Cà phê là một trong những nông sản được các nhà đầu tư tài chính quốc tế đầu cơ rất mạnh
Khi cuộc khủng hoảng kinh tế lùi dần vào quá khứ, hoạt động đầu cơ nông sản lại bùng phát mạnh mẽ; giá lượng thực thực phẩm lại bị đẩy lên cao do các quỹ phòng hộ (hedge-fund) nhận thấy có thể thu lợi kếch xù từ việc đầu cơ nông sản.
Vua ca-cao
Ở khu phố thượng lưu Mayfair của thành phố Luân Đôn, doanh nhân Anthony Ward có một cuộc sống thật sang trọng. Tài sản của ông chủ yếu sinh ra từ việc kinh doanh ca-cao. Ông trùm 50 tuổi này, được coi là “vua ca-cao”, lãnh đạo công ty Armajaro - một công ty kinh doanh nông sản kiêm quỹ phòng hộ mà ông thành lập năm 1998. Trong vài tuần gần đây, Armajaro gây sốc cho thế giới kinh doanh nông sản khi ông Ward quyết định bỏ ra 1 tỷ USD mua 241.000 tấn ca-cao theo hợp đồng kỳ hạn giao sau (future contract). Lượng ca-cao này tương đương 7% tổng sản lượng ca-cao mà thế giới sản xuất hàng năm và đủ để đẩy giá mặt hàng này trên thị trường tăng cao. Tuần trước, giá ca-cao đã lên mức cao nhất trong vòng 33 năm qua. Điều kỳ lạ là công ty Armajaro đã không bán lại các hợp đồng đó trên sàn giao dịch Luân Đôn (LIFFE - London International Financial Futures and Options Exchange) khi chúng gần đáo hạn mà nhận hạt ca-cao thật. Kết quả là hiện nay ông Ward gần như nắm được toàn bộ lượng ca-cao đang tồn trữ tại các kho chứa ở châu Âu, từ Liverpool tới Rotterdam, sang Hamburg.
Các thương nhân và nhà chế biến ca-cao cáo buộc ông Ward đang cố gắng khống chế thị trường. Ông Andreas Christiansen, nhà buôn ca-cao ở Hamburg nói rằng, các nhà đầu cơ như vậy đang lợi dụng tình trạng thiếu minh bạch ở LIFFE để trục lợi và làm hại các thương nhân nhỏ.
Sự hỗn loạn trên thị trường ca-cao là dấu hiệu mới nhất cho thấy hoạt động đầu cơ đang bùng phát trở lại và các thị trường tài chính quốc tế đã quay lại “đặt cược” rất lớn vào các mặt hàng nông sản - thực phẩm như lúa mì, gạo, cà phê và đậu nành. Hậu quả là giá cả các mặt hàng này trên thị trường được quyết định không bởi sự cân đối cung cầu mà bởi các ngân hàng đầu tư và các quỹ phòng hộ.
Tăng giá do đầu cơ
Ca-cao không phải là mặt hàng duy nhất tăng giá mạnh trong thời gian gần đây. Từ tháng 4 đến nay, giá lúa mì đã tăng 17%, giá đậu nành tăng 12%. Giá đường thì tăng rất mạnh trong những tháng đầu năm, lên mức cao nhất trong ba thập niên, sau đó giảm xuống gần một nửa nhưng đã quay đầu tăng trở lại, từ tháng 4 đến nay đã tăng thêm 6%. Hồi tháng 6, chỉ số giá lương thực do Tổ chức Lương Nông Liên hiệp quốc (FAO) lập, tập hợp biến động giá cả của các nông sản chủ yếu, đã lên tới 163 điểm, gần tới mức kỷ lục 191 điểm đạt được năm 2008 - năm xảy ra khủng hoảng tài chính.
Vào năm đó, giá gạo tăng 277% trong vòng 6 tháng, nạn thiếu đói đã làm bùng phát bạo loạn ở Haiti, Ai Cập và hơn 30 quốc gia khác. Người ta cho rằng, giá lương thực tăng một phần là do việc sử dụng nông sản để sản xuất xăng sinh học. Nhưng năm 2008 cũng là thời điểm mà lần đầu tiên công chúng được biết rằng, thương nhân không còn là lực lượng duy nhất kinh doanh ngũ cốc (ví dụ mua nông sản kỳ hạn để đề phòng tình trạng mất mùa, tăng giá) mà những tay chơi quan trọng trên thị trường tài chính đã vào cuộc vì khám phá ra rằng kinh doanh nông sản có thể mang lại lợi nhuận lớn. Năm ngoái, ngân hàng đầu tư Goldman Sachs lãi 5 tỷ USD từ kinh doanh cổ phiếu nông sản, các ngân hàng khác như Bank of America, Citigroup, Deutsche Bank, Morgan Stanley và J.P. Morgan cũng không thua kém.
Những ông trùm tài chính này hoạt động không giống thương nhân, không mua sản phẩm thực để tích trữ chờ giá lên, mà mua bán các công cụ tài chính có chức năng giống hệt như cổ phiếu được bảo đảm bằng tài sản thế chấp đã dẫn tới sự sụp đổ của thị trường nhà đất Mỹ mấy năm qua. Các sản phẩm tài chính này - được gọi một cách hoa mỹ là “nghĩa vụ hàng hóa được thế chấp” (CCO – collateralized commodities obligations) - thực chất là cổ phiếu hàng hóa chứ không phải là hàng hóa thật mà lợi nhuận tăng hay giảm phụ thuộc vào việc tăng hay giảm giá nông sản trên thị trường; giá nông sản càng tăng, người sở hữu CCO càng có lợi.
Trong một nghiên cứu công bố hồi tháng 6, FAO tính ra rằng chỉ có 2% lượng hàng hóa nêu trong các hợp đồng kỳ hạn biến thành việc trao đổi hàng hóa thật khi đáo hạn, số còn lại là hàng “ảo”. “Kết quả là, những hợp đồng này thu hút các nhà đầu tư không quan tâm tới hàng hóa mà chỉ chú ý tới lợi nhuận”, FAO cho biết.
Bóng ma nạn đói
Những yếu tố tiềm năng làm tăng giá lương thực hãy còn đó: sản xuất nhiên liệu sinh học và ethanol vẫn đang cạnh tranh trực tiếp với sản xuất lương thực, giá phân bón, năng lượng và phí vận chuyển vẫn cao đến mức làm cho sản xuất lương thực không còn có lợi nữa; năm 2010 hạn hán ở Đông Âu, Tây Phi, lũ lụt ở châu Á đang gây mất mùa trên diện rộng…
Những yếu tố này, cùng với hoạt động mạnh của giới đầu cơ tài chính nói trên đang đặt nhân loại trước nguy cơ thiếu đói. Ông Ralf Sudhoff, Giám đốc Văn phòng Berlin của Chương trình Lương thực thế giới thuộc Liên hiệp quốc, cho rằng: “Giờ đây tình hình ở nhiều nước đã rất xấu” và dự báo kỷ lục bi thảm 1 tỷ người đói trên toàn cầu sẽ sớm bị vượt qua trong năm nay.
Tình hình đen tối này cũng thúc đẩy các chuyên gia lương thực, các tổ chức xã hội và cả các doanh nghiệp đồng thanh lên tiếng kêu gọi các chính phủ có biện pháp siết chặt các thị trường tài chính.
Siết chặt luật lệ kinh doanh
Thực ra tác hại của hoạt động đầu cơ đối với giá cả hàng hóa đã được phát hiện từ lâu. Luật Trao đổi Hàng hóa của Mỹ (Commodity Exchange Act) năm 1936 đã đặt ra các biện pháp hạn chế đầu cơ lương thực. Nhưng nhờ sự vận động không ngừng của giới kinh doanh, những hạn chế này được nới lỏng vào năm 1990, tạo điều kiện cho việc kinh doanh cổ phiếu nông sản được phát triển. Hiện thời, chính quyền của Tổng thống Barack Obama đang đi những bước đầu tiên quay lại với thời xưa, bắt buộc việc kinh doanh cổ phiếu nông sản phải trở nên minh bạch, ai mua cái gì, bao nhiêu, ai bán cái gì đều phải công khai. Sàn giao dịch hàng hóa New York thường xuyên công bố thông tin cho biết ai đang giao dịch trên sàn, đó là nhà đầu cơ tài chính hay là thương nhân buôn bán nông sản bình thường, họ nắm giữ bao nhiêu hợp đồng và tình trạng sở hữu của họ như thế nào.
Ở châu Âu, ủy viên EU về thị trường và dịch vụ nội địa Michel Barnier, cũng có kế hoạch đưa ra một đạo luật tương tự vào cuối năm nay nhằm áp đặt các quy định chặt chẽ hơn. Nhưng nước Anh không tán thành dự luật, và cho biết họ sẽ đề ra một bộ luật riêng, thông thoáng hơn, cho sàn giao dịch LIFFE - thị trường nông sản quốc tế lớn nhất thế giới ngoài nước Mỹ. Một nhóm gồm 20 công ty và hiệp hội ngành hàng mới đây đã viết thư cho ban giám đốc sàn LIFFE, yêu cầu họ phải công khai, minh bạch hóa việc kinh doanh, theo mô hình của sàn giao dịch New York bên Mỹ. Tuần này, những người phê phán hoạt động đầu cơ nông sản cũng sẽ có những cuộc thảo luận với ban giám đốc của LIFFE để yêu cầu “mọi người phải có cơ hội ngang nhau”, như lời ông Christiansen.
Tuy vậy, không ai nghĩ rằng những quy định chặt chẽ hơn sẽ được ban hành trước khi các hợp đồng ca-cao đáo hạn vào giữa tháng 9 sắp tới. Và vì vậy, những nhà đầu cơ như vua ca-cao Anthony Ward chưa có gì phải lo ngại. Ông Ward tự tin rằng, chẳng bao lâu nữa các nhà sản xuất chocolat phải tìm tới ông để mua nguyên liệu với giá cao, nhất là khi mùa kinh doanh bánh kẹo Giáng sinh đang tới gần.
(Theo Phương Lan // Báo Doanh nhân // Spiegel, Đức)
“Xuất khẩu nông sản 8 tháng đầu năm đạt kết quả tốt, nhất là những tháng giữa năm khi yếu tố thị trường thế giới có lợi cho mặt hàng lương thực - thực phẩm”
Tất cả các mặt hàng nông sản xuất khẩu chủ lực của Việt Nam vào thị trường Algeri là hàng ở trong nước họ không thể tự sản xuất được. Do vậy cơ hội cho hàng nông sản Việt Nam vào thị trường Algeri còn rất lớn.
Trung tâm Thông tin công nghiệp và thương mại (Bộ Công thương) khuyến cáo các nhà xuất khẩu hạt tiêu nên tích trữ, không lo lắng bán tháo vì giá tiêu đang giảm nhẹ 10%.
Hơn 13 năm gắn bó với cây điều, lãnh đạo và nông dân Bình Phước đã nếm đủ vị ngọt chát được mùa, mất giá của loại cây này. Nhưng chuyện “thủy chung” với cây điều đã dần phai nhạt với nông dân Bình Phước kể từ năm 2008 vì lý do chuyển đổi diện tích canh tác điều để trồng cây cao su và một số loại cây nông sản khác cho giá trị kinh tế cao hơn.
Trong khi giá hồ tiêu trên thị trường đang ngày một tăng, trong đó loại tiêu đen lên đến 80.000 đồng/kg, tiêu trắng trên 100.000 đồng/kg, cao nhất trong bốn năm qua thì hàng trăm nông dân trồng tiêu tại hai huyện Chư Sê và Chư Pưh của Gia Lai đang đối mặt với một vụ tiêu trắng tay...
Từ giữa tháng 4 đến tháng 7/2010, Chính phủ có quyết định đồng ý cho mua tạm trữ 200.000 tấn cà phê, 200.000 tấn muối, 1 triệu tấn lúa quy gạo, với mục đích ổn định thị trường, đảm bảo cho người sản xuất có lãi.
Sau 3 năm gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), kim ngạch xuất khẩu các mặt hàng nông, lâm, thuỷ sản của nước ta đều tăng, đời sống nông dân được cải thiện, bộ mặt nông thôn có nhiều thay đổi. Vậy nhưng, cho đến thời điểm này, nông dân vẫn là đối tượng chịu thiệt thòi nhất khi ra sân chơi toàn cầu.
Theo Ban chỉ đạo Tây Nam bộ, năm 2010, các tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) phấn đấu đưa giá trị sản xuất công nghiệp đạt 127.000 tỉ đồng, tăng gần 20.000 tỉ đồng so năm 2009, nâng tỉ trọng công nghiệp lên 41% trong cơ cấu kinh tế quốc dân; kim ngạch xuất khẩu hàng nông sản đạt 6 tỉ USD, tăng 0,5 tỉ USD so với năm 2009.
Theo số liệu thống kê, mỗi năm nước ta đã bỏ ra hàng tỉ đô la để nhập khẩu các loại nông sản từ nước ngoài, trong đó hai phần ba là hàng có xuất xứ từ Trung Quốc.
Sau một thời gian xây dựng, tạo dấu ấn hàng Việt, những thương hiệu thời trang như: Foci, Việt Thy, Sea, Sanding, May Sài Gòn 2… gần đây buộc phải thu hẹp qui mô, hoạt động cầm chừng vì không tìm được đầu ra cho sản phẩm. Ngay cả những doanh nghiệp dệt may đã sớm chủ động quay trở lại khai thác thị trường trong nước lúc này cũng đuối sức vì bài toán đầu ra.
Thiếu vốn và “đói” nguyên liệu cùng với các chi phí đầu vào tăng cao trong khi thị trường XK bị thu hẹp là những trở ngại mà DN thủy sản đang vướng phải trong thời điểm vốn đang chồng chất khó khăn này.
Sáng 16-5, tại TP Cần Thơ, Ngân hàng Phát triển Việt Nam (VDB) cùng đại diện 40 doanh nghiệp tọa đàm các giải pháp hỗ trợ doanh nghiệp xuất khẩu cá tra.
Tuy đứng vị trí thứ 2 thế giới về xuất khẩu cà phê nhưng các doanh nghiệp Việt Nam luôn bị nhà nhập khẩu chi phối ở khâu soạn thảo hợp đồng mua bán. Nắm bắt được tâm lý ngại tranh chấp pháp lý, một số nhà nhập khẩu đã cố tình tạo sự cố trong hợp đồng để gây thiệt hại cho các doanh nghiệp xuất khẩu Việt Nam.
Theo đề án công nghiệp hóa, hiện đại hóa của Bộ Giao thông Vận tải (GTVT) mới được Bộ trưởng Đinh La Thăng phê duyệt, từ năm 2012-2020 sẽ đầu tư đội tàu biển với tổng kinh phí lên đến 100.000 tỉ đồng.
Sau chín năm xây dựng và phát triển, hiện cả nước có 18 khu kinh tế ven biển, trong đó 15 khu đã và đang xây dựng, ba khu khác chuẩn bị triển khai, chiếm tổng cộng hơn 730 ngàn hécta mặt đất, mặt nước. Tuy nhiên, sau chín năm, các khu kinh tế ven biển phát triển quá chậm so với lợi thế, tiềm năng sẵn có, tỷ lệ dự án lấp đầy chỉ đạt dưới 10%! Bài viết này thử đi tìm những nguyên nhân của thực trạng đó.
Trước sức ép hạn chế phương tiện giao thông cá nhân, nhiều nhà sản xuất ôtô Việt Nam có cái nhìn khá bi quan về thị trường. Song vẫn có doanh nghiệp kiên trì đầu tư vào lĩnh vực này.
Năm 2011, Việt Nam đứng thứ hai thế giới về xuất khẩu càphê, với 1,1 triệu tấn, trị giá 2,4 tỉ USD, nhưng cũng chỉ chiếm khoảng 2% doanh số của cả ngành công nghiệp càphê thế giới. Ông Nguyễn Nguyên, trợ lý tổng giám đốc Trung Nguyên, chia sẻ mong muốn nâng giá trị ngành cà phê.
Vật liệu xây không nung (VLXKN) mặc dù được xem là vật liệu xanh, thân thiên môi trường và được khuyến khích sử dụng. Tuy nhiên, cho đến thời điểm hiện nay theo nhiều chuyên gia do chúng ta thiếu một cơ chế, chính sách đồng bộ nên các DN sản xuất loại vật liệu này đang rất khó khăn trong việc tìm chỗ đứng trên thị trường.
Mặc dù ảnh hưởng của cuộc suy thoái kinh tế toàn cầu đã làm cho sức mua tại hầu hết các thị trường lớn của ngành dệt may như Mỹ, EU, Nhật... sụt giảm nghiêm trọng, nhưng ngành dệt may VN đã nỗ lực cạnh tranh với các nước XK để giành lấy phần thị trường đang bị co hẹp, đồng thời đẩy mạnh việc chiếm lĩnh thị trường nội địa. Ông Lê Quốc Ân - Chủ tịch Hiệp hội Dệt May VN đã có cuộc trao đổi với báo giới xung quanh nội dung này.
"Năm 2010, chúng tôi sẽ cố gắng phấn đấu tăng trưởng giá trị xuất khẩu sản phẩm gỗ từ 8-10% so với năm nay. Hiệp hội sẽ đăng ký với Bộ Công Thương kim ngạch khoảng 3 tỷ USD", Tổng thư ký Hiệp hội Gỗ và Lâm sản Việt Nam, ông Nguyễn Tôn Quyền, nói với VnEconomy ngày hôm qua.
Chiến lược phấn đấu đến năm 2010, kim ngạch xuất khẩu hàng thủ công mỹ nghệ (TCMN) phải đạt 1,5 tỷ USD là có khả năng thực hiện được. Tuy nhiên, theo đánh giá của các chuyên gia kinh tế để đạt được chỉ tiêu này, nhất là trong bối cảnh khó khăn như hiện nay thì thời gian tới cần có sự liên kết giữa các cơ quan quản lý nhằm kết hợp hài hòa và tối ưu hóa các nguồn lực cho phát triển ngành hàng này. Trong đó, các DN rất cần sự hỗ trợ kịp thời từ Chính phủ thông qua các chương trình bảo tồn làng nghề, khuyến công và xây dựng hạ tầng cơ sở.
Xác định rõ tầm quan trọng của ngành công nghiệp ô tô trong quá trình phát triển của đất nước, từ những năm đầu của thập niên 90, Việt Nam đã đưa ra nhiều khuyến khích nhằm thu hút các nhà đầu tư trong và ngoài nước tham gia vào ngành công nghiệp này. Ngày 5/10/2004, Thủ tướng Chính phủ đã ký quyết định số 177/2004/QĐ-TTg “Về việc phê duyệt quy hoạch phát triển ngành công nghiệp ô tô Việt Nam đến năm 2010, tầm nhìn đến 2020”. Tuy nhiên, sau gần 5 năm triển khai thực hiện, nhiều chỉ tiêu của quy hoạch đã không thực hiện được hoặc hầu như chắc chắn không thực hiện được, nhất là những chỉ tiêu đến năm 2010. Những chỉ tiêu đến năm 2020 cũng rất khó có thể thực hiện được. Để làm rõ vấn đề này cần phải tính các nguyên nhân, thực trạng phát triển và đưa ra các giải pháp để bảo đảm thực hiện được các mục tiêu phát triển của ngành ô tô ở Việt Nam.
Trong 3 tháng qua, giá nhiều loại vật liệu xây dựng (VLXD) đã tăng liên tục. Giới kinh doanh dự báo, khả năng giá nhiều loại VLXD còn tăng. Thông tin này đã làm cho nhiều người có kế hoạch xây dựng nhà phải tính toán lại...
Việc chọn Việt Nam làm cứ điểm sản xuất để xuất khẩu ra toàn thế giới của các tập đoàn như Samsung, Canon, Intel... là tín hiệu cho thấy cơ hội để phát triển ngành công nghiệp phụ trợ của Việt Nam đã đến.
Cách tạo dựng công nghiệp ô tô dựa quá nặng vào các nhà đầu tư nước ngoài đã khiến ngành ô tô của VN phát triển khá ì ạch, tạo ra những khó khăn cho các doanh nghiệp VN khi tham gia lĩnh vực này. Tinkinhte xin đăng lại bài viết của chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan trên SGGP về vấn đề này.
Cuộc khủng hoảng tài chính và suy thoái kinh tế toàn cầu đã ảnh hưởng tới nền kinh tế cả nước nói chung và thu hút đầu tư vào các khu kinh tế (KKT) miền trung nói riêng. Nhiều nhà đầu tư đã xin giãn tiến độ triển khai dự án. Các KKT miền trung cần điều chỉnh, lựa chọn những dự án và giải pháp hợp lý để thu hút đầu tư, phát triển mô hình KKT một cách có hiệu quả.
Được đánh giá là một ngành hàng mà Việt Nam có nhiều thế mạnh, nhưng ngành gốm sứ Việt Nam đang có sự phân cực rất rõ. Những đơn vị sản xuất công nghiệp - đa phần là gốm sứ xây dựng - đã và đang phát triển mạnh mẽ, trong khi dòng gốm thủ công mỹ nghệ đang gặp khó khăn rất lớn.
Tăng trưởng của Tổng công ty cổ phần Bia - Rượu – Nước giải khát Sài Gòn (Sabeco) là 38,3%; của Tổng công ty cổ phần Bia - Rượu – Nước giải khát Hà Nội (Habeco) là 28,3% và của toàn ngành nói chung là 11,8% trong năm 2008 đã cho thấy sức hấp dẫn của những ngành hàng này, đặc biệt khi mà nhiều ngành hàng khác đang phải vật lộn để có đơn hàng.
Theo ASX Alphaliner, đội tàu của 100 hãng tàu vận tải hàng đầu trên thế giới hiện gồm khoảng 6,000 tàu đang hoạt động, trong đó có khoảng 5,000 tàu là các tàu container.