tỉ USD trường được hiến tặng. Tuần Việt Nam trích đăng nội dung cuộc phỏng vấn này. Harvard cũng phải đối mặt với khủng hoảng tài chính
Tạp chí Tấm gương của Đức: Thưa Hiệu trưởng, bà có nghi ngờ về thực tế là trường Harvard đang phải đối mặt với các vấn đề tài chính?
Hiệu trưởng Đại học Harvard, bà Drew Faust. Ảnh: harvardclubofjapan.org
Hiệu trưởng Drew Faust: Chúng tôi cũng đang cảm nhận được cuộc khủng hoảng. Theo dự đoán, khoản tiền trợ cấp, hiến tặng của các nhà tài trợ sẽ giảm 30%, tương đương khoảng 11 tỉ USD, vào cuối năm tài khóa này.
Vì vậy, tôi thực sự nghĩ rằng chúng tôi đang cùng lúc phải đối mặt với sự thay đổi quá nhanh chóng của thế giới, nhưng đồng thời chúng tôi cũng phải tìm cách đi đầu trong khoảng thời gian bất ổn này.
- Bà có kế hoạch giới thiệu gói lương mới tới các nhà quản lý tài chính của trường không?
Chúng tôi xem xét tiền thưởng hàng năm và chưa có quyết định về tiền thưởng năm nay. Tôi nghĩ rằng mọi người đều đang hướng vào đầu tư trong một bối cảnh đã thay đổi, đặt ra các câu hỏi về tính chất dễ thay đổi.
Nhưng các câu hỏi chúng tôi đang đặt ra không chỉ về số tiền được hiến tặng, mà còn về tất cả các nguồn doanh thu. Những hạn chế có thể phát sinh từ nguồn thu học phí là gì? Chúng tôi có thể kỳ vọng gì từ nguồn quỹ liên bang cho nghiên cứu?
Còn nguồn quỹ từ thiện thì sao? Quỹ từ thiện là một nguồn thu nhập quan trọng cho chúng tôi và khi các nhà tài trợ gặp khó khăn, sức ép về tài chính thì điều đó có ý nghĩa gì với nguồn doanh thu của chúng tôi?
- Vậy kết luận của bà là gì?
Nếu các nguồn tiền góp tự nguyện giảm đáng kể, chúng tôi sẽ buộc phải cắt giảm chi tiêu và phụ thuộc vào những nguồn thu nhập khác.
- Cụ thể là nguồn nào vậy? Thậm chí là tăng tiền học phí? Nếu bà tính cả chi phí nhà ở và ăn uống, thì một năm học ở Harvard của một sinh viên đã tốn khoảng 50 nghìn USD – tương đương với mức thu nhập trung bình của một hộ dân người Mỹ.
Đó là lý do tại sao năm nay chúng tôi đã thực hiện một cam kết rất chắc chắn để duy trì mức trợ cấp tài chính hiện tại. Đó là một phần quan trọng của Havard – chúng tôi đào tạo những sinh viên tài năng qua cách tiếp cận với nền giáo dục tốt nhất.
Tiền góp tự nguyện không phải để hiệu trưởng vung tay quá trán
- Mặc dù vừa phải gánh chịu khá nhiều thua lỗ nhưng Harvard vẫn là trường đại học giàu nhất thế giới, với một nguồn tài sản được hiến tặng trị giá khoảng 26 tỉ USD. Tại sao bà không thoải mái hơn một chút?
Thực sự chúng tôi đang phải đối mặt với sức ép tăng lương – từ tỉ lệ phần trăm chúng tôi chi trong một năm – từ tài sản hiến tặng để giữ cho hệ thống của trường tiếp tục hoạt động. Nhưng tài sản hiến tặng dành cho chúng tôi không phải là một bọc tiền mà hiệu trưởng có thể tiêu xài hoang phí.
Đó là nguồn vốn lưu động – khoản tiền dùng để duy trì các chương trình và trường học và các cơ hội giáo dục cho tương lai từ đời này qua đời khác. Nếu bạn vung tay quá trán trong ngày hôm nay thì đơn giản là bạn đang làm xói mòn dần những thứ là nền tảng tạo lợi nhuận cho tương lai.
- Tại sao không?
Có hơn 70% tài sản hiến tặng trên toàn trường được cụ thể hóa, định rõ cho một lĩnh vực cụ thể. Các nhà tài trợ nói: “Tôi muốn dùng số tiền này cho một giáo sư tiếng Pháp”.
Theo luật, tôi không thể dùng số tiền này hay nguồn thu từ nó để chi dùng cho một giáo sư thuộc ngành sinh học hay để nâng cấp trang thiết bị học tập hay khu ký túc sinh viên được.
Các nguồn tài sản được hiến tặng của Harvard không chỉ là một món tiền khổng lồ; nó là một chuỗi bao gồm hơn 11 nghìn tài khoản cụ thể khác nhau với những mục đích cụ thể.
Tiết kiệm đúng chỗ
- Nói cách khác là bà phải tiết kiệm. Tiết kiệm như thế nào đây?
Tôi đã tham dự một buổi họp sáng nay, trong cuộc họp có bánh sandwich và hoa quả. Tôi không thể tin được. Tôi đã cho rằng đó là một tai nạn, bởi vì kể từ tháng 11 năm ngoái, chúng tôi đã tạm dừng việc có đồ ăn nhẹ trong các cuộc họp.
Việc cắt giảm chi phí đồ ăn nhẹ trong các cuộc họp là một ví dụ về tiết kiệm chi phí theo cách mà chúng tôi gọi là không cần thiết cho việc giảng dạy và nghiên cứu.
- Nhưng thực phẩm miễn phí không phải là mối quan ngại của các sinh viên ở trường. Họ lo ngại rằng các giáo sư cộng tác sẽ không được giảng dạy thường xuyên và rằng họ sẽ không thể thuê được người mới từ bên ngoài.
Thực tế chúng tôi vẫn có chế độ bổ nhiệm giáo viên giảng dạy thường xuyên và không có hạn định thuê giáo viên. Tuy nhiên, chúng tôi luôn cố gắng tìm kiếm người thay thế nếu có vị trí nào bị trống. Chúng tôi có cần người này không?
Làm sao để chúng tôi vẫn đạt được khả năng giảng dạy và nghiên cứu tốt nhất mà không cần đặt chế độ tự động lấp chỗ trống ngay khi có giáo viên nào nghỉ dạy. Gần 50% chi phí của chúng tôi dành cho vấn đề nhân sự.
- Harvard luôn là trung tâm của trí tuệ, miền đất hứa cho các nghiên cứu sinh trên khắp thế giới. Bà đã mời những học giả tham gia diễn thuyết ở Harvard và mời họ nghỉ tại những khách sạn hạng sang trong ba đêm. Những lời mời xa xỉ kiểu này giờ đây liệu chỉ thuộc về quá khứ?
Đó là những cá nhân đến đây 3 đêm nhưng sẽ có những bài giảng trí tuệ sắc sảo như thể họ chỉ ở một đêm.
Suy thoái cũng là cơ hội cho sinh viên
- Trong những năm qua, khoảng 40% sinh viên tốt nghiệp Harvard làm việc trong các lĩnh vực như ngân hàng đầu tư và tư vấn.
Trong bài diễn thuyết dành cho các sinh viên tốt nghiệp năm ngoái bà đã nói với các sinh viên rằng nên lựa chọn một công việc họ yêu thích và không chỉ đơn giản là vì được trả mức lương tốt nhất. Trong giai đoạn suy thoái này, việc khuyến khích sinh viên theo đuổi những sự nghiệp có ý nghĩa hơn liệu có dễ dàng hơn?
Trong nhiều trường hợp, các sinh viên của khóa học 2009 đang tìm kiếm việc làm, điều cần thiết đối với họ là phải tìm được việc bởi vì các cơ hội và việc làm trong ngành dịch vụ tài chính đã giảm đáng kể.
Tuy nhiên có một số sinh viên cũng nói với tôi rằng cuộc suy thoái đã cho họ cơ hội được làm những việc mà họ chưa từng cảm thấy họ có thể làm được. Họ cảm thấy áp lực khi phải tìm kiếm một công việc được trọng vọng, uy tín và có mức lương cao.
- Nhà khoa học từng đoạt giải Nobel và là đồng tác giả khám phá ra cấu trúc DNA James Watson đã phàn nàn rằng những sinh viên tài năng nhất, sáng giá nhất ở Mỹ lại không theo ngành khoa học bởi vì họ sẽ có mức thu nhập ít so với khi làm việc ở Phố Wall. Trong nhiều phòng thí nghiệm ở Harvard và MIT, có hơn một nửa số sinh viên tốt nghiệp đến từ các nước châu Á hoặc châu Âu nhưng không phải Mỹ.
Có rất nhiều những lời bình luận và nghiên cứu cho thấy mối quan ngại về số lượng sinh viên Mỹ lựa chọn theo con đường khoa học, và tỉ lệ sinh viên Mỹ theo học ngành khoa học không cao như các quốc gia khác như thế nào.
Chúng tôi giảng dạy khoa học theo cách thức khiến sinh viên quan tâm tới môn học như thế nào? Tôi cho rằng chúng tôi đã không giải quyết vấn đề này và nó bắt đầu từ trước khi sinh viên bước chân vào học.
- Với tư cách là Hiệu trưởng Đại học Harvard, bà không có bất kỳ trách nhiệm đặc biệt nào để đảm bảo rằng không chỉ có các sinh viên Trung Quốc hay Đức mà các sinh viên Mỹ cũng quan tâm tới vật lý hay sinh học?
Dĩ nhiên chúng tôi có ý định sẽ tiếp tục thu hút các sinh viên giỏi nhất, sáng giá nhất từ khắp nơi trên thế giới có niềm đam mê khoa học và công nghệ. Nhưng chúng tôi cũng hi vọng rằng sẽ có nhiều sinh viên đến từ Mỹ sẽ lựa chọn theo đuổi những ngành học này hơn.
- Harvard đã mất 370 năm để có vị nữ hiệu trưởng đầu tiên. Đã có những giây phút bà cảm thấy có điều gì đó thực sự khác biệt bởi vì bà là phụ nữ?
Sau bài phát biểu thông báo nhậm chức, tôi đã nói rằng tôi không phải là nữ Hiệu trưởng của Harvard mà tôi là Hiệu trưởng của Harvard. Tôi phải đạt được tất cả các tiêu chuẩn chung. Tôi phải là một hiệu trưởng tốt, một hiệu trưởng tuyệt vời.
Nhưng thực sự thế giới đã lạc quan hơn nhiều khi có một người phụ nữ đứng đầu Harvard. Tôi nhận được thư từ một cô bé ở Trung Quốc nói rằng: “Bây giờ thì cháu biết rằng cháu có thể trở thành một nhà khoa học nữ”. Hoặc từ cha của những bé gái nói rằng: “Tôi biết rằng các con gái của tôi có thể làm được bất cứ điều gì”. Một cựu giảng viên đã 97 tuổi của trường Radcliffe (trường nữ sinh Harvard trước đây) đã viết cho tôi rằng: “Bây giờ thì tôi đã biết tại sao tôi lại sống lâu thế”.
Những năm 80 thế kỷ trước, một nhà kinh tế từng cảnh báo: thế giới “phải chuẩn bị thị trường cho 1 tỷ lao động giá rẻ gia nhập lực lượng lao động toàn thế giới”.
“Nhớ nhắc nhé, kẻo bận quá lại quên”… “Thôi chết, quên mất rồi!”. Những câu nói cửa miệng này gần như trở thành lời chào, lời tạm biệt của dân công sở. Về mặt công việc, rõ ràng là họ đang bận rộn. Nhưng ở góc độ sức khỏe, đó là sự khởi đầu của hội chứng “chưa già đã lẫn”.
Việc bạn có bao nhiêu tiền càng ngày càng trở nên không có giá trị bằng việc bạn có bao nhiêu mối quan hệ”. Vậy bạn có suy nghĩ gì về những nhận xét khá sâu sắc của Tammy Erickson về vấn đề này?
Là một giảng viên đại học đã tham gia đào tạo nhiều khóa, tôi nhận thấy phần lớn những cựu sinh viên thành đạt nhất không phải là những sinh viên học giỏi nhất. Như vậy, học giỏi mới chỉ là yếu tố cần, nhưng chưa đủ để thành đạt vì cuộc sống còn đòi hỏi phải có những kỹ năng mềm tối cần thiết.
Không có hình mẫu nào cho sự thành công của một trường đại học, không có hình mẫu cho một “trường đại học nghiên cứu toàn cầu” để chúng ta khát khao. Sự đa dạng sẽ tạo nên sức mạnh. Từ khi bắt đầu, các trường đại học đã phải tạo ra sức mạnh từ sức ép sáng tạo, giữa những nghiên cứu về tri thức ứng dụng và sức mạnh từ sự cống hiến cho những thứ tri thức vì một mục đích nhất định, đơn giản chỉ là để thỏa mãn, và thỏa trí tò mò.
Toàn cầu hoá là vấn đề không phải là mới nhưng để có những quan điểm về vấn đề này Pankaj Ghemawat đã tổng hợp rất nhiều ý kiến phản hồi từ các độc giả qua blog What in the world do mình phụ trách. Còn ý kiến của bạn về vấn đề này là gì?
Các chuyên gia đã cảnh báo từ hơn bốn năm nay về các tập đoàn kinh tế nhà nước. Chúng đã được thành lập mà không có cơ sở pháp lý tương ứng. Ngoài ra, các tập đoàn hoạt động không hiệu quả và nhiều cảnh báo về những rắc rối pháp lý, kinh tế và khả năng đổ vỡ đã được đưa ra. Song đáng tiếc, nhiều người đã quá “say sưa với mô hình vĩ đại” với “các quả đấm thép”. Xem xét việc sử dụng nguồn lực và thành tích của khu vực kinh tế nhà nước, chúng ta sẽ rút ra kết luận gì?
“Quan sát thế giới từ sau cái bàn là một việc nguy hiểm” - điều này được tiểu thuyết gia Le Carre nêu ra. Vị tiểu thuyết gia nàycó liên quan tới hoạt động gián điệp quốc tế, nhưng nhận xét của ông thì có giá trị một cách công bằng với bất kỳ lãnh đạo cao cấp nào.
Bạn đã đạt được mục tiêu mà bạn đã đề ra trong cuộc sống chưa? Những giá trị ưu tiên trong cuộc sống của bạn là gì? Hãy đọc bài viết dưới đây, có thể bạn sẽ tìm ra câu trả lời thích hợp nhất.
Quy hoạch được lập ra để các ngành phát triển theo mục tiêu vĩ mô. Nhưng với tình trạng buông lỏng quản lý như lâu nay, các bản quy hoạch gần như chỉ còn mang tính hình thức.
Nếu theo logic đã được đưa ra bởi các sử gia như Alfred Chandler, người đã viết các cuốn sách kinh điển như Quy mô và Phạm vi (Scale and Scope) và Chiến lược và Cấu trúc (Strategy and Structure), thì các công ty tồn tại để khai thác lợi ích của quy mô lớn. Chúng tồn tại, nói một cách khác, là để tối đa hóa hiệu quả theo quy mô.
Một xu thế dễ nhận thấy chính là trong cuộc khủng hoảng hiện nay, chính phủ các nước can thiệp ngày càng sâu hơn vào nền kinh tế và việc kinh doanh của doanh nghiệp.
Các tỷ phú trên thế giới đều có bí quyết riêng để đạt được thành công trong cuộc sống. Họ không ngại chia sẻ với mọi người, bởi không phải ai cũng có thể làm được theo đúng những “công thức” đó.
Trong khi nhiều công ty Trung Quốc tìm cách bắt chước thành công của Lenovo trong xây dựng thương hiệu toàn cầu, Jianlibao và Li Ning là minh chứng rõ ràng cho việc, tham vọng sẽ không bao giờ đạt được nếu không chú trọng đến tiếp thị. Thành - bại trong làm thương hiệu của DN Trung Quốc có thể là bài học cho Việt Nam.
Nhiều năm gần đây, nghề nấu cỗ phát triển khá rầm rộ. Nhiều người thấy hấp dẫn bởi thu nhập nghề này đã đứng ra tổ chức, thuê người làm dịch vụ, nhận đơn hàng. Tuy nhiên, với tính chất và đặc thù riêng thì nghề này xem ra cũng rất "kén " người.
Tận dụng quả dại trên rừng làm rượu vang cao cấp, trồng rau sạch và cho thuê nông trại thư giãn, bán phần mềm tiết kiệm pin... nhiều bạn trẻ đã biến ý tưởng ảo thành dự án trị giá hàng tỷ đồng.
DN có vốn cũng không dám mạo hiểm đầu tư vào lĩnh vực phân phối nếu như không tìm được đối tác nước ngoài có kinh nghiệm trong lĩnh vực này.
Từng giảng dạy tại Đại học Bách khoa Budapest (Hungary), công tác ở Viện Kỹ thuật quân sự, Tổng cục Điện tử Việt Nam..., Tiến sĩ Nguyễn Quang A rẽ cuộc đời sang một hướng khác: Đi làm "con buôn".
Lâu nay, việc nông dân nuôi nhím, rắn, kỳ đà... để làm giàu là chuyện thường, nhưng nuôi chồn thì rất ít thấy, nhất là với ý muốn nuôi chồn để... bán cà phê thượng hạng.
Vương Tuyết Hồng luôn là đề tài để bàn luận kể từ ngày bà xuất hiện trên thương trường. Bà khởi nghiệp bằng tiền thế chấp căn nhà mẹ tặng, bà đã lập nên 2 con rồng của Đài Loan: Công ty sản xuất chip tích hợp VIA Technologies và nhà sản xuất điện thoại HTC.
Donald Trump, tỷ phú người Mỹ xếp thứ 17 trong danh sách những người giàu nhất thế giới của Forbes năm 2011 đã dành 7 lời khuyên cho những người mới bắt đầu khởi nghiệp kinh doanh.
Sau nhiều ngày tranh cãi với các cổ đông, đặc biệt là quỹ Third Point, về chuyện bằng cấp giả mạo của CEO Scott Thompson, cuối tuần qua, Yahoo đã bổ nhiệm ông Ross Levinsohn lên làm quyền CEO thay ông Thompson.