Dù phải đi... bằng tay song chị Hương luôn lê đến bên học trò để chỉ dạy. (Ảnh: Trung Hiền)
Lúc mới 8 tháng tuổi, Nguyễn Thị Hương (sinh năm 1970) đã phải gánh chịu một nỗi đau tưởng chừng không vượt qua nổi khi cơn sốt ác tính đã vĩnh viễn cướp đi cái quyền được đi trên đôi chân nhỏ nhắn.
Vượt qua nỗi đau khuyết tật, Hương buộc sách vào người, lấy tay xỏ dép để lê đến trường. Con đường học hành khó khăn, chị đã chọn cho mình nghề khảm trai để mưu sinh cuộc sống.
Giờ đây, không chỉ tự lo kinh tế cho mình, xây dựng nhà cửa khang trang, chị Hương còn giúp nhiều thanh niên có nghề, lập nghiệp.
Đứng dậy bằng tay
Trong khu xưởng rộng khoảng 100m2 nằm ở tầng một của ngôi nhà khang trang tại thôn Vạn Điểm, xã Vạn Điểm (Thường Tín, Hà Nội), chị Hương dùng đôi tay của mình đến từng chỗ làm việc của học trò chỉ dạy từng chi tiết nhỏ.
Biết khách đến không có ý định xin học nghề, cũng chẳng đặt hàng khảm trai, chị Hương khéo léo từ chối kể về cuộc đời mình. Bởi với chị, nó chẳng đáng gì so với nhiều người khuyết tật trên dải đất hình chữ S.
Phải đến khi ấm trà được pha, rót ra nhiều lần và khi khách nói đã biết thông tin về chị qua lời ông Nguyễn Tiến Hoạt, Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân xã Vạn Điểm, chị Hương mới nhỏ nhẹ giãi bày, mong chia sẻ chút nghị lực với những người cùng cảnh ngộ.
Nhà có bảy anh chị em, là con thứ sáu nhưng chị Hương không may mắn như anh, chị em của mình. Tám tháng tuổi, một cơn sốt ác tính đã vĩnh viễn cướp đi quyền được đứng dậy bằng đôi chân của Hương.
Ở cái vùng quê nghèo khó khi ấy, người lớn quần quật đi làm kiếm miếng cơm manh áo, người bị liệt như Hương chỉ còn cách tựa cửa, nhìn bạn bè đi lớp mà thèm. Lên bốn tuổi, cô bé tập đi bằng chính đôi tay của mình. Đến tuổi đi học, hôm có người thân đưa đi đã đành, có hôm nhà neo người mà lại không muốn nghỉ học, Hương buộc sách vào lưng, đeo dép vào tay lê theo chúng bạn. Như chú rùa cần mẫn bò từng bước, Hương cũng đến được trường khi quần áo đã lấm lem bùn đất.
“Đường phẳng thì lê được, chứ đến lúc đường dốc hoặc mưa trơn thì khó vô cùng,” chị Hương nhớ lại.
Biết mình khó khăn trong con đường học tập, Hương ý thức việc mình phải “dắt lưng” một cái nghề để tự lo cuộc sống và cũng để bố mẹ đỡ lo lắng lúc về già. May mắn cho chị, khi Hương lớn lên, nghề gỗ, chạm khảm ở xã Vạn Điểm bắt đầu phát triển mạnh. Chị đã quyết định học nghề khảm trai với lý do đơn giản: “Nghề này không phải di chuyển quá nhiều.”
Kể từ lúc được người thân xin cho học nghề tại một cơ sở ở làng, cái tay vốn làm nhiệm vụ thay chân, giờ được Hương sử dụng nhiều hơn vào việc cầm dùi, đục. Nhiều khi, cánh thợ trong xưởng đã nghỉ hết mà một mình chị vẫn cứ lạch cạch đục đẽo, chạm khảm.
Rồi thành công cũng đến với chị, những hoa văn đầu tiên đã thành thành phẩm và dần dà đạt đến mức tinh xảo. Nhưng, khi cầm đồng lương đầu tiên cũng là lúc Hương có suy nghĩ phải làm gì đó cho riêng mình. Tiền lương có được, chị dành dụm, tích lại một chỗ để chờ ngày... khởi nghiệp.
Cô giáo đặc biệt
Năm 1994, Hương năn nỉ gia đình xin cho mở xưởng chạm khảm tại nhà. Lúc đầu, bố mẹ chị một mực ngăn cản bởi chỉ mong con mình có được cái nghề, lo toan cuộc sống chứ họ chẳng hy vọng một ngày con trở thành bà chủ. Thế nhưng, trước sự quyết tâm của cô con gái và để cho con bớt phải đi lại vất vả, họ đã gật đầu đồng ý.
Ngày đầu mở xưởng, khó khăn chồng chất. Chị Hương phải dồn hết tiền lương của mình đã tiết kiệm, rồi vay anh trai 20kg đường bán đi để lấy tiền mua đồ nghề. Lúc ấy, chị nhận làm thuê cho các ông chủ xưởng gỗ trong xã Vạn Điểm.
Tiếng lành về tay nghề của chị đồn xa, công việc bắt đầu nhiều lên cũng là lúc chị Hương tính thuê thêm người làm. Tiền trả công không có, chị Hương nghĩ ra cách tập hợp những đứa trẻ có hoàn cảnh gia đình khó khăn đến dạy nghề, nuôi ăn, ở và trả tiền công khi làm ra thành phẩm.
Phương pháp này của chị Hương khá hiệu quả. Chỉ hai năm sau, hàng chục người đã đến xưởng của chị xin học nghề. Ngôi nhà của bố mẹ chị khi ấy trở nên chật chội, chị quyết định vay tiền, mua đất làm nhà để mở rộng khu sản xuất trước sự ngạc nhiên của người dân trong vùng. Thật khó có thể tin chuyện một cô gái chỉ lết bằng tay, lại hai bàn tay trắng, mà lại có thể dựng nên một cơ ngơi như thế.
Càng ngày, cái xưởng của chị Hương càng trở nên chật hẹp khi nhiều người kéo đến xin học. Có người xa tận tỉnh Hà Nam, Thái Bình, người gần thì trong làng, trong huyện. Người ở xa, chị tạo điều kiện chỗ ăn, nghỉ và tận tình chỉ bảo cho thành nghề. Học xong, người thợ ấy có thể ở lại làm hoặc khăn gói về quê mà không cần trả học phí.
Chị Hương bảo, mình khuyết tật nên luôn chú ý đến người đồng cảnh ngộ. Trong đám học trò hàng trăm người của chị, có Tâm ở Hà Nam có trí tuệ chậm phát triển và chiều cao chưa đầy 1m. Cảm thông hoàn cảnh của Tâm, chị Hương luôn chỉ bảo tận tình và yêu cầu các học viên khác giúp bạn cùng tiến. Nhờ vậy, “sau hai năm theo học, Tâm đã có thể trở về Hà Nam kiếm sống,” chị Hương kể.
Giờ đây, trong xưởng của chị Hương lúc nào cũng có khoảng 20-30 học viên và thợ. Chị vẫn vậy, một mình với đôi tay lê khắp xưởng quán xuyến, chỉ bảo học trò không quản thời gian và công sức.
Phó Chủ tịch xã Nguyễn Tiến Hoạt cho hay, để tạo điều kiện cho chị mở rộng sản xuất và dạy nghề tốt hơn, xã Vạn Điểm đã cho chị thuê 100m2 ở khu công nghiệp làng nghề với giá chỉ bằng 50%. Ông cũng không giấu vẻ tự hào bởi người con khuyết tật của quê mình có khá nhiều thành tích đáng nể.
Đó là việc, năm 2005, chị Hương được Thủ tướng Chính phủ tặng Bằng khen vì thành tích xuất sắc vượt lên số phận để làm giàu, tạo việc làm thường xuyên cho hàng chục lao động. Năm 2007, chị được Hội bảo trợ tàn tật và trẻ mồ côi Việt Nam tặng bằng khen có nhiều cống hiến cho người tàn tật…
Chia tay khách, chị bảo, giúp người cũng là giúp mình. Trời cho khỏe ngày nào thì chị còn tiếp tục đứng dậy vững vàng để sống cho ra sống. Và chị mong, những người khuyết tật khác cũng sẽ làm như thế./.
Hội đồng bình chọn Giải thưởng Doanh nhân trẻ xuất sắc vừa bố danh sách 10 doanh nhân trẻ xuất sắc của TP.HCM, lần VI (2010). Đây là những doanh nhân đạt nhiều thành công trong kinh doanh và đóng góp cho cộng đồng.
Trần Đình Lai, 35 tuổi, ở thôn An Xuân (Quảng An, Quảng Điền, Thừa Thiên - Huế) là cha đẻ của những chiếc máy ép trấu thành củi, làm giàu cho bản thân và giúp nhiều người có việc làm.
Dám nghĩ dám làm, mạnh dạn đầu tư cho sản xuất hàng hóa để làm giàu chính đáng và có điều kiện giúp đỡ những người khó khăn hơn mình thoát nghèo là tâm sự của những nông dân sản xuất giỏi mà chúng tôi đã gặp trong Đại hội Thi đua yêu nước của Hội Nông dân Việt Nam.
Ông Dương Văn Thuận, nông dân xã Thạnh Trị, huyện Gò Công Tây, Tiền Giang sau gần hai năm mày mò nghiên cứu đã chế tạo thành công bộ phụ kiện phun thuốc bảo vệ thực vật đa năng ký hiệu TY:03.
Mạng di động S-Fone vừa cho biết, từ ngày 1/9/2010, ông Phạm Tiến Thịnh, Việt kiều Đức, chính thức đảm nhiệm chức vụ Giám đốc điều hành Trung tâm Điện thoại di động CDMA (S-Telecom), thay cho ông Hồ Hồng Sơn trước đây.
Bắt đầu từ con số không: không vốn, không bằng cấp, không kinh nghiệm… nhưng vì “mang nợ” Nhà nước nên cả đời anh Quảng Diệu Hưng, chủ DNTN Thương mại và sản xuất cầu dao điện Tiến Thành, quyết phấn đấu làm giàu. Vượt bao thăng trầm trong sự nghiệp, anh đã chọn niềm vui qua số thuế nộp cho Nhà nước, bởi anh nghĩ, nộp thuế càng nhiều, chứng tỏ hiệu quả kinh doanh càng cao! Và anh đã đạt tâm nguyện khi nhiều năm liền được ngành thuế tuyên dương “Người nộp thuế tốt”…
Bấy lâu nay, anh Nguyễn Hữu Sơn – Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc Công ty TNHH một thành viên Thống Nhất, ấp ủ giấc mơ, đến ngày xe đạp Việt có “chiến lược phát triển cấp quốc gia”. Bảo anh có phần viển vông hay hoài cổ cũng không ngoa, nhưng anh cười hiền, có đi ắt sẽ đến!
Anh Văn Ðức Quynh (sinh năm 1963 tại xã Hải Phú, huyện Hải Lăng) đã nhận hai Giải thưởng sáng tạo kỹ thuật (STKT) tỉnh Quảng Trị. Năm 2007, (sản phẩm dự thi: máy tách hạt ngô) và năm 2009, (sản phẩm dự thi: máy cắt đa năng).
Hôm rồi, tôi được xem chuyên mục câu chuyện sức khỏe hàng tuần của VTV2, có chương trình về tác dụng bổ dưỡng nhiều mặt của đỗ tương (còn gọi là đậu nành).
Nói lên mong muốn của cộng đồng doanh nghiệp về sự điều hành chung sâu sát và linh hoạt hơn trong hoàn cảnh khó khăn hiện nay, song đại biểu Quốc hội - doanh nhân Nguyễn Thị Nguyệt Hường cũng nhìn nhận rằng "trên thực tế Chính phủ làm việc quần quật hơn cả nông dân".
Nguồn lực ở đâu để duy trì tỉ lệ đầu tư công như hiện nay, tôi cho đó là câu chuyện không đơn giản. Ngân sách Nhà nước cho đầu tư công rất cao nhưng hiệu quả thu lại quá thấp. Tiếp đến là nguồn vay, hiện nay quy mô nợ của Việt Nam (nợ công cũng như nợ nước ngoài) đang ở mức rất cao, gây ra những dấu hiệu rủi ro cao do sử dụng không hiệu quả.
168.000 doanh nghiệp nhỏ và vừa đã được giảm 3.500 tỷ đồng tiền thuế là một trong các con số đáng chú ý tại báo cáo sơ kết việc thực hiện nghị quyết số 08/2011/QH 13 của Quốc hội, bổ sung một số giải pháp về thuế nhằm tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp và cá nhân.
Ngay trước thềm kỳ họp Quốc hội thứ ba sẽ khai mạc vào sáng 21/5, Ủy ban Về các vấn đề xã hội của Quốc hội đã gửi đến các vị đại biểu một số ý kiến về kết quả thực hiện nhiệm vụ kinh tế - xã hội và ngân sách nhà nước năm 2011 và tình hình triển khai nhiệm vụ năm 2012.
Tổng quỹ đất do các cơ quan, tổ chức, đơn vị hiện đang quản lý và sử dụng khoảng 1.512,8 triệu m2 với tổng giá trị trên 597 nghìn tỷ đồng, chiếm 75,50% tổng giá trị toàn bộ tài sản nhà nước là con số tại báo cáo mới nhất của Chính phủ gửi Quốc hội.
Khoảng 2.000 việc làm chính thức và 1.000 việc làm bán thời gian đã được khoảng 45 doanh nghiệp trong và ngoài nước tuyển dụng tại ngày hội việc làm do Câu lạc bộ Nguồn lực trẻ trường Đại học Ngoại thương Hà Nội tổ chức. Số đầu việc này không giảm so với sự kiện năm 2011.
Thời gian gần đây, chủ đề tái cơ cấu nền kinh tế luôn được đề cập đến như một vấn đề bức thiết, mang tính sống còn và không thể không làm ngay. Trong đó, cốt lõi của tái cơ cấu nền kinh tế phải bắt đầu từ đổi mới mô hình tăng trưởng, dẫn tới đòi hỏi phải cải cách thể chế chính trị với mục tiêu và chương trình hành động cụ thể. Nhưng việc xoay chuyển thể chế chính trị như thế nào để quá trình tái cơ cấu nền kinh tế đạt hiệu quả như kỳ vọng có lẽ sẽ không dễ dàng.
Thời gian qua, hợp đồng (HĐ) mua bán nông sản giữa nông dân hay những tổ hợp tác cung ứng với các DN thường xảy ra tranh chấp hoặc bị vỡ, Luật sư (LS) Trần Hữu Huỳnh - Trưởng Ban Pháp chế VCCI cho rằng, nguyên nhân sâu xa là các bên, đặc biệt là nông dân còn kém hiểu biết về pháp luật.
Thay vì phản ứng lại “lực lượng cưỡng chế”, những người dân Văn Giang bị thu hồi đất có thể góp vốn bằng chính giá trị quyền sử dụng đất của mình và trở thành cổ đông của Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát triển đô thị Việt Hưng (Vihajico). Nhưng kịch bản tốt đẹp này vì sao chưa thể xảy ra?
Với niềm tin và đam mê cháy bỏng cùng cây chè, người phụ nữ đứng đầu TCty cổ phần Linh Dương luôn phấn đấu không ngừng để gây dựng được thương hiệu Tâm trà nổi tiếng ngày nay.
Bây giờ về làng Năm Mẫu, được coi là vựa chuối của huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên sẽ thấy những cánh đồng chuối bát ngát xanh và những ngôi nhà cao tầng. Vào chính vụ người dân thu hoạch, chuối được chở xe lớn xe bé mang đi xuất khẩu.
Mới đây, tập đoàn Amata của Thái Lan sẽ đầu tư một tổ hợp công nghiệp đô thị với vốn đầu tư lên tới 20 tỷ USD tại Đồng Nai sau thành công của dự án khu công nghiệp Amata. Ít người biết rằng, ông chủ của tập đoàn này lại là một doanh nhân khá lãng tử.
Ông Phạm Đình Nguyên, Tổng giám đốc Công ty Dịch vụ phân phối Tổng hợp quốc tế (IDS), có trụ sở tại TP. HCM là người đã trả 900.000 USD để mua thị trấn Buford tại bang Wyoming của Mỹ, hãng tin BBC cho hay.
Được đào tạo để trở thành giáo viên dạy tiếng Anh nhưng bản tính thích chinh phục thử thách đã đưa đẩy chị đến và đam mê ngành điện. Hẳn nhiều người cũng không quên hình ảnh một phụ nữ mạnh mẽ, đanh thép trên nghị trường Quốc hội khóa XII. Chị là Phạm Thị Loan - Chủ tịch, TGĐ CTCP Tập đoàn Việt Á.
Từ kinh doanh ngân hàng, bà Thái Hương, Tổng giám đốc Ngân hàng Bắc Á (Bac A Bank), Chủ tịch Hội đồng Quản trị Tập đoàn TH Group quay sang nuôi bò sữa, làm rau sạch. Vì sao lại có sự chuyển hướng đầu tư mà nhiều người cho là khá mạo hiểm này?
Xuất thân trong ngành truyền thông, quảng cáo, chị Chu Thị Hồng Anh, Giám đốc Công ty Chu Thị, dường như lúc nào cũng muốn cổ súy cho "quyền" phụ nữ: giỏi trong công việc và được tự do làm điều mình thích!
Cuộc sống luôn ẩn chứa rất nhiều điều thú vị, có vui - buồn, có cả mất mát đắng cay và thành công sẽ chỉ đến khi con người ta biết vượt qua sự nghiệt ngã của số phận. Đó là lý do mà chúng tôi kể với các bạn về cuộc hành trình làm nên thương hiệu “bút vở số một Việt Nam” của doanh nhân Cổ Gia Thọ - Chủ tịch HĐQT Tập đoàn văn phòng phẩm Thiên Long.
Ở tuổi 90, cụ vẫn điều hành công ty và nuôi dạy những người con thành đạt như ông Đỗ Minh Phú - Chủ tịch DOJI, ông Đỗ Anh Tú - TGĐ Diana, ông Đỗ Tất Cường - GĐ Chuyên môn Bệnh viện Vinmec...