Chaebol đã phát triển được nhờ hai nhân tố - vốn vay của nước ngoài và các ưu đãi đặc biệt của nhà nước. Tiếp cận với công nghệ nước ngoài cũng quan trọng với sự phát triển của chaebol trong những năm 1980. Dưới cái mác "chủ nghĩa tư bản có định hướng", chính phủ đã chọn các công ty thực hiện các kế hoạch và phân phát nguồn vốn vay của nước ngoài. Chính phủ bảo lãnh việc trả nợ trong trường hợp một công ty không thể thanh toán các tín dụng nước ngoài của mình. Bên cạnh đó, các khoản vay khác nhờ các ngân hàng trong nước. Cuối những năm 1980, chaebol đã chế ngự lĩnh vực công nghiệp và đặc biệt nổi tiếng về sản xuất, thương mại và các ngành công nghiệp nặng.
Một lý do khác dẫn tới thành công của chaebol là khả năng tiếp cận công nghệ nước ngoài. Thay vì phải phát triển các lĩnh vực mới thông qua nghiên cứu và công nghệ, các công ty Hàn Quốc đã mua bản quyền và công nghệ của nước ngoài và sản xuất cùng các loại hàng hóa tương tự nhưng với chi phí rẻ hơn. Chặng hạn, xe hơi của Hyundai đã sự dụng một động cơ do tập đoàn Mitsubishi của Nhật Bản thiết kế.
Cái được và hại của Chaebol
Chaebol đã trở thành thuyền trưởng trên con tàu mang tên Hàn Quốc. Trong chốc lát, con tàu được xây dựng bởi Hyundai và lèo lái bởi Samsung đã tạo ra những sản phẩm tốt nhất trên thế giới trong các lĩnh vực chuyên biệt của mình. Tám chaebol - Samsung, Kepco, Hyundai Motors, SK, LG, Shinsêga, CJ, Hansol - chiếm tới 60,73% tổng GDP của Hàn Quốc. Con số này cho thấy không thể có Hàn Quốc mà không có chaebol. Nhờ kinh tế phát triển mạnh, chaebol đã có thể tối ưu hóa công nghệ mới nhất mà họ sáng tạo ra trong lĩnh vực kinh doanh của mình, như công nghệ làm pin cho dòng xe lai.
Dù chaebol chiến một tỷ lệ lớn trong số các công ty Hàn Quốc về mặt doanh số bán hàng, nhưng về công ăn việc làm, họ chỉ sử dụng 5% lực lượng lao động của Hàn Quốc vì họ dùng nhân công giá rẻ ở nước ngoài. Như vậy, chaebol không giúp ích gì trong mục tiêu giảm tỷ lệ thất nghiệp. Cái nhược lớn nhất là chaebol sử hữu quá nhiều lĩnh vực kinh doanh. Ví dụ, mình Kumho sở hữu các công ty lốp, vận tải thương mại, xây dựng, bảo hiểm, hóa chất... Một số ngành công nghiệp dường như có liên quan chặt chẽ với nhau như hóa chất và lốp xe.
Chaebol: Nguyên nhân cuộc khủng hoảng 1997
Không ai có thể phủ nhận rằng chaebol đã giúp phát triển kinh tế Hàn Quốc. Tuy nhiên, chaebol đã bị coi là nguyên nhân của cuộc khủng hoảng tiền tệ năm 1997. Khi đó, vấn đề của chaebol là gì?
Vấn đề đầu tiên là họ quá mạnh. Khi họ chế ngự nền kinh tế, chaebol có thể gây sức ép buộc các nhà làm luật phải tạo ra những đạo luật có lợi cho công việc kinh doanh của họ, hoặc thậm chí kiếm nhiều lợi cho mình hơn là phục vụ các lợi ích công. Bởi không có họ, sẽ không có Hàn Quốc.
Đó là chưa kể tới những quan hệ "bẩn" giữa các chính trị gia và chaebol, được kết nối bằng các khoản tiền hối lộ, đút lót. Việc này làm suy yếu các nền tảng của kinh tế Hàn Quốc.
Hơn nữa, rất nhiều ngành nghề kinh doanh nằm dưới tay MỘT gia đình. Hiển nhiên một gia đình sẽ thiếu các chuyên gia sành sỏi để điều hành một doanh nghiệp đa năng như vậy. Như vậy, quá trình công nghiệp hóa do chaebol cầm đầu đã đẩy sự tập trung vốn và các hoạt động mang lại lợi ích kinh tế vào tay một số lượng giới hạn các chaebol. Chưa hết, vì những người sở hữu và người điều hành là một, nên các tập đoàn không tính đến lợi ích của các cổ đông khác mà chỉ quan tâm đến lợi ích của người sở hữu. Tệ hơn, họ thường "truyền ngôi báu" cho con cháu mình.
Lý do chính của cuộc khủng hoảng tài chính mà hầu hết các nước châu Á gặp phải là các doanh nghiệp của họ mất tính cạnh tranh, cộng thêm sự lỏng lẻo trong các cấu trúc tài chính. Chính phủ Hàn Quốc dưới thời ông Kim Dae- Jung đã quyết định chuẩn hóa cách quản lý tập đoàn, yêu cầu các chaebol không được vượt quá tỷ suất nợ cho phép là 200%. Tác động đầu tiên của cuộc cải cách này là Daewoo phá sản, trước khi tan rã và bị chia cắt thành một số công ty và bị bán riêng rẽ. Sau đó là Hyundai, cũng bị tan rã thành các công ty con như Hyundai Motors, Hyundai Electronics...
Cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu hiện nay có khác với cuộc khủng hoảng tài chính châu Á năm 1997-1998. Song vẫn có một điểm chung giữa chúng, đó là khủng hoảng xảy ra vì có những tổ chức tài chính quá lớn để có thể thất bại và họ đã tận dụng ưu thế đó. Vì vậy, chúng ta cần phải cảnh giác để tránh gặp phải rủi ro không đáng có.