Một người bạn ở miền Nam ra, khi được hỏi về một hòn đảo ở phía nam đang nổi lên về du lịch, anh lắc đầu hóm hỉnh: Đó là nơi tôi xếp trong 100 địa chỉ không nên đến trước khi chết. Vì sao? Vì không còn nguyên sơ hoang dã như ngày trước. Ồ ạt xây dựng, chen chúc đầu tư theo kiểu “mì ăn liền”. Rừng bị xâm hại, làng chài bị thu hẹp, kèn cựa chia lô dành đất dành phần để “đầu tư xây dựng”, cảnh quan thiên nhiên bị phá nát.
Một góc cù lao Chàm.
Không nói ai cũng biết, có lẽ đó là xu hướng chung của những nơi mới rộ lên về phát triển du lịch chỉ với suy nghĩ xây thật nhiều nhà cao tầng, resort, nhà hàng, sân gôn... bất chấp môi trường sinh thái và không gian văn hóa.
Tôi chợt thấy hơi lo bởi đang cùng bạn sửa soạn chuyến đi ra Cù lao Chàm. Không khéo, Cù lao Chàm rồi cũng bị cuốn theo cơn lốc đó chăng. Cơn lốc của tham vọng phát triển bằng mọi giá mà đâu biết rằng cách phát triển tốt nhất là bảo tồn, gìn giữ những gì mình đang có.
Hơn 10 năm trước, tôi ra Cù lao Chàm lần đầu. Ngày ấy đến đảo thật thú vị, bình yên như chưa thể nào bình yên hơn. Chúng tôi len lỏi qua những con đường làng, vào thăm chùa Hải Tạng, ra bãi Hương cát trắng mịn phơi nắng biển, lên thăm miếu thờ tổ nghề khai thác yến. Chỉ là một đảo nhỏ mà bao nhiêu là bãi tắm trong xanh, tinh khôi như bãi Bắc, bãi Ông, bãi Chồng, bãi Bụt, bãi Bìm. Và bao bọc sau lưng những bãi tắm ấy là một dải rừng nguyên sinh xanh ngắt như một lá phổi điều hòa khí hậu, như bức trường thành che chắn bão giông. Chúng tôi thuê thuyền qua đảo yến cheo leo vách đá giăng mắc ríu ra ríu rít tiếng chim kêu về tổ.
Ngày ấy chẳng có khách sạn nhà nghỉ, đêm nằm ngủ lại trên thuyền rời rợi lộng gió biển khơi. Những con thuyền cập bến, cá tôm còn tươi nguyên mùi biển, hải sản của đất cù lao nơi sông Thu Bồn đổ về biển nên thơm ngon không đâu bằng, có ẩm thực nào đã đời hơn. Những đêm trăng hạ huyền đốt lửa trại ở bãi Hương tưởng như mình đang sống thời hoang dã của những hòn đảo có người da đỏ ở châu Mỹ. Những buổi sáng thức dậy, làng chài êm đềm bên chân sóng, trong tôi như thức dậy một miền ký ức vọng về đầy thảng thốt.
Tôi từng đến một vài hòn đảo ở miền Trung, chợt nhận ra rằng nơi nào hoang sơ nhất thì ở đó không gian của một nền văn hóa biển được lưu giữ đầy đủ nhất. Theo những phát hiện khảo cổ học mới đây, hơn 3.000 năm trước con người đã có mặt ở cù lao Chàm, vì thế đã tích tụ một nền văn hóa biển đảo phong phú, đặc trưng mang tính cộng đồng rất cao.
Cù lao Chàm ngày trở lại tràn ngập nắng gió và chúng tôi đã ngạc nhiên bởi những lo nghĩ trước khi ra đảo không hề xảy ra. Khác chăng thì hình như biển sạch hơn, môi trường thông thoáng hơn. Vì trước đây, cư dân vùng biển đảo vẫn có thói quen bao nhiêu rác thải đều vứt đầy ở vùng biển trước mặt. Gần đây, người dân đảo đã thay đổi tích cực, không dùng túi ni lông, không quăng túi ni lông và rác thải xuống biển. Và điều tốt đẹp đã xảy ra: Rạn san hô đã hồi sinh, một thảm sắc màu ánh lên như dạ quang biến đổi không ngừng nghỉ dưới lòng biển xanh.
Rạn san hô ở vùng biển cù lao Chàm.
Chính quyền sở tại không cấp phép cho các dự án đầu tư xây dựng resort và khách sạn cao tầng. Sự “từ chối” này là một quyết định sinh tử để cù lao Chàm mãi là một hòn đảo như trái tim nạm ngọc đầy lôi cuốn giữa biển khơi.
Người bạn không khỏi ngạc nhiên và thích thú về bóng dáng của chùm đảo như vẫn y nguyên của mười mấy năm về trước. Anh buột miệng, mọi thứ đều mong manh quá đỗi, ranh giới giữa mất - còn chỉ như sợi chỉ, nếu con người không giữ được sự tỉnh táo trước những cám dỗ trước mắt. Nếu Cù lao Chàm cũng “đi lên” theo xu hướng đầu tư du lịch như các nơi khác thì chắc sẽ không bao giờ được UNESCO công nhận là khu dự trữ sinh quyển của thế giới và là khu Bảo tồn biển cấp quốc gia của Việt Nam như hôm nay.
Tôi thầm cám ơn cho Cù lao Chàm đã biết khai thác du lịch theo hướng kết hợp và giữ gìn môi trường sinh thái, môi trường biển và không gian văn hóa. Một điều tưởng như đơn giản thế mà có nhiều người không hề nghĩ ra.
Đường vào Bãi Lữ quanh quanh/ Hồng hoang thuở ấy nay thành cảnh tiên(*)Bãi Lữ thuộc địa phận hai xã Nghi Yên và Nghi Tiến, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An, cách Hà Nội 270km, cách Thành phố Vinh 20km.
Nói đến những con đường ở Đà Nẵng người ta thường nhắc đường Bạch Đằng bên tả ngạn sông Hàn, bởi nó không chỉ lưu giữ những di tích lịch sử, văn hoá, kiến trúc...
Chùa Cổ Thạch hay còn gọi chùa Hang, chùa Đá, tọa lạc ở xã Bình Thạnh, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận; cách thành phố Phan Thiết 105 cây số về hướng bắc, nằm cận biển, bên cạnh bãi đá Cà Dược bảy màu.
Hiện tại, Việt Nam đã có 7 di sản thế giới được Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hoá của Liên hợp quốc (UNESCO) công nhận, trong đó Vịnh Hạ Long (Quảng Ninh) và Vườn Quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng (Quảng Bình) được biết đến với giá trị toàn cầu về cảnh quan.
Chuyến tàu đêm Hà Nội - Lào Cai khởi hành lúc 21 giờ, vượt 376 cây số đường đèo dốc đưa chúng tôi đến thành phố Lào Cai ở độ cao 1.800 mét so mặt biển vào buổi sáng sớm. Thời tiết Lào Cai hôm nay thật đẹp. Sương mù bao phủ trùm khắp cây cỏ đồi núi, cảnh vật nơi tỏ nơi mờ, hấp dẫn nhóm du khách đến từ miền xuôi Nam bộ.
Về đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) đến với những cù lao trên sông Hậu, du khách sẽ có cảm giác khám phá những điều mới lạ với nhiều truyền thuyết từ thời tiền nhân khai mở đất phương Nam. Cù lao Mây là một điểm đến hấp dẫn ở huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long.
Từ một vùng đất “chết” với hàng chục nghìn ha rừng bị tàn phá nặng nề sau chiến tranh, huyện Cần Giờ đã từng bước khôi phục, tái sinh những cánh rừng ngập mặn bạt ngàn, xanh tắp và trở thành “lá phổi xanh” của Thành phố Hồ Chí Minh.
Rời bến phà Tắc Cậu (Kiên Giang), chúng tôi đặt chân vào vùng Miệt Thứ - một địa danh nghe rất dân dã. Gọi như vậy vì tên các địa phương nơi đây đều bắt đầu bằng chữ “Thứ”, tiếp sau đó là số thứ tự để xác định vị trí như Thứ Nhứt, Thứ Nhì, Thứ Ba...
Trước đây vài năm, khách du lịch đi trên tuyến đường từ Châu Đốc về Cần Thơ thường hay ghé tham quan vườn cá sấu ở Long Xuyên rồi ghé qua vườn cò Bằng Lăng. Nay thì chỉ còn vườn cò là địa chỉ thu hút khách du lịch vào mỗi buổi chiều trên tuyến đường này.
Từ thị trấn Tri Tôn qua cầu Cây Me rồi rẽ vào chợ đi về hướng Ba Chúc chừng bảy cây số là đến xã Châu Lăng, một trong bốn xã của huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang nằm dọc theo tỉnh lộ 955B, dưới chân núi Cấm. Châu Lăng đã từng nổi tiếng hàng trăm năm trước với nghề làm gốm thô của người Khmer ở ấp Nam Qui (Nam Vi, Pnom Pi hay Pnom Pu có nghĩa là núi Đôi).
Khau Vai thuộc địa bàn huyện Mèo Vạc tỉnh Hà Giang, nằm trong một thung lũng đẹp, xung quanh là những dãy núi cao chót vót, xa hơn một chút là đỉnh Mã Pí Lèng quanh năm mây phủ trắng. Khau Vai nổi tiếng với phiên chợ tình độc đáo (còn gọi là "chợ phong lưu", hình thành từ những năm đầu thế kỷ XX), diễn ra mỗi năm một lần duy nhất từ chiều tối 26 đến chiều 27 tháng Ba âm lịch.
Đức và Cộng hoà Czech có chợ Đồng Xuân và chợ Sapa không chỉ in dấu ấn của cộng đồng người Việt, nhưng đều là điểm đến trên bản đồ du lịch của hai thủ đô Berlin và Praha.
Trong hơn 250 khách tham dự hội thảo khoa học “Sơn nano composite từ vỏ trấu” do tập đoàn Kova tổ chức, có hai vị khách đến từ tập đoàn Grace Davision của Mỹ. Một vị là giám đốc tiếp thị và người còn lại là giám đốc kỹ thuật của vùng.
Kỷ lục lạm phát của Việt Nam đã vượt qua tất cả các quốc gia trong khu vực kể từ khi đất nước tiến hành đổi mới đến nay, theo một nghiên cứu khoa học vừa công bố sáng 21-5.
Sau mặt hàng ống thép hàn cacbon và mắc áo bằng thép nhập, mới đây doanh nghiệp Mỹ tiếp tục kiện chống bán phá giá với một mặt hàng thép khác được nhập khẩu từ Việt Nam, là ống thép chịu lực không gỉ.
Sau sự cố miền Nam cúp điện trên diện rộng kéo dài chiều 22-5, doanh nghiệp nhiều ngành sản xuất đã “than trời” vì thiệt hại quá lớn, nặng nề nhất rơi vào các ngành như nhựa, sợi, gỗ, linh kiện điện tử xuất khẩu ...
Trước đây, công thức quảng cáo quen thuộc của các marketer là TV khung giờ vàng + TV kênh nhỏ. Ngày nay với công nghệ hypertargeting, công thức này trở thành TV khung giờ vàng + TVC Online. TVC Online với độ phủ cao, nhắm trúng khách hàng mục tiêu, chính là sự thay thế cho quảng cáo trên TV kênh nhỏ - độ phủ thấp.
Hầu hết các thành phố loại I ở Trung Quốc đều rơi vào danh sách “những nơi khó sống” bởi vấn nạn ô nhiễm không khí, an toàn thực phẩm... bất chấp kinh tế phát triển không ngừng.
Tôm chết trắng đồng trên toàn huyện Tư Nghĩa (Quảng Ngãi), các đơn vị liên quan của tỉnh đang cố gắng để ngăn ngừa dịch bệnh lây lan, nhưng xem ra hiệu quả đem lại chưa như mong muốn.